Cuộc sống

Trầm cảm- đối diện và vượt qua trầm cảm.

ReadzoTrầm cảm, nếu phát hiện sớm, bạn hoàn toàn có thể tự chữa bệnh cho mình, chỉ cần nhận biết được nguyên nhân, và hướng mình đến các hoạt động tích cực để tránh x

Haiyen haiyen

Haiyen haiyen

18/05/2015

1757 Đã xem

Hiện tại tôi đang tự cai thuốc trầm cảm sau 6 tháng ròng rã uống thuốc. Xét cho cùng thì thuốc chống trầm cảm cũng là một loại thuốc thần kinh, và cũng giống như thuốc an thần, uống lâu, lạm dụng sẽ gây nghiện và cai được nó không phải chỉ cần tinh thần tốt là đủ, mà còn cần cả sức khoẻ tốt.

Trầm cảm, nếu phát hiện sớm, bạn hoàn toàn có thể tự chữa bệnh cho mình, chỉ cần nhận biết được nguyên nhân, và hướng mình đến các hoạt động tích cực để tránh xa các nhân tố gây bệnh là được.


 Như vậy vừa tiết kiệm tiền bạc lại tránh được các ảnh hưởng xấu của quá trình bị bệnh và chữa bệnh như là tâm lý xấu đi trong giai đoạn đầu và giai đoạn cuối của liệu trình chữa bệnh.

Tôi vẫn còn nhớ quãng thời gian tăm tối khi tôi phát hiện mình bị trầm cảm. Thực ra tôi đã có dấu hiệu trầm cảm từ lâu. Khi tôi học cấp hai, tôi đã thích thực hiện một số hành động lặp đi lặp lại như dùng đầu ngón tay út cài cài cạnh bên của ngón tay đeo nhẫn, đến mức cạnh bên của ngón đeo nhẫn xuất hiện những vết chai dày, khi lên cấp ba thì tôi bắt đầu có thói quen vuốt tóc, sờ đầu vô thức. những hành động lặp đi lặp lại này xảy ra khi tôi suy nghĩ nhiều hoặc ngồi nhìn vô định sách vở, ti vi, màn hình máy tính. Lên đại học, tần suất vuốt và nhổ tóc của tôi thường xuyên hơn, đến mức tóc tôi chỉ còn dày 1/3 so với trước kia. Nhưng tôi chỉ chứng thức cảm giác mình bị trầm cảm khi tôi bắt đầu đi làm, tôi dần dần nhận ra mình không còn thích nói chuyện, giao tiếp như trước, luôn nghĩ xấu về tương lai, và tâm lý muốn được giải thoát. Tôi thậm chí đã đi mua thuốc ngủ để kết thúc chuỗi ngày bế tắc đó. Tôi luôn nghĩ về các kế hoạch, các ước vọng cuộc đời và thất vọng về khả năng, cũng như tình trạng thực tại, tôi thấy mình vô dụng, luôn dằn vặt bản thân vì những chuyện đã xảy ra. Lúc đó, tôi giựt tóc nhiều đến mức đỉnh đầu xuất hiện một mảng hói rộng gần bằng một ngón tay út.

Sau khi đi khám và bắt đầu uống thuốc, tình trạng thậm chí còn tệ hơn, bác sỹ kê cho tôi một loại thuốc bổ não, thuốc bổ gan và thuốc chính. Hiện tại, sau 6 tháng uống thuốc, tôi đã thấy mình bình thường trở lại, và bắt đầu quá trình cai thuốc cũng thử thách không kém.

Từ kinh nghiệm của tôi, tôi thấy rằng khám thần kinh và cảm nhận chính cơ thể mình là những điều vô cùng quan trọng bạn nên làm hàng ngày, điều này giúp chúng ta phòng tránh được bệnh vật lý và cả bệnh tâm lý.

 

 

ĐỐI DIỆN


Tôi biết có nhiều người sợ bệnh, sợ phải đối mặt với sự thực rằng mình bị bệnh về thần kinh. Thực tế rằng bố mẹ tôi đã yêu cầu tôi giữ kín bí mật này đối với tất cả mọi người tôi quen, với họ hàng và đồng nghiệp, bố mẹ tôi sợ rằng mọi người sẽ nhìn tôi bằng một con mắt khác. Mà đúng là xã hội sẽ nhìn tôi bằng một con mắt khác nếu tôi nói với họ rằng tôi bị trầm cảm. Nhưng cá nhân tôi nhận thấy rằng, người trầm cảm như tôi vẫn không có biểu hiện gì đặc biệt khác thường như điên khùng gì cả, chỉ là luôn luôn có làn sóng hỗn độn các suy nghĩ tiêu cực trong đầu tôi, tôi vẫn sinh hoạt, giao tiếp với mọi người, đồng nghiệp mà họ không phát hiện ra. Bệnh trầm cảm có thể sẽ khiến mọi người nhìn tôi bằng con mắt thương hại, nhưng thực tế, có nhiều người vin vào bệnh trầm cảm để biện hộ cho sự yếu kém, sự thất bại trong công việc của mình, cũng như làm lý do cho các quyết định bốc đồng như xin nghỉ việc, đánh đập con cái,... những điều đó làm cho người ngoài nhìn vào bệnh nhân trầm cảm như một người thất bại về mọi mặt, có triêu chứng điên và từ cái nhìn không thiện cảm của xã hội làm cho bệnh nhân trầm cảm khác càng tự ti hơn.

Có nhiều người mắc bệnh trầm cảm nhưng vẫn thành công, vẫn sống tốt, vẫn tử tế. Đừng nhìn bệnh nhân trầm cảm bằng con mắt thương hại, và cũng xin các bạn khác cũng cảnh ngộ trầm cảm đừng tự cho mình cái lý do để được hành động gây ảnh hưởng đến chính mình và những người xung quanh.

Chị bạn tôi có một người chồng luôn luôn ghen tuông và ám ảnh rằng vợ mình đang đi ngoại tình. Anh này suốt ngày thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với chị ấy, rồi thậm chí còn đòi tự tử. Tâm lý của anh này còn rất không ỏn định, vui buồn thất thường, tôi khuyên chị ấy là thử cho anh ấy làm bài trắc nghiệm trầm cảm trên mạng của bệnh viện Bạch Mai xem sao, nhưng không thể nào" gài" cho anh này làm bài được. Bởi vì " tao có bị điên đâu mà phải làm cái bài trắc nghiệm này".

Nói chung có rất nhiều người sợ bị trầm cảm, họ có thể chịu đựng được sự thực rằng mình bị gãy chân, gãy tay, nhưng chỉ làm một bài kiểm tra thần kinh, họ cũng sợ hãi, trốn tránh. Tôi nghĩ rằng chúng ta nên làm các bài test này, hoặc đi kiểm tra tại các bệnh viện, gặp các bác sỹ tâm lý định kỳ để kiểm tra. Vì suy cho cùng, trầm cảm, hoặc các bệnh về thần kinh khác, nếu để lâu còn nguy hiểm hơn cả ung thư, bởi vì ung thư thì chết từ từ, còn người trầm cảm có thể chết" đột ngột" và có thể gây hại đến tính mạng cho cả người khác.

Bạn có thể truy cập vào trang web của viện sức khoẻ tâm thần-  bệnh viện Bạch Mai để tự kiểm tra.

http://www.nimh.gov.vn/trac-nghiem-tam-ly.html

 

(còn tiếp)

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Trầm cảm- đối diện và vượt qua trầm cảm.

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính