Tâm sự

Nội tôi

ReadzoTôi vẫn thấy mắt Nội rưng rưng khi xem lại những thước phim tư liệu lịch sử chiến tranh cũng như cái nhìn xa xăm của Nội khi nghĩ lại những ngày tháng gian khổ

Phan Trang Lê

Phan Trang Lê

22/10/2014

313 Đã xem
Tag

Ngày còn nhỏ, mỗi khi gần Nội tôi vẫn hay chạm vào phần khuyết trên cánh tay Nội và ngây thơ hỏi “sao tay nội lại bị mất nửa cánh tay vậy?”. Những lúc ấy Nội hay nhìn tôi cười và trả lời rằng “tại Nội đi chiến tranh và không may bị quân địch bắn trúng vào tay nên tay mới như vậy”. Lúc ấy tôi còn nhỏ nên không hiểu câu nói của Nội lắm nhưng lại luôn tự hào khi nói với bạn bè rằng ông tôi từng là một chiến sĩ.

Lớn lên một chút tôi hiểu hơn về vết thương trên cánh tay của Nội, tôi hỏi Nội “lúc Ông bị địch bắn vào cánh tay chắc đau lắm?”. Ông tôi chỉ cười, Ông bảo vậy là Ông đã may mắn hơn rất nhiều đồng đội của mình rồi.

Tôi vẫn thường nghe Nội kể lại những ngày tháng chiến đấu ở chiến trường Quảng Ngãi. Về những ngày đánh liều với sự sống trên con đường Trường Sơn và cả trận Quế Sơn ở Quảng Nam, cả những lần nhìn máy bay Mỹ rải thứ chất độc chết người mịt mù ở chiến trường Quảng Trị. Nội kể về những khó khăn, về niềm vui, về cả tình đoàn kết trong trung đội của mình cho tôi nghe. Về cả những đêm bị sốt rét gặp được những người y tá tốt bụng và nhiệt tình. Nội kể về những ngày trung đội hết lương thực nhiều lúc đói quá phải ăn cả những cây củ để sống qua ngày. Nội kể như tường thuật lại lòng tốt và tình người đầy ắp của những người sống ở vùng chiến nơi Nội đã đóng quân…Rất nhiều…

Tôi vẫn thấy mắt Nội rưng rưng khi xem lại những thước phim tư liệu lịch sử chiến tranh cũng như cái nhìn xa xăm của Nội khi nghĩ lại những ngày tháng gian khổ đó. Nội vẫn nói “bây giờ mà xảy ra chiến tranh thì các cháu khổ lắm”. Những người đã từng đi chiến đấu, đã từng “chết đi sống lại” sẽ chẳng muốn những thế hệ đi sau, con cháu của mình phải khổ vì chiến tranh nữa…

Trở về với thời bình, Nội vẫn nhiệt tình tham gia lao động sản xuất. Nội là thương binh “tàn nhưng không phế” Nội tích cực tham gia các phong trào của mặt trận, của xã của thôn. Có những việc Nội làm mà những người bình thường cũng phải ngưỡng mộ. Nội thích trồng cây, những cây xanh ở đình ở chùa, dọc các con đường làng đều do một tay Nội trồng và chăm sóc. Nội bảo trồng cây không chỉ giúp bào về môi trường mà còn nhắc nhở con người về “cội nguồn”, Nội bảo cây xanh cũng giống con người “cũng trẻ con, lớn lên và già cỗi”. Đồng thời Nội cũng luôn nhắc nhở về truyền thống gia đình, về cách đối nhân xử thế cho những thành viên trong gia đình tôi. Nội dạy tôi về sự cố gắng, sự kiên trì và quyết tâm, về tình yêu thương và sự kính trọng với mọi người.

Tôi đã lớn, tôi thấy thương Nội nhiều hơn, tôi thấy tự hào khi Ông mình là một thương binh, bởi vì có những người sẵn sàng hi sinh lợi ích cá nhân của mình như Nội tôi thì tôi và thế hệ trẻ mới có cuộc sống như ngày hôm nay… cháu yêu Nội lắm Nội à…

Tag

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Nội tôi

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính