Tâm sự

Niềm tin của Bố

ReadzoCon chẳng sợ những lời nói soi mói hơn là là quan tâm nhưng có một điều con luôn sợ và luôn nghĩ đến đó là con sợ bố mẹ thất vọng và mất niềm tin vào con.

Phan Trang Lê

Phan Trang Lê

22/10/2014

589 Đã xem
Tag

Cuộc sống cần phải trải qua những vấp ngã, những khó khăn những nỗi đau thì con mới trưởng thảnh. Con vẫn nhớ về ngày ấy như để tự động nhắc nhở mình hãy cố gắng cũng như để hiểu rằng dù có thế nào thì gia đình mãi luôn bên con.

Bố à, con không sợ cuộc sống khó khăn,  con chẳng sợ sự cô đơn giày vò, con chẳng sợ bị mọi người ghét bỏ, con chẳng sợ những lời nói soi mói hơn là là quan tâm nhưng có một điều con luôn sợ và luôn nghĩ đến đó là con sợ bố mẹ thất vọng và mất niềm tin vào con.

Bố nhớ không bố, cái ngày con thi trượt cấp ba ấy, con nhớ là khi con đi thi về, khi nghe con trả lời con đã làm bài thi như thế nào, bố đã cười, nụ cười chan chứa sự yêu thương. Ngay cả đến khi con lo lắng kết quả thi thì bố vẫn khẳng định rằng “con đỗ nhất định sẽ đỗ”. Bố tin con gái bố ngay cả khi con không tin vào chính bản thân mình. Lúc đó con đã mơ hồ sợ. Ngày biết kết quả thi, con trượt, trượt khi chỉ thiếu 0,5 điểm. Chưa tới một điểm nhưng nó là ranh giới giữa thất bại và thành công, giữa nỗi đau và niềm vui, giữa nước mắt và nụ cười. Con đã khóc, khóc không phải vì những lời nói “quan tâm” mà mọi người dành cho con, khóc không phải vì nỗ lực không được đền đáp xứng đáng. Con khóc vì con đã làm bố buồn. Dù bố luôn miệng nói “không sao con ạ, thất bại là mẹ thành công”, dù bố luôn động viên  rằng có bố mẹ luôn ở bên con nên con không phải sợ, con cứ cố gắng học tốt là được, dù bố đã cố tỏ ra vui mừng nhưng…con vẫn thấy thấp thoáng nỗi buồn đằng sau đôi mắt Bố. Con sợ những tiếng thở dài của bố trong đêm, con sợ giữa đêm bố tỉnh giấc vì thương con gái mà chả làm gì được. Con sợ những đêm thức rắng như thế bố sẽ tiều tụy đi. Ngày ấy cả hai bố con mình đã cùng thức, con biết những đêm bố không ngủ được rồi lặng lẽ ra ghế ngồi, dù bước chân của bố vô cùng nhẹ nhưng vì con không ngủ nên vẫn biết. Con lặng lẽ giấu nước mắt vào chăn, bố lặng lẽ giết thời gian bên ấm trà đặc. Đêm sao mà dài vô tận…

Bố luôn dõi theo con, lo cho con, con luôn thấy bình tâm dù bố không bên cạnh. Con đã cố gắng học thật tốt ở ngôi trường phổ thông con không may phải vào ấy, nhưng Bố à, thực sự vào ngôi trường ấy con biết con cần phải tự tin hơn và cố gắng lên. Con bỏ qua mặc cảm mình là học sinh trường dân lập, con mặc kệ những lời nói kiểu như “nó học vậy mà cuối cùng phải vào dân lập học”. Lúc ấy con đã mặc kệ như vậy đấy. Bố dần tin con hơn vì thấy con vui hơn, con cũng thấy hạnh phúc khi thấy bố không tỉnh dậy vào lúc nửa đêm nữa. bố đôi khi vẫn nhìn con cười và nói rằng “con cứ ngoan là được rồi như thế là được, con cứ cố gắng đi, khi đã cố gắng hết mình thì sẽ không còn gì để hối hận nữa”. Bố đã luôn bên con như thế, bố đã động viên con như thế. Và con đã thật sự hạnh phúc khi lần sau này con đã không làm bố thất vọng, con đã không làm bố buồn, con đã đáp lại niềm tin của bố. Nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt bố khi thấy giấy báo đỗ đại học dù đó chỉ là một trường đại học bình thường. Bố à, bố cười con cũng hạnh phúc lắm. Có những vấp ngã dù bao nhiêu năm thì con người ta mãi chẳng quên được. Bố à, con không quên được nỗi đau ấy nhưng bây giờ con đã mỉm cười khi nghĩ lại ngày ấy rồi. Mỉm cười vì nhờ sự vấp ngã đầu đời đó mà con chín chắn và trưởng thành hơn, mỉm cười vì sau bao sóng gió và nỗi đau thì Bố mẹ vẫn luôn bên con. Con sẽ cố gắng trở thành một đứa con ngoan Bố à. Bố hãy luôn tin ở con nhé. Vì niềm tin và sự yêu thương của bố với con quan trọng lắm ấy!

 

Tag

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Niềm tin của Bố

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính