Thơ

Đến khi con già

Readzothơ

Hải Đường

Hải Đường

24/10/2014

408 Đã xem
Tag

     Giữa bầu trời đâu chỉ có riêng con

     Còn vầng trăng chếnh choáng ngại chưa tròn

     Con tự hỏi đương rằm hay mồng một

     Mà nỗi nhớ một mùa đã đi qua.

Ngày bên mẹ con giận hờn, trách móc

Trách tại sao con chẳng được cưng chiều

Những chiều về lui thủi trong gian bếp

Con thút thít tủi nghĩ chẳng ai thương.

     Lớn dần rồi con tự mình suy diễn

     Chắc bởi mẹ bận kiếm tiền nên buông

     Để con lớn rồi trưởng thành sớm vội

     Để cho con trách mẹ là vô tâm.

Mười chín mùa con đã thấu công cha

Mang ơn mẹ nhưng vẫn còn hay trách

Trách dòng đời chẳng thuận bến trông mong

Phụ con chờ, con đợi, rồi trông mong.

    Một ngày về con thì thầm với mẹ

    Con hiểu đầy dưới những nếp nhăn sâu

     Là thời gian vì con mà trai sạn.

 Con cứ hờn vu vơ rồi lại tỉnh

 Giữa mộng trần chẳng được phép đong đưa 

Con vẫn giận vì chuyện ngày xưa ấy

Khi con già con vẫn giận mà thương !

 

    

Tag

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Đến khi con già

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính