Thơ Thụy Phiên

Sợ nhất trong đời

ReadzoSợ nhất trong đời là lúc tắt đèn giữa đêmmà nỗi chênh vênh ngăn mình tim ra giấc ngủchiếc mặt nạ cười vui giờ chơi trò phản chủNước mắt rơi chẳng biết đủ bao

713 Đã xem

 

 

 

sợ nhất trong đời là những khoảng lặng im
soi bóng mình trong gương chỉ vơi đầy nỗi buồn cuối mắt
Cố lắng tai nghe, chỉ nhặt được tiếng côn trùng vỗ cánh
từ cô đơn đi đến cô đơn...

 

Sợ nhất trong đời là lúc tắt đèn giữa đêm
mà nỗi chênh vênh ngăn mình tìm ra giấc ngủ
chiếc mặt nạ cười vui giờ chơi trò phản chủ
Nước mắt rơi chẳng biết đủ bao giờ ?

 

Thì phút giây này có ai đó đến chưa?
mình chẳng thể gào lên vì sợ làm nghiêng ánh trăng còn khuyết
Mình chẳng dám nhấc máy hay nhắn tin, vì sợ một lần phải biết
Phía đầu dây không phải tiếng mình chờ...

 

Nếu so bó đũa mà chọn được cột cờ
Thì chắc sẽ có ai nghe thấy tiếng thở dài trong im lặng
Đọc những dòng thơ sẽ biết trái tim buồn tênh gánh nặng
một mình vác cả bóng đêm...

 

Sợ nhất trong đời là những phút tự mình an ủi mình thêm
Tự vẽ ra ngày mai bằng dối lừa mụ mị
hy vọng là hư vô xây lên từ niềm tin cũ kỹ
thì bao giờ đi hết nỗi cô đơn...
 

Chợt thèm thuồng được ai đó gọi tên
dẫu khi quay lưng, chỉ cười xuề với nhau vì một lần nhầm lẫn...
Nhưng nếu tình yêu cũng bắt đầu từ đôi điều ngộ nhận,
Sợ nhất trong đời cũng chỉ đến đó thôi !

 

(chùm thơ Hào quang của mảnh vỡ)

 

Thụy Phiên Nguyễn Phúc

 

 

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Sợ nhất trong đời

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính