Tâm sự

Vì Một Lời Hứa

Readzo

Lê Trọng

Lê Trọng

21/10/2014

1847 Đã xem
Tag

Tôi là Khôi, tôi chuẩn bị lên lớp 12 đây là năm học quan trọng nhất của đời học sinh. Tôi sinh ra trong một gia đình thiếu tình thương của cha nhưng điều đó với tôi chẳng còn quan trọng nữa vì tình yêu của mẹ dành cho tôi đã đủ để lấp đi khoảng trống đó, ba tôi bỏ mẹ và tôi đi khi tôi vừa tròn hai tuổi vì không chịu được một cuộc sống khó khăn và thiếu thốn, mẹ đã một mình làm việc vất vả để nuôi tôi khôn lớn và trưởng thành đến bây giờ.

 

Từ lúc bắt đầu đi học đến những năm cấp ba tôi đều là một học sinh khá giỏi, thương mẹ vất vả nên tôi quyết tâm học thật tốt, trước khi học bất cứ môn gì tôi đều xem qua trước nhất là các môn toán lý hóa và chăm chú nghe thầy cô giảng bài tại lớp nên tôi có thể tự học ở nhà mà không cần phải đi học thêm . Nhưng sang lớp 12, đây là năm học quyết định, tôi cũng rất muốn đi học thêm để có thể nâng cao kiến thức của mình, nhưng thấy mẹ làm vất vả, tiền mẹ làm ra chỉ đủ cho hai bữa cơm đạm bạc mẹ còn phải để dành tiền cho tôi đóng tiền học phí, nhiều lúc thấy mẹ đi sớm về muộn, những ngày mưa bão mẹ phải dầm mưa trên chiếc xe đạp cũ kĩ để bán những chiếc bánh nóng hổi khi về thì người mẹ ướt sũng, run run người những lúc thấy mẹ làm lụng vất vả như thế phận làm con tôi như muốn khóc, tôi muốn đi làm thêm để giúp đỡ mẹ những tôi vừa mở miệng thì đã bị mẹ mắng, mẹ bảo tôi còn nhỏ cứ lo học trước đã tiền bạc cứ để mẹ lo.

 

“Bộp”

 

Con heo đất mà tôi dành dụm mấy năm nay tan tành, tội gom những tờ tiền lẻ lại sắp thật  ngay ngắn, tôi đếm qua chỉ được có sáu trăm ngàn thôi chỉ đủ cho học phí một tháng. Nhưng đành vậy, tôi sẽ vừa đi học vừa đi làm thêm, tôi sẽ giấu mẹ chuyện này tôi sẽ quyết tâm cho mẹ thấy được nếu vừa học vừa làm tôi vẫn sẽ học tốt và mẹ nếu sau này tôi có đi làm thì mẹ cũng không cấm tôi nữa.

 

Tôi đi đăng  kí vào lớp học thêm toán của một giáo viên có tiếng dạy hay trong trường, ai cũng đăng kí khóa học ba tháng còn tôi với số tiền ít ỏi trong tay chỉ đóng cho thầy trước một tháng. Tôi học hai buổi chiều cuối tuần, vì các ngày còn lại tôi phải đi học trong trường.

 

Ngày đầu tiên đi học, tôi đi thật sớm để giành chỗ, mặc dù là đi sớm nhưng tôi vẫn phải ngồi bàn nhì, vì bàn nhất đã có người ngồi trước. Vào buổi học tôi luôn tập trung và ghi chép những công thức và những lời thầy giảng, tôi rất thích cách dạy của thầy vừa dễ hỉu và rất thực dụng. Tôi đang viết bài thì bỗng cây bút của tôi không ra mực nữa dù tôi đã làm mọi cách quẹt lên giấy, hay gõ cọc cọc nó vẫn không chịu ra mực cũng phải vì tôi dùng cũng khá lâu rồi nhưng ngặt nổi giờ không có bút để viết bài. Tôi quay sang hỏi thằng kế bên:

 

-Cậu còn cây viết nào không cho tớ mượn tí nhé, viết tớ hết mực rồi

 

-Tớ xin lỗi, tớ cũng chỉ có một cây thôi

 

Đành thế, tôi cố gắng tìm mọi cách để cây viết ra mực, sao lại bị hết mực chứ, nó khiến tôi rất bực, không thể ngồi yên tồi hết vò đầu rồi bứt tóc nhìn lên bảng, bỗng có một thứ gì đó chạm vào người tôi, tôi quay lại thì bắt gặp ánh mắt và nụ cười rất duyên của cô bạn ngồi xéo tôi:

 

-Cậu lấy dùng đi

 

-Tớ … tớ… lúc đó tỗi cũng hơi bối rối

 

Đột nhiên người ta cho mình mượn bút mà là con gái nữa nên tôi cũng thấy hơi ngại

 

-Bút cậu không viết được, thì cậu cầm mà viết cuối giờ trả tớ cũng được mà

 

Tôi vội cám ơn bạn ấy, rồi quay lên chép bài. Đến giờ ra về mọi người lần lượt đi về còn tôi thì vẫn cặm cụi chép cho hết bài trên bảng của thầy mà quên mất việc phải trả viết cho người ta, khi tôi gấp tập sách lại thì mọi người trong lớp và cả bạn ấy  đã ra về, đành để ngày mai trả luôn vậy. Chiều hôm nay, tôi không chạy thẳng về nhà mà rảo sang những tuyến đường để tìm việc làm, thấy quán nào để bản tuyển nhân viên tôi cũng đều vào hỏi thử, nhưng đều thất bại, nào là họ bảo tôi không thích hợp, nào là họ bảo tôi còn nhỏ tuổi nên họ không nhận, tôi đạp xe trong buồn chán, tôi quyết định sẽ thử vận may cuối cùng trong ngày hôm nay, tôi đến một quán ăn cũng đang để bảng tìm người làm lần này tôi hít một hơi thật sâu và đặt quyết tâm rất lớn. Vừa nhìn thấy tôi, bà chủ đã hỏi:

 

-Cháu học lớp mấy rồi

 

-Dạ cháu học 12 rồi ạ

 

-Cuối cấp tại sao cháu lại không tập trung học mà lại xin vào làm thêm

 

-Dạ cháu muốn làm thêm để kiếm tiền phụ giúp mẹ và có thể trả những khoản học phí

 

-Vậy nếu cháu đi làm việc học sẽ ổn chứ

 

-Dạ ổn cháu sẽ cố gắng vừa học tốt, vừa đi làm nên không sao ạ

 

Sau một hồi suy nghĩ bà chủ cũng đồng ý

 

-Được rồi, cháu điền tên họ , số điện thoại, địa chỉ vào đây

 

Tôi lập tức làm theo lời bà chủ, sau khi điền thông tin xong thì tôi được bà chủ dặn dò một số việc rồi cho ra về.Tối hôm đó, tôi ngồi học bài lâu lâu tôi lại cầm cây bút lên rồi cười tủm tỉm, đây chắc có lẽ lần đầu tiên tôi cầm một món đồ của con gái đem về nhà, tôi tiếp tục làm bài tập bằng cây bút này, tuy nó chỉ là một cây bút bình thường nhưng hôm nay nó đối với tôi thật ý nghĩa và đặc biệt. Tối hôm nay mẹ tôi về sớm, vừa ăn xong chén cơm , mẹ bắt tay vào làm bánh cuốn cho tôi ăn, mẹ bảo dạo này thấy tôi học bài nhiều nên mẹ bồi bổ thêm cho tôi, ngày trước  mẹ tôi có ra Hà Nội với ba tôi  và học được cách làm bánh nên lâu lâu mẹ lại làm cho tôi ăn nhất là những khi tôi học bài căng thẳng, món này lạ tôi nghĩ ngay đến bạn ấy, ngày mai đem bánh cho bạn ấy ăn thử sẵn cám ơn người ta luôn.

 

Chiều hôm sau tôi đi học thật sớm, lớp lúc này chưa có ai vào, tôi có một chút hồi hộp cầm hộp bánh và tôi hướng mắt về cửa lớp đợi bạn ấy đến. Đợi một lát cũng chưa thấy bạn ấy, lớp lúc này khá đông học sinh, đúng là khi chờ đợi một điều gì đó thì mình cảm thấy nó đến thật lâu. Một lát bạn ấy bước vào lớp, vừa thấy bạn ấy, tôi có một chút bồi hồi, bạn ấy đeo ba lô và mang đôi giày thể thao trong rất cá tính. Sau khi bạn ấy ngồi vào bàn, tôi nhìn vào đồng hồ, thấy vẫn chưa tới giờ học nên tôi lấy hết can đảm của mình đứng lên và tiến lại bàn của bạn ấy:

 

-Tớ trả cậu cây bút này, cám ơn cậu nhiều nha

 

Bạn ấy cầm bút, rồi nở một cười với tôi, lúc đó trái tim tôi đập nhanh hơn vài giây, không biết sao nữa lúc đó tôi cũng chẳng suy nghĩ được gì

 

-Ừm không có gì đâu

 

-Cậu có thể ra ngoài với tớ một lát được không

 

-Sao cơ…- bạn ấy có vẻ rất ngạc nhiên với đề nghi này của tôi

 

-Một lát thôi…. nha-  tôi nói tiếp

 

Bạn ấy khẽ gật đầu, cũng có một chút ngượng ngùng, tôi lấy hộp bánh rồi đi cùng bạn ấy ra băng ghế đá phía trước ngồi.Tôi dưa hộp bánh ra và mời bạn ấy :

 

-Cậu ăn thử bánh cuốn Hà Nội  nha

 

-Bánh cuốn Hà Nội á, tớ chưa được ăn bao giờ, mà tại sao cậu lại mời tớ ăn

 

-Thì cậu đã cho tớ mượn bút còn gì giờ tớ đem bánh cho cậu ăn cũng bình thường thôi mà

 

-Vậy để tớ ăn thử nha

 

Bạn ấy nói rồi gắp thử một miếng, bạn ấy cũng dễ thương quá chứ, khuôn mặt bầu bĩnh, da trắng không tùy vết, mắt hai mí, mái tóc đen xõa dài, ủa mình đang tả người ta sao, tôi tự đánh thức mình thoát ra trong những suy nghĩ đó

 

-Ngon quá à, cậu ăn với tớ nha

 

-Thôi được rồi cậu ăn đi, ở nhà mẹ cũng thường hay làm cho tớ ăn lắm

 

-Nhưng tớ muốn cậu ăn với tớ

 

Nghe bạn ấy nói thế nên tôi cũng chẳng thể từ chối, tôi và bạn ấy ăn cùng nhau, hai đứa dần cởi mở và nói chuyện cũng khá vui vẻ, bạn ấy cũng khá thân thiện, bạn ấy còn đút cho tôi ăn nữa, lúc đó tôi cũng hơi ngượng vì lần đầu tiên tôi ăn chung với con gái như vậy mà. Nói chuyện một lát tôi cũng tự giới thiệu tên của mình và hỏi tên bạn ấy, bạn ấy tên Huỳnh Như, thế là từ giờ tôi biết tên bạn ấy rồi, người đẹp mà tên cũng đẹp nữa, ăn xong tôi và Như vào lớp học . Trước khi vào buổi học tôi có liếc xuống rồi từ từ quay ra sau nhìn Như, hình như có linh tính của người con gái mách bảo hay sao á, Như đang đọc sách bỗng ngước lên nhìn tôi mỉm cười ,lúc đó tôi cũng giật bắn người cười với Như , rồi vội quay lên, không biết đây là cảm giác gì nữa sao mà nó lạ quá, một cảm giác mà trước giờ  chưa từng đến với tôi.Hôm nay tôi về sớm, nhờ tôi ra về cùng Như nên tôi mới biết rằng Như đã có người đưa đón rồi, người đó hơn tôi về mọi mặt , đẹp trai và cả chiếc xe tay ga đắt tiền còn tôi thì thân mình lo chưa xong, làm sao lo cho người khác được chứ, dù sao thì tôi cũng vừa mới có cảm tình với Như thôi đó cũng là một sự xao xuyến bồi hồi giữa một thằng con trai mới lớn và một cô bé đáng yêu dễ thương, mà cảm nắng ai mà chẳng phải gặp chứ nhưng sau khi qua cơn nắng thì cũng sẽ hết thôi.

 

Tôi lấy xe rồi chạy ngay đến quán, hôm nay là ngày đầu tiên đi làm nên tôi cũng rất hồi hộp tự hứa với bản thân là mình sẽ làm thật tốt. Đúng là lần đầu làm việc tôi cũng khá lúng túng, cũng may là có các anh chị  tận tình chỉ bảo, từ cách bưng bê đến cách trò chuyện lấy lòng khách sao cho cởi mở vui vẻ, nên tôi cũng ít căng thẳng hơn. Đi làm thêm mà tôi lo lắm không biết nếu mẹ biết chuyện tôi đi làm mẹ sẽ phản ứng nhứ thế nào, la mắng tôi hay không cho tôi làm nữa, thôi tới đâu tính tới đó không suy nghĩ nữa, lúc này tôi chỉ cần làm việc cho thật tốt là được.

 

Những ngày đầu đi làm tôi được làm những công việc nhẹ nhàng như dọn bàn cho khách hay đón và chào khách ở trước quán. Vì tính chất của công việc là làm đến tối nên mỗi khi đi làm về là tôi tranh thủ ngồi vào bàn học đến tận khuya mới ngủ, mẹ tôi cũng thắc mắc là dạo này tôi thường thức học bài bài rất khuya tôi chỉ trả lời lấp lửng rồi cho qua, vì thời gian tôi đi làm là từ  năm giờ chiều đến chín giờ tối, còn mẹ thì đến hơn mười giờ đêm mới về nên việc tôi đi làm thêm mẹ không biết, nhiều lúc tôi thấy mình có lỗi lắm vì đã nói dối mẹ nhưng đành phải thế, mẹ đã vất vả vì tôi nhiều lắm rồi, phận làm con, tôi làm gì giúp mẹ được thì cứ làm dù chỉ là một phần nhỏ, chỉ cần mẹ bớt vất vả là tôi cũng vui lắm rồi.

 

Sáng hôm nay như thường lệ, giờ nghỉ chuyển tiết, tôi cầm tập ra lan can để ôn bài cho tiết sau, do không quen thức khuya nên mấy hôm say đi học tôi có hay bị nhức đầu, phải lấy tay xoa xoa liên tục.

 

-Bộ tối qua cậu bị mất ngủ sao nhìn cậu có vẻ mệt mỏi vậy

 

Đó là giọng nói của Như mà, tôi thắc mắc rồi quay lại

 

-Ủa sao cậu lại ở đây

 

-Thì mình học cùng trường mà đi qua đi lại gặp nhau cũng là chuyện bình thường thôi

 

-Ừ hé- tôi gải đầu

 

-Cậu siêng thế, giờ giải lao, sao không đi chơi mà ở đây đọc sách

 

-Tại tớ chưa thuộc bài

 

-Trời tớ thấy cậu siêng học lắm mà sao chưa học bài

 

-Thì tớ chỉ khá mấy môn tự nhiên thôi, mấy môn xã hội tớ thua

 

-Hihi thôi vô học rồi tớ về lớp đây, chúc cậu học tốt

 

-Ừ cậu cũng vậy nhé

 

Như đi rồi nhưng mùi hương của Như vẫn thoang thoảng đâu đây, nghĩ lại cuộc đời thật lạ, chỉ trong vài ngày thôi mà hai con người xa lạ đã nói chuyện vui vẻ với nhau như đã biết nhau lâu rồi vậy, Như là một cô gái tốt, luôn biết cách cư xử với mọi người xung quanh chắc là không chỉ với riêng tôi đâu vì lòng người dễ thay đổi còn tính cách thì  đã ăn sâu vào trong mỗi người rồi thì việc tiếp xúc với ai cũng giống nhau thôi .Chiều hôm đó như thường lệ tôi vẫn đi làm bình thường, nhưng khi tôi vừa đến quán thì vô tình có một người đã nhìn thấy tôi. Vừa thay quần áo xong, thì anh Tân chạy vào hỏi tôi “em biết tiếng anh không ở ngoài kia có hai vị khác nước ngoài mà chị Trang không có ở quán không có ai phiên dịch cho họ hiểu, bọn anh thì bó tay rồi”, tôi thì chỉ biết sơ sơ nhưng cũng dùng được, nên đánh liều vậy, hai vị khách một nam một nữ cũng khá vui tính, tôi chào họ bằng vài câu tiếng anh thông dụng mà tôi đã từng học qua, rồi tiếp tục mời họ chọn món ăn, nước uống đa số là họ chỉ chỉ cho tôi ghi lại. Buổi tối quán đông khách tôi chạy mệt nghỉ, những lúc được nghỉ ngơi tôi tranh thủ nghía bài cho buổi học ngày mai, bà chủ biết hoàn cảnh của tôi nên tối nào cũng cho tôi về sớm hơn giờ qui định, thấy bà chủ tốt với tôi như vậy tôi phải cố gắng làm việc chăm chỉ hơn.

 

Hôm  nay là  thứ bảy,  một ngày mà tôi mong chờ vì đến ngày này tôi lại được gặp Như, dù biết Như đã có người yêu nhưng tại sao tôi vẫn cảm thấy có gì đó rất lạ mỗi khi tôi nhìn thấy Như. Tôi đang chép bài trên bảng thì có cái gì đó chạm vào người tôi cảm giác này quen lắm, tôi quay xuống thì thấy Như đưa cho tôi một mảnh giấy, tôi liền mở ra xem: “ Chiều nay, cậu cho tớ có gian về nhé”, tôi suy nghĩ một lát rồi ghi vào giấy: “ Thế người đưa đón của cậu đâu rồi” , “ Người đưa đón hôm nay bận rồi, thế cậu đưa tớ về được chứ”, thì ra là vậy, tôi trả lời lại: “ Vậy chiều nay tớ sẽ đưa cậu về”.

 

Chiều hôm đó sau buổi học tôi đưa Như về, lần đầu tiên tôi chở con gái nên cũng có một cảm giác lạ lắm, người đầu tiên tôi chở như thế này là mẹ tôi và người thứ hai là Như, theo như lời Như nói thì nhà Như cũng khá gần chỗ tôi làm cũng tiện đường. Tôi đang đạp xe từ từ, khi vào hẻm nhà Như một lát thì bỗng dưng Như kéo áo tôi rịch rịch bảo tôi dừng lại.

 

-Tới nhà cậu rồi hả

 

-Chưa … chưa tới

 

-Vậy sao mà bảo tớ dừng lại – tôi thắc mắc

 

-Cậu thấy gì không- Như nói rồi lấy tay chỉ về phía bên phải

 

Sau khi nhìn qua lại tôi thắc mắc ở đây ngoài vườn mận ra có gì đặc biết đâu

 

-Tớ chỉ thấy mấy cây mận

 

-Đúng rồi đó, cậu hái mận cho tớ ăn đi

 

-Hả … cái gì hái mận hả- tôi ngạc nhiên

 

Như chỉ gật đầu rồi làm cái mặt nũng nịu dễ thương không tả được

 

-Nhưng vườn mận của người ta mà, hái vậy người ta bảo mình ăn trộm đó

 

-Không sao đâu tớ thấy bọn trẻ trong xóm hái quài à, chắc vườn này vô chủ

 

Tôi nghe theo lời Như nói, hai chúng tôi giấu xe đạp ở ngoài rồi từ từ tiến sát vào vườn mận, một vườn mận như thế này mà vô chủ hả ta tiếc quá. Tôi trèo lên cây, hái từng trái một rồi thả xuống cho Như,từng trái một được tôi hái, cũng gần chục trái rồi, còn Như thì ở dưới cứ bảo “ tiếp đi… tiếp đi…”.

 

-Cái thằng ăn trộm… ăn trộm

 

Bỗng tôi nghe tiếng của một người đàn ông hét lên, cùng với tiếng chó sủa, tôi vội nhìn từ phía xa rồi thốt lên: “ Ôi mẹ ơi…. chó”, ngay lập tức tôi nhảy xuống đất rồi bảo Như:

 

-Chạy nhanh, chó kìa

 

Lúc này như vội nhặt mấy trái mận bỏ vào cặp, tôi lấy dép cặp nách rồi cùng Như bỏ chạy, do Như mãi nhặt mấy trái mặt bỏ vào ba lô nên tôi không kịp suy nghĩ gì, cầm lấy tay Như bỏ chạy, lo mải cầm tay Như chạy nên tôi không biết mình đã vô tình làm Như đau:

 

-Cậu ơi, tớ đau quá

 

Nghe Như nói tôi dừng lại, rồi hỏi:

 

-Sao cậu đau ở đâu

 

-Tớ đau ở chân và ở tay nữa

 

-Vậy cậu ở đây chờ tớ nha tớ quay lại lấy xe đạp cái

 

Sau khi dìu Như ngồi xuống tôi quay lại lấy xe, cũng may là người chủ đã bỏ đi. Tôi đến chỗ Như và xem tình hình, do Như đau ở chân nên tôi kiểm tra thử cũng may là không bị trật chân chỉ bị bong gân nhẹ thôi, chỉ cần ít vận động sẽ mau khỏi, mồ hôi của tôi lúc này đã thấm áo, thấy tôi như thế, Như vội lấy miếng khăn giấy trong balo cho tôi. Sau đó hai đứa tạn hưởng “ thành quả” của mình, cũng được mười bốn trái chứ đâu có ít

 

-Mận ngon quá-Như vừa ăn vừa nói

 

-Ngon thiệt mọng nước

 

Như nhìn tôi rồi cười, Như lúc nào cũng vậy dù cười hay đau đớn khuôn mặt vẫn xinh xắn

 

-Sao cậu nhìn tớ cười  thế mặt tớ có lọ à

 

Như không nói gì chỉ im lặng thôi, ăn xong tôi đưa Như về nhà, nhà Như lớn thiệt, nhìn bề ngoài đã biết nhà Như thuộc hàng khá giả, tôi có mơ cũng không biết bao giờ mình mới được như thế. Sau khi chào Như tôi vội đạp xe đến quán hôm nay tôi đi làm trễ rồi, quán lúc nào cũng đông khách nên vừa vào thay đồ là tôi phải chạy đi chạy lại mệt nghỉ, mà hôm nay tôi để ý anh Tân tâm trạng hôm nay không  được tốt hay sao đấy, làm việc không tập trung và cái mặt cứ buồn buồn, tôi hỏi chuyện mới biết ảnh đang thất tình, người yêu ảnh đã bỏ ảnh để đi theo người yêu mới, cô ấy nói người ta mới đủ điều kiện để quan tâm và chăm sóc em, chỉ nghe mà tôi  cũng uất ức sao trên đời lại có cái loại con gái như thế chứ.

 

-Khôi ơi ! có người kêu em ra phục vụ kìa- chị Trang kêu tôi

 

Kì vậy ! đó giờ mình có thấy ai chọn người phục vụ đâu, mà người quen ai mà biết mình làm ở đây chứ. Tôi tiến lại phía bàn mà chị Trang chỉ, bàn có một nam một nữ vừa lại đến tôi nói không thành tiếng , đó là Như và người con trai hôm bữa đón Như đây mà, vừa tới bàn Như đưa hai ngón tay tinh nghịch chào tôi.

 

-Bạn em hả Như- người con trai hỏi

 

-Dạ đây là bạn em

 

-Như và anh đây ăn gì cứ gọi món

 

-Anh hai gọi món đi

 

“Anh hai” Như gọi người đó là anh hai chẳng lẽ nào

 

-Thôi cho em gái chọn đó

 

Sau khi Như chọn món xong, tôi vào trong mà lòng thấy vui vui sao đấy, vậy là Như chưa có bạn trai, các món ăn được dọn ra Như liền bảo tôi

 

-Cậu ngồi xuống ăn với tớ đi

 

Tôi khá bất ngờ với đề nghị đó của Như, nhưng tôi liền từ chối với lý do quán đông khách

 

-Em ngồi xuống ăn với  anh với Như cho vui dù sao em cũng là bạn Như mà, nếu  để anh vào nói với quản lý một tiếng cho

 

Tôi chưa kịp nói gì thì anh Như đã đứng dậy đi vào trong quán, còn Như thì giục tôi ngồi xuống, lúc đó tôi cũng khó xử lắm vì đang trong giờ làm việc mà lại ngồi ăn với khách như thế.Sau đó tôi và hai anh em ăn với nhau rất vui vẻ do thấy tôi ngại nên Như liên tục gắp thức ăn cho tôi, anh Như hỏi tôi nhiều thứ lắm, hỏi về gia đình tôi, hỏi về việc học của tôi anh còn khuyên tôi ráng học giỏi, anh khen tôi hiền lành chịu khó anh còn chọc tôi rằng: “ Cưng thấy Như em gái anh như thế nào thích không sau này anh gả cho”, “ Hở cái anh này nói kì vậy” Như nói rồi mắc cỡ quay đi chỗ khác.

 

Tối đó về tôi cứ nằm suy nghĩ rồi cười một mình, liệu Như có dành cho tôi một cơ hội nào không, nếu Như cho tôi cơ hội liệu tôi có thể mang lại hạnh phúc cho Như không, có mang lại cuộc sống tốt đẹp dành cho Như không vì nếu tôi tỏ tình và được Như đồng ý tôi sợ Như sẽ khổ, khi yêu tôi một thằng tay trắng và chưa biết tương lai như thế nào.

 

Hai tháng sau.

 

Mới đó mà tôi đã làm được gần ba tháng rồi, lương mỗi tháng tôi đã bỏ ống heo tiết kiệm một ít còn một ít tôi để dành đóng tiền học, đến bây giưof thì mẹ cũng chưa biết việc tôi đi làm thêm, mấy hôm mẹ đi bán về trước tôi thì tôi cứ nói dối mẹ rằng tôi đi học thêm vì khi đi làm tôi thường mang theo tập vở để ôn bài khi quán vắng khách. Tôi còn nhớ khi được nhận tháng lương đầu tiên, tôi vui muốn rơi nước mắt, vì khi cầm được chính số tiền do chính bản thân mình làm ra tôi mới biết để kiếm được tiền cực khổ như thế nào, có tiền lương tôi mua tặng mẹ cái áo khoác dày để mẹ mặc cho ấm vì chiếc áo khoác của mẹ ,nó đã quá cũ và bị rách nhiều chỗ trong khi công việc của mẹ bắt đầu từ sáng sớm đến chiều tối, nếu thời tiết bình thường thì không nói gì còn nếu trời lạnh thì….. Có tháng luơng đầu tiên tôi dắt Như đi ăn chè, đến khi trả tiền Như cứ nằng nặc đòi trả cho tôi, nhưng tôi không chịu còn Như thì bảo: “ Tiền cậu vất vả lắm mới kiếm được, còn tớ thì…..” Như diễn ra nhiều thứ lắm đến khi nào tôi thua mới thôi, nên Như luôn là người trả tiền khi hai đứa đi ăn uống, nhiều khi tôi ngại lắm Như rủ mà tôi phải từ chối khéo…

 

Nhưng niềm vui đó chẳng được bao lâu, hôm nay như thường lệ tôi vẫn đi làm bình thường, tối hôm nay Như đến chơi với tôi , lâu lắm rồi kể từ ngày Như và anh trai đến ăn thì lâu lâu Như vẫn hay đến quán chơi với tôi, có khi do quán đông khách quá Như còn lao vô phụ nữa chứ, do là con gái cưng nên từ nhỏ Như không có đụng tay đụng chân vô bất cứ việc gì hết nên có phần hơi lọng cọng, mỗi  khi có Như ở quán mấy anh chị cứ chọc tôi và Như suốt làm hai đứa ngượng ra mặt. Tôi đang phục vụ cho khách thì nghe ai đó gọi tên tôi:

 

-Khôi!- là tiếng của mẹ tôi chẳng lẽ mẹ đã biết chỗ tôi làm

 

Tôi quay về phía mẹ mà trong lòng rất lo lắng

 

-Đây là chỗ để con đi học thêm sao- mẹ tôi vừa nói vừa tức giận tôi hiểu mà

 

-Dạ … dạ … con

 

“ Chát” – mặt tôi đỏ lên, chưa bao giờ tôi thấy mẹ tức giận như thế

 

-Con muốn mẹ buồn mẹ chết hay sao mà con lại bỏ học đi làm chứ

 

-Dạ con không có bỏ học con vừa học vừa làm mà- lúc này tôi không kìm chế được cảm xúc của mình

 

Mọi người trong quán và cả Như cũng đều thấy

 

-Con chỉ muốn phụ giúp mẹ thôi mà, con không đành lòng thấy mẹ phải vất vả vì con, con muốn làm một điều gì đó để phụ giúp mẹ

 

-Thôi con đừng nói nữa từ đây mẹ cấm, cấm con đi làm nữa nghe chưa, đi về- mẹ nắm tay kéo tôi đi

 

-Con không về- tôi giựt tay lại

 

-Con…..

 

-Con xin lỗi

 

Tôi nói rồi chạy một mạch ra khỏi quán, tôi không biết tôi lúc này như thế nào nữa, vì tôi sợ nếu cứ tiếp tục như thế cãi lời mẹ ở quán thì sẽ không hay, tôi đang cố bước đi, bước đi thật nhanh trên con đường dài, trước mắt tôi bây giờ như một không gian mù mịt không có lối thoát, tôi cứ bước mãi về phía trước, tôi đến cạnh bờ sông hai tay vịn chặt lan can, những cơn sóng nhỏ xô nhẹ vào bờ rồi trôi ra xa giống như lòng tôi bây giờ đang có những nút thắt cần được tháo ra. Như đến bên cạnh tôi từ lúc nào, ánh mắt Như hướng về tôi, một ánh mắt thấu hiểu và cảm thông, tay Như khẽ chạm vào tay tôi rồi nắm lại và lúc này những cảm xúc của tôi dường như hỗn độn hơn rất nhiều, làn đầu…. lần đầu chạm tay con gái như thế này mặc dù lần trước tôi đã cõng Như nhưng không biết sao lần này rất khác, tim tôi đang loạn nhịp có chút xuyến xao bối rối:

 

-Cậu giận mẹ à- Như hỏi tôi

 

-Không, sao mà tớ lại giận mẹ được chứ, và sẽ không bao giờ như thế, mẹ đã hy sinh cho tớ nhiều rồi và tớ chưa bao giờ có cơ hội được một lần đền đáp

 

-Vậy sao lúc nảy cậu không ở lại, không giải thích cho mẹ hiểu việc cậu làm

 

-Tớ biết mẹ tớ mà, lúc mẹ giận có nói thế nào cũng thế thôi, để mẹ hả giận tớ sẽ giải thích sau

 

Tôi cùng Như tìm một băng ghế để ngồi, thật sự lúc này tôi cũng không muốn về nhà, tôi cần một sự can đảm để về đối mặt với mẹ, để nói hết những suy nghĩ trong tôi:

 

-Cậu cho tớ mượn điện thoại nhé-Như nói với tôi

 

Không suy nghĩ nhiều tôi đưa ngay điện thoại cho Như rồi tựa vào vai Như

 

-Cho tớ mượn bờ vai cậu nhé

 

Nghe có vẻ ngược đời vì trước giờ chỉ có con gái mới nói thế, nhưng thật sự lúc này bờ vai Như sẽ là điểm tựa cho tôi rất lớn tôi suy nghĩ miên man rồi ngủ thiếp đi, ngủ để xua đi những mệt mỏi, ngủ để quên đi những nỗi buồn….. Một lát sau, tôi cảm thấy cơ thể mình đang rung lắc tôi mở mắt, thì ra là Như đang lay tôi dậy, tôi đã ngủ bao lâu rồi:

 

-Cậu làm vai tớ mỏi lắm đó- Như nói rồi cười tinh nghịch

 

-Tớ.. tớ … - tôi cũng thấy hơi ngại

 

-Thôi muộn rồi, mình về nha

 

-Ừ- tôi đồng ý

 

-Cậu… cậu có thể cõng tớ về được không

 

Tôi cũng hơi bất ngờ với lời đề nghị đó của Như và tôi đồng ý dù sao tôi cũng cõng Như một lần rồi mà. Hôm nay có vẻ khác hơn lần trước, tay Như vịn vào cổ tôi, bỗng dưng mặt tôi nóng rang chắc đó là cảm giác yêu rồi và trên đoạn đường đông người qua lại có một chàng trai cõng cô gái và giữa họ có một tình cảm rất đặc biệt đang dần hình thành trong trái tim của hai con người vừa vào độ tuổi yêu . Về tới quán, tôi xin lỗi mọi người và mọi người cũng rất hiểu và thông cảm cho tôi. Hôm nay tôi lấy xe đưa Như về nhà vì cũng đã muộn lắm rồi, đỗ xe trước nhà Như, Như vẫn đứng đó mà không chịu vào nhà, Như cứ nhìn tôi suốt:

 

-Cậu bị dở hay sao mà nhìn tớ hoài thế, sao không vào nhà

 

Như bước đến ôm tôi,  mặt Như áp sát vào ngực tôi như một con thỏ đang gặp nguy hiểm cần tìm nơi trú ẩn, Như lại một lần nữa khiến tái tim tôi loạn nhịp nữa rồi tại sao thế, tại sao cậu cứ khiến tớ thích, à không ngày càng yêu cậu hơn thế này. Tôi đạp xe về trong một đóng hỗn độn của cảm xúc vui vì Như cũng có mốt chút tình cảm cho tôi xen lẫn một chút lo lắng vì tôi không biết một lát nữa đây tôi sẽ đối mặt với mẹ như thế nào.

 

Hé cửa vào nhà, đèn vẫn còn sáng, mẹ đang ngồi đợi tôi. Vừa thấy tôi, mẹ đã ôm chầm lấy : “ Mẹ xin lỗi con, vì mẹ không tốt, mẹ … mẹ xin lỗi” mẹ đã khóc, tôi cũng không kiềm được nước mắt nữa rồi hai hàng nước mắt cũng đã lan dài “ Không, tất cả là tại con, con đã giấu mẹ mà” . Sau đó mẹ đã kể lại câu chuyện cho tôi nghe, ngay khi tôi chạy đi, bà chủ có đến và mời mẹ vào trong nói chuyện, bà vừa kể vừa khen tôi vừa siêng năng vừa chịu khó, thấy tôi còn đi học nên bà tạo điều kiện cho tôi được về sớm, cho tôi nghĩ xã hơi để ôn bài, bà nói bà chủ rất tốt bụng và mẹ hứa sẽ cho tôi đi làm thêm hai tháng nữa sau hai tháng tôi phải nghỉ để tập trung ôn thi, khỏi phải nói lúc đó tôi sung sướng như thế nào vì mẹ đã hiểu và không còn cấm việc tôi đi làm thêm nữa.

 

Tôi vào trong phòng thay quần áo thì thấy cái gì lạ lạ trên cổ tôi, sợi dây chuyền bằng bạc trên măt sợi dây chuyền có khắc hai chữ : “ Huỳnh Như”, chẳng lẽ lúc nảy lúc tôi ngủ Như đã….. Tại sao Như lại đeo sợi dây chuyền cho tôi chứ , tôi cứ suy nghĩ mãi mà không ra. Một, hai, ba … năm ngày tiếp theo tôi không thấy Như đến quán nữa, điện thoại cũng không có tin nhắn nào của Như lúc này tôi thật sự lo lắng. Hôm sau, tôi lên lớp tìm Như thì bạn Như bảo Như đã nghỉ học rồi, hình Như đang chuẩn bị đi đâu đó xa lắm. Tối hôm đó, tôi không thể nào tập trung làm việc được đầu óc tôi cứ để đâu đâu, làm hư nhiều thứ, mấy anh chị cứ tưởng tôi mệt nên bảo tôi vài trong ngồi nghỉ, tôi vội lấy điện thoại ra định goi Như , nhưng tôi lại không gọi mà vào ngay mục tin nhắn: Bản thảo(1) vội mở ra xem:

 

“ Khôi ơi, cậu có biết lúc ngủ cậu đẹp lắm không, đẹp trong mắt tớ, tớ cứ thích ngắm cậu như thế, tớ đã lưu giữ hình ảnh đẹp ấy trong trí nhớ của tớ và bộ nhớ của điền thoại rồi đó hihi, tớ sẽ mãi nhớ về cậu, về những gì cậu đã làm cho tớ, những kỉ niệm đẹp đẽ của cậu và tớ, nhớ từng lời nói, nhớ những lúc đón đưa, và cả nụ hôn đầu tiên của tớ và cậu, hihi mắc cỡ quá à, lúc nảy cậu ngủ tớ đã hôn cậu đấy, nụ hôn đầu tiên tớ dành cho người con trai đầu tiên mà tớ yêu, ngọt ngào lắm, mà không biết cậu có cảm nhận được không nữa. Tớ sẽ đi, tớ sẽ ra Sài Gòn ở cùng ba mẹ và anh trai, đó là quyết định của ba nên tớ không thể cãi lại được dù tớ rất muốn ở lại bên cậu, cậu ở lại khỏe nha, à cậu hãy về nhà và xin lỗi mẹ đi, trong lúc giận chỉ nói thế thôi, chứ tớ biết người mẹ nào mà không thương con rồi mẹ sẽ hiểu cho cậu thôi. Sáng thứ bảy tớ sẽ đi sớm, từ hôm nay đến đó, tớ sẽ không đi học, không đến quán nữa, tớ sẽ ở nhà và nhớ về cậu vì tớ sợ nếu như gặp cậu tớ sẽ không có can đảm để xa nơi này, tớ ghi cho cậu đến đây thôi mà không biết cậu có đọc được không nữa huhu… nhung dù sao thì …. Tớ yêu cậu”

 

Tôi chợt nhớ đến hôm nay là thứ sáu, vậy là ngày mai là thứ bảy rồi, tôi xin phép ra khỏi quán rồi đạp xe một mạch đến nhà Như, thật sự lúc này tôi chẳng còn suy nghĩ được gì nữa mọi chuyện xảy ra quá nhanh và quá đột ngột, tôi đang cố đạp xe càng nhanh càng tốt, đứng trước cửa nhà Như, tôi hít thở thật sâu rồi bấm chuông. Như mở cửa, Như đang đứng trước mặt tôi, không suy nghĩ gì cả tôi vội kéo Như lại và ôm Như vào lòng

 

-Sao cậu không nói cho tớ biết chứ, tại sao để hôm nay tớ mới đọc được tin nhắn của cậu

 

-Vì tớ không có can đảm để đối diện với cậu, nếu ngày xưa thì có thể, nhưng bây giờ tớ nhận ra rằng cậu là một cái gì đó rất đặc đối với tớ nên tớ không muốn làm cậu đau lòng và cả tớ nữa.

 

-Mai mấy giờ cậu đi

 

-Sáng tớ sẽ đi sớm

 

Tôi buông Như ra, Như đang khóc, tôi đưa tay lau nước mắt cho Như, một khuôn mặt mềm mại và mịn màng mà ngày xưa tôi từng mơ ước được một lần được chạm vào.

 

-Cậu hãy đợi tớ nha, nhất định sau này tớ sẽ lên Sài Gòn hãy chờ tớ

 

-Cậu…

 

Tôi lấy hết can đảm để bước đi, mặc cho Như cứ gọi tên tôi. “ Dù tớ không nói tớ yêu cậu nhưng chắc cậu cũng cảm nhận được đúng không, tớ không nói tớ yêu cậu là vì tớ không muốn cậu  hy vọng quá nhiều vào tớ, vì tương lai của tớ không biết sau này sẽ đi về đâu, thì làm sao tớ có thể hứa sẽ mang lại hạnh phúc cho cậu được chứ, nhưng cậu hãy chờ tớ vì sau này tớ nhất định sẽ thành công trên con đường đời của mình, đến khi đó tớ sẽ có thể dõng dạt để đến trước mặt cậu để nói lên sáu chữ” EM ĐỒNG Ý LẤY ANH NHÉ”  vì tớ biết tính cậu mà khi đã muốn làm một việc gì đó sẽ không bao giờ thay đổi quyết định của mình và trong chuyện tình yêu cũng thế đúng không.

 

Sáng hôm sau, tôi thức dậy hơi muộn mở điện thoại lên thì thấy dòng tin nhắn của Như: “ Tớ đi đây, cậu nhớ giữ gìn sức khỏe đó, đừng nên làm việc quá sức, tớ sẽ đợi cậu, đợi cậu đến tìm tớ, tạm biệt cậu, tình đầu của tớ…. I miss u,.”

 

Nhất định thế, vì một lời hứa với cậu nhất định tớ sẽ cố gắng, nhất định tớ sẽ làm được.

 

 

 

 

 

 

 

 

Tag

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Vì Một Lời Hứa

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính