Thơ

Tơ trời

ReadzoViết trên xe buýt số 122, vào lúc 19h ngày 5/5/2013. Nhớ, để quên và để tìm bình yên...

Mộc Tuyền

Mộc Tuyền

08/04/2015

409 Đã xem

Nhạt đắng nơi gốc lưỡi

Giọt cà phê không đường, 

Nép mình sau khung kính,

Nhìn ngoài trời, tơ vương.

 

Tơ trời như sợi thương,

Tơ trời như sợi nhớ,

Vắt ngang mùa cách trở,

Vắt ngang mùa xa xôi.

 

Bờ vai ai mồ côi

Cần một vòng tay ấm.

Tơ trời vô tình lắm!

Rơi nhạt nhòa.Lạnh băng!

 

Ai đã qua tuổi trăng,

Không một lần hi vọng?

Ai đã từng được sống,

Không một lần mộng mơ?

 

Cuộc đời không là thơ

Không êm êm vần nhịp

Như tơ trời muôn kiếp

Rơi giữa đời ngả nghiêng.

 

Nhấp một giọt sầu riêng

Trong tách cà phê đắng,

Tìm khoảng trời của nắng,

Tìm bao giờ, ở đâu?

 

 

 

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Tơ trời

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính