Truyện dài

Tuyệt đỉnh vô tình Tuyết Lăng - Chương 2: Đoạn gia

ReadzoKhông ai trong số những người ở đây có thể ngờ được rằng, ngày hôm đó đã mang lại cho nàng một tương lai tràn đầy bất ngờ cùng nhu tình khó đoán.

Yoo Chung Hee

Yoo Chung Hee

02/06/2015

504 Đã xem

 “Lão gia, lão gia, phu nhân sinh rồi, là một tiểu thư thưa lão gia” tiếng nói xé tan màn đêm thăm thẳm của một nữ nhân chừng 15 – 16 tuổi làm cho tất cả mọi người trong phủ nhốn nháo cả lên. Sinh rồi. Vậy là phu nhân cuối cùng cũng sinh rồi. Tạ ơn trời đất. Tạ ơn tổ tiên phù hộ

Lúc này đây, ở một nơi không xa, một nam nhân độ tuổi trung niên ngũ quan thanh tú, mắt phượng mày ngài, đôi môi nghiêm nghị đang quỳ trước linh đường, cầu xin bồ tát. Bồ tát ơi, nếu người có linh thiêng, xin để cho mẫu tử nàng mẹ tròn con vuông, con xin nguyện giảm thọ 10 năm, không 20 năm. Con xin người đừng khiến cho 2 mẹ con họ chịu khổ, đừng khiến cho chúng con sinh ly tử biệt, con xin người, con cầu xin người đó.

Đúng vào lúc lời nguyện cầu sau cùng vừa vang lên, ở trong sân bỗng truyền đến tiếng thưa không nén nổi vui mừng của lão Vệ - nô bộc trung thành của nhà họ Đoạn. “Lão gia, tiểu Cúc vừa thông báo cho nô tài rằng, phu nhân đã sinh con rồi ạk. Mẹ tròn con vuông. Là một tiểu thư thưa lão gia”

Tiểu thư? Con gái ư? Đoạn Trung ta có con gái rồi. Vậy là sau hơn 2000 năm, Đoạn gia ta đã không còn độc đinh nữa rồi. Bồ tát ơi, con cảm tạ người. Đúng rồi. Phu nhân. Giờ ta phải đi thăm phu nhân. Còn thăm cả đứa con gái bé bỏng của ta nữa chứ.

“Lão Vệ, chúng ta đi thăm phu nhân”. Lời nói vừa dứt đã thấy một bóng hoàng y cưỡi mây ngũ sắc bay ra khỏi phòng, theo sau là một lão nô bộc tuổi chừng đã cao nhưng trông không hề suy yếu, chỉ có điều dường như phải đuổi theo vị trung niên đằng trước nên nét mặt hơi xanh xao, trán lấm tấm những giọt mồ hôi nóng hổi. Lão gia àk, dù gì người cũng Thần Đế Pháp Sư cấp 7, người có thể thương cho cái thân già này mà chầm chậm lại một tý không?

Gió nhè nhẹ khẽ lay những đóa hoa đủ màu sắc trong hoa viên tráng lệ, ánh trăng trên cao tỏa ra thứ ảnh sáng dịu dàng, soi sáng hết thảy không gian địa giới. Từng làn hồ điệp chao liệng yên bình trong không khí với đủ loại sắc màu, đủ loại mê hương. Cảnh trong khu vườn đó đẹp tựa thiên tiên, khiến cho bất cứ ai lạc vào đây đều phải tự vấn mình, phải chăng ta đã đến chốn niết bàn, nếu không ở hạ giới sao lại có nơi tiên cảnh bồng lai đến dường vậy. Tuy nhiên, hôm nay thì khác, cảnh có đẹp, đẹp hơn nữa gấp vạn lần cũng không thể níu chân người bộ hành tiến đến tòa nhà cổ kính trước mặt. Trong đó không phải có kỳ trân dị bảo, cũng không có sách phép lưu truyền ngàn năm, thứ trong đó còn quý giá gấp nhiều, rất nhiều lần.

“Phu nhân, người xem, tiểu thư có xinh xắn không nè? Ôi cái miệng nè, đôi mắt nè, còn có cả đôi bàn tay, bàn chân nữa nè? Vị tiểu thư này lớn lên chắc chắn sẽ làm cho các thiếu gia, công tử của hai họ tam quốc một phen choáng váng cho xem” Bà đỡ vừa bồng tiểu hài nhi vừa ra đời vừa tấm tắc khen. Thường thì khi đi đỡ cho các nhà có tiền, bà cũng nịnh bợ những câu như vậy hòng kiếm thêm chút tiền, nhưng hôm nay những lời khen của bà thật sự xuất phát từ nội tâm. Làm nghề đỡ đẻ đã gần cả cuộc đời, có đứa trẻ nào bà chưa từng nhìn qua nhưng đứa trẻ ngày hôm nay quả thật xinh đẹp một cách lạ thường, khiến cho bất kỳ ai nhìn vào cũng k khỏi tán thưởng, không khỏi trầm trồ.

“Nhạn Nhi, nàng đã vất vả rồi” Tiếng nói trầm ấm từ người đàn ông trung niên nơi cửa phòng làm cho tất cả mọi người một phen bàng hoàng. Không phải chứ? Người vừa cất tiếng nói nhẹ nhàng, êm nhu đến như vậy không phải là thiếu gia họ Đoạn ăn chơi khét tiếng, thay mỹ nhân như thay áo một thời đó sao? Không tin. Đánh chết ta cũng không tin vị trung niên điềm tĩnh cùng với người thanh niên ăn chơi trác táng kia là một

“Trung Lang, chàng nói gì vậy? Thiếp không thấy vất vả. Sinh hài tử cho chàng là việc mà cả đời này thiếp cầu còn không được. Nào dám nói đến 2 chữ đó”. Nhìn kẻ hầu người hạ trong phòng lặng thing không nói, Vương Nhạn không khỏi lắc đầu, ta biết phu quân ta đẹp trai bẩm sinh rồi, nhưng các ngươi không phải lần nào gặp cũng đứng hình như vậy chứ. Còn cả bà đỡ kia nữa, luận tuổi tác xem ra cũng đáng làm mẫu thân chàng mà không đứng đắn, cứ đứng trơ ra đó mà ngắm mà nhìn. May cho các ngươi trời sinh Vương Nhạn ta không có tính ghen tuông, nếu không giờ phút này chắc các ngươi đã thành ma cả rồi

“Chàng xem, Trung Lang, con gái chúng ta có phải rất xinh đẹp không?” Nghe thấy giọng nói dịu dàng tựa nước chảy của vị nữ tử trung niên với làn da trắng tựa ngọc bính, đôi môi tựa cánh hồng khoe sắc, mặc dù đã có tuổi nhưng những nét tinh túy trên khuôn mặt nàng không hề mai một, ngược lại thời gian như càng làm cho nàng xinh đẹp hơn, quyển rũ hơn thời còn xuân sắc, khiến mọi người không khỏi bừng tỉnh, ở bên một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành thế này thì ai còn đoái hoài đến những ong bướm bên ngoài cơ chứ, So với nàng, những người đó chỉ như đom đóm so với trăng rằm 15 mà thôi.

“Phải. Con bé xinh xắn giống hệt nàng vậy đó. Nàng muốn đặt tên con là gì?” Đoạn Trung ta có một vị phu nhân xinh đẹp, hiền đức, một đứa con trai ngoan ngoãn, khôi ngô, giờ thêm một tiểu nữ đáng yêu dường này, tất cả đều do Vương Nhạn nàng một tay mang lại cho ta. Đoạn Trung ta xin thề với trời cao, đời này, kiếp này, tuyệt không phụ nàng, tuyệt không đối xử tệ bạc với 2 đứa con bé nhỏ của chúng ta

Nghiêm khuôn mặt đẹp tựa tranh vẽ, mím đôi môi đỏ tựa sắc hồng, Vương Nhạn nàng bắt đầu trầm vào suy tưởng. Nếu như lúc trước nàng đẹp tựa thiên tiên thì giờ phút này, nhìn nàng không khác gì bức tượng điêu khắc được làm từ bạch ngọc nghìn năm. Mọi người trong phòng đều im lặng không ai dám lên tiếng, sợ làm hỏng bức tranh mĩ miều trước mặt. Mỹ nam mỹ nữ trung niên tình sâu ý nặng nào phải cảnh tượng ngày nào họ cũng được chứng kiến đâu

“Tuyết Lăng, thiếp nghĩ ra rồi, là Tuyết Lăng, là Đoạn Tuyết Lăng” lời nói thốt ra tựa mật rót vào tai tất cả mọi người, khiến cho tẩt cả không khỏi đồng ý với cái tên mỹ nữ kia vừa nghĩ ra. Trước đến nay, có mấy ai không tuân theo ý muốn người đẹp cơ chứ?

“Được. Vậy con chúng ta từ hôm nay sẽ tên là Đoạn Tuyết Lăng. Con gái bảo bối của ta tên Đoạn Tuyết Lăng. Hahaha….” Tiếng cười lớn cảu vị mỹ nam  làm cho tất cả mọi người không khỏi rùng mình. Chủ nhân àk, ngài là Thần Đế Pháp Sư câp 7 đó, phép thuật của chúng nô tài có hạn, ngài cứ như vậy bọn nô tài có ngày chết bất đắc kỳ tử đó

“Phụ thân, đó là muội muội của con sao?” tiếng nói ngây thơi của đứa trẻ tầm 3 – 4 tuổi, thân mặc bạch y, ngũ quan tuấn tú phát ra khiến cho vị mỹ nam kia ngừng tiếng cười, làm cho mọi người được một phen thở phảo nhẹ nhõm. May mà Đại thiếu gia xuất hiện kịp lúc nếu không bọn họ cũng sắp chống đỡ không nổi nữa rồi.

“Tuấn Khởi lại đây. Con xem muội muội của con này. Có xinh không? Có đáng yêu không? Từ nay về sau phải cố gắng chăm sóc tốt cho muội muội của con nhé. Không được bắt nạt muội muội đâu đấy” Tiếng nói tình cảm của Vương Nhạn và Đoạn Trung thay nhau nói lên suy nghĩ của mình, mong sao hai huynh muội này lớn lên sẽ hòa thuận, gia đình chúng ta sẽ yên ấm, để cho toàn thiên hạ biết được, chí tôn Đoạn gia là một gia đình hạnh phúc như thế nào.

Ngắm nhìn ảnh mắt to tròn tựa hai hạt minh châu, Đoạn Tuấn Khởi không khỏi vui mừng. Vậy là từ nay mình có muội muội rồi, mình sẽ không phải cô đơn một mình nữa rồi. Là thiếu gia duy nhất của Đoạn gia danh tiếng lẫy lừng thiên hạ, có mấy ai dám động đến mình, có mấy ai hoàn toàn thoải mái chơi với mình? Ngoài phụ mẫu thân sinh ra trước nay chưa ai toàn tâm toàn ý  chơi với ta cả. Giờ thì tốt rồi, ta có muội muội rồi. Muội àk, lớn nhanh lên để còn chơi với ca ca ta nhé.

Nắm lấy đôi bàn tay bé nhỏ của Tuyết Lăng, Tuấn Khởi không thể ngờ rằng, ngoài nó ra còn có một người khác đang vô cùng xúc động. Tình thân! Gia đình! Ta cảm nhận được rồi. Trương Tuyết ta cảm nhận được rồi! Không, Trương Tuyết từ giờ phút này đã không còn nữa rồi. Tuyết Lăng, ta tên Tuyết Lăng….

Mọi người ai nấy tràn vào không khí vui vẻ thế nhưng không ai để ý rằng, đứa bé bé từ khi ra đời đến giờ có một ánh mắt không hề đơn giản. Ánh mắt đó như nhìn thấu thế gian, nhìn thấu hồng trần, ánh mắt tràn đầy tự tin cũng không kém phần tàn nhẫn. Ánh mắt không thể nào có ở một hài tử sơ sinh

Đoạn gia lừng lẫy khắp thiên hạ, thế nhưng không ai biết rằng, nhờ có vị nữ hài tử chào đời hôm nay, Đoạn gia trong tương lai sẽ thống lĩnh quần hùng, tạo nên một thời đại chưa từng có trong lịch sử.

***

Thời gian thấm thoát thoi đưa. Mới ngày nào cả phủ còn xôn xao vì tiểu hài tử thứ hai sau hơn 2000 năm ra đời, chấm dứt thời kỳ độc đinh của Đoạn gia, đến nay, tiểu hài tử đó đã tròn một tuổi, nhanh nhẹn xinh xắn, đáng yêu dễ mến, là viên ngọc minh châu quý giá của toàn thể Đoạn gia từ trên xuống dưới.

Khắp nơi trong phủ tràn ngập không khí náo nhiệt. Người người chạy đi chạy lại, cố gắng hết sức mình chuẩn bị thật tốt cho bữa tiệc sinh nhật đầu tiên của tiểu thư nhà họ. Không ai dám qua loa, càng không ai dám phạm lỗi, bởi họ biết, mặc dù chủ tử đối xử với bọn họ thật tốt nhưng cũng rất nghiêm khắc, chưa kể đây là một sự kiện lớn của toàn thể Đoạn gia cũng như của toàn thiên hạ, sơ suất ư? Bọn họ còn quý mạng của mình lắm

“Muội muội àk? Muội thấy không? Mọi người đang cố hết sức để tổ chức một tiệc sinh nhật thật hoành tráng cho muội đó” tiếng nói dễ mến, tràn ngập ôn nhu truyền đến khiến cho tất cả mọi người tự động dừng việc mình đang làm, nén không nỏi tò mò hướng ánh mắt về người nói ra những câu đó. Chỉ thấy một hài từ tầm 4 – 5 tuổi, thân vận bạch y, da trắng tựa ngọc bích, đôi môi tựa hoa đào mới chớm đang tươi cười vui vẻ. Trên đôi tay bạch ngọc là một tiểu nữ tử đẹp tựa thiên tiên, đến Hằng Nga cũng phải ghen tỵ vài phần, đang chớp chớp đôi mắt minh châu trong lớp áo trắng tinh, tỏ vẻ ngây thơ, dường như thế gian đối với nàng vẫn còn lạ lẫm muôn phần. Thế nhưng khi ca ca nàng vừa quay đi, ánh mắt đó liền ánh lên vẻ lạnh lùng cố hữu, thậm chí còn mang cả vẻ nguy hiểm tiềm tàng. Đây thật sự là một tiểu hài từ mới chỉ 1 tuổi hay sao???

“Khởi nhi, con lại đưa muội muội ra ngoài chơi nữa sao? Mẫu thân đã nói bao nhiêu lần rồi. Muội muội còn bé, nên hạn chế ra ngoài. Con xem, Lăng nhi mệt rồi đây này. Nếu chẳng may Lăng nhi ốm thì làm sao?” giọng nói khoan thai, nhẹ nhàng của vị nữ tử trong bộ quần áo màu đỏ tươi, trên người khảm đầy trân châu đá quý, mái tóc dài tựa suối nước buông thõng xuống bờ vai càng làm cho nàng toát lên một vẻ đẹp không nói nên lời, khiến cho tất cả mọi người đang đắm chìm trong tiên cảnh vội vã quay trở lại công việc của mình. Bọn họ phải thận trọng, phải cẩn thận, bọn họ làm sai thì chưa chắc đã thấy được mặt trời sớm mai nữa đâu. Đúng là làm nô tài đã khổ, làm nô tài ở nhà quyền quý còn khổ hơn nhiều

Trông thấy cảnh mẫu tử tình thân, Đoạn Trung một lần nữa thầm cảm thấy mình thật may mắn. Có mấy gia đình quyền quý nào mà không huyết nhục tương tàn, tranh quyền đoạt vị. Ta không cần các nhi tử của ta tài năng xuất chúng, lãnh đạo quần hùng, ta chỉ mong bọn chúng có thể mãi mãi như ngày hôm nay, hạnh phúc đơn thuần ở bên cạnh nhau mãi mãi.

“Nương tử àk, nàng đừng trách phạt Khởi nhi nữa. Thằng bé cũng là muốn đc ở gần muội muội thôi mà” Nghe thấy phu quân nói vậy, Vương Nhạn biết ngay là chàng lại đang bênh con rồi. Thật ra ta cũng chỉ nói thế chứ có định trách phạt gì đâu. Con đau mẹ xót, nhưng không ngờ rằng con chưa đau phụ thân đã xót thế kia rồi.

Khoan, có điều gì không đúng, sáng nay rõ ràng phu quân bảo với ta là phải ra ngoài có việc gấp, sao mới đi được có một lúc mà đã trở về rồi? Hình như đằng sau chàng còn có 1 tiểu hài tử ăn mặc rách rưới nữa? Thế là thế nào? “Phu quân, thứ lỗi cho thiếp ngu muội, người nấp đằng sau chàng là con cái nhà ai thế?”

“Đó là đứa trẻ ăn xin nằm ngủ trước cửa nhà chúng ta. Sáng nay lão Vệ với ta nhà ngoài, vừa đến cửa thấy thằng bé này, ta không đành lòng nên bảo lão Vệ đứng đợi ở cửa, ta đưa thằng bé qua nhà ăn kiếm chút đồ ăn để nó ăn cho đỡ đói. Nàng xem, nó sắp ngất đến nơi rồi”

“Tiểu hài tử, lại đây ta xem. Khổ. Con cái nhà ai mà sao lại lâm vào bước đường này” Lúc này đây Vương Nhạn mới nhìn rõ hơn tiểu hài tử rách rưới trước mặt. Mặc dù quần áo bẩn thỉu, tóc tai đầy bụi bẩn, nhưng ánh mắt của thằng bé, ánh mắt đó sáng tựa sao trời, không chút vẩn đục. Một thằng bé ăn mày mà vẫn có được ánh mắt thiên chân như vậy sao?

“Phụ mẫu con đâu? Huynh đệ tỉ muội con đâu?” Đáp lại mỗi câu hỏi thân tình của Vương Nhạn chỉ là một cái lắc đầu, Đoạn phu nhân chỉ cảm thấy tim mình như bị con gì đó bóp chặt, không sao thở được. 

“Nhạn nhi, nàng đang suy nghĩ gì vậy?” Không biết phu nhân đang suy nghĩ cái gì mà ngẩn cả người ra thế. Ta biết nàng là người nhân từ, ngay cả 1 con kiến còn không dám sát hại, nhưng cũng đâu cần xót thương người khác mà ngay cả hồn phách cũng sắp rời thân mình như thế chứ.

“Lão gia, tiện thiếp mạn phép có ý này, không biết ngài có thể làm theo không?” Bậc làm cha mẹ làm sao có thể không đau xót khi thấy đứa con mình rứt ruột đẻ ra trở nên thế này cơ chứ. Nếu một ngày Khởi nhi và Lăng nhi trở nên thế này thì ta…

“Phu nhân. Nàng làm gì vậy. Nàng đứng lên rồi hãy nói. Chuyện gì ta cũng có thể đồng ý với nàng mà. Việc gì mà nàng phải quỳ xuống cơ chứ?”

“Lão gia, chúng ta nhận nuôi đứa bé này được k?” Thanh âm thanh thúy phát ra cơ hồ làm cho mọi người không thể tin vào tai mình được nữa. Nhận nuôi nó? Nhận nuôi 1 đứa ăn mày về làm con? Phu nhân người sao lại đột nhiên hồ đồ thế. Không biết rồi lão gia sẽ nói gì đây??

“Nhạn nhi, chuyện này…” Không phải ta vô tình, kỳ thực khi nhìn thấy thằng bé này không hiểu sao ta có cảm giác lưu luyến lạ lùng, nhưng nhận nuôi nó thì….?

“Lão gia, coi như chúng ta tích chút phúc đức cho Lăng nhi đi, được k?” Không hiểu sao Vương Nhạn ta có cảm giác, rồi đây, khi lớn lên, thằng bé ăn mày này sẽ làm nên chuyện. Đến khi đó, lão gia và ta nếu không còn nữa cũng có thể yên tâm nhắm mắt xuôi tay.

“Phụ thân, mẫu thân, muội muội cười rồi nè” Muội muội của ta ơi, từ bé đến giờ, muội không khóc cũng chả mấy cười. Sao hôm nay chỉ vì chuyện cha mẹ nhận nuôi 1 tiểu hài tử mà cao hứng như thế. Xem ra muội với hắn cũng là có duyên.

Tuyết Lăng ta sao vậy nè? Đã bảo phải quên đi tiền kiếp, từ bây giờ sẽ sống cuộc đời của Đoạn Lăng Tuyết rồi cơ mà. Thế nhưng tại sao khi nhìn thấy tiểu hài tử đó, ta lại nhớ về quãng thời gian nhục nhã, bị người người khinh bỉ của Trương Tuyết cơ chứ? Thôi, coi như lần này ta làm một việc tốt vậy, hy vọng quyết định ngày hôm nay của Tuyết Lăng ta không phải là 1 sai lầm

“Thôi được, nếu Lăng nhi đã đồng ý thì … “ Đoạn Trung nói đoạn hướng tiểu hài tử ăn mày “bắt đầu từ ngày hôm nay, ta Đoạn Trung chính là phụ thân của con, Vương Nhạn chính là mẫu thân của con, Tuấn Khởi chính là ca ca của con và Tuyết Lăng sẽ là muội muội của con. Thế nào, con có đồng ý ở lại làm con trai của chúng ta không?”

Tiểu hài tử dường như không tin vào điều mình vừa nghe nữa. Là thật sao? Từ giờ ta sẽ có cha mẹ, huynh muội sao? Sẽ không là lừa người chứ? Ông trời ơi, ông sẽ không tước đoạt đi gia đình này của con chứ? Sinh ra con đã không cha, không mẹ, không mái ấm, không tình thương. Phải chăng đây là chút bù đắp của ông giành cho con? Con xin hứa, đời này kiếp này con tuyệt sẽ không để bất cứ kẻ nào hãm hại gia đình con, mưu đồ bất chính với người thân con. Con xin thề

“Con trai, lại đây với mẫu thân” Thế là từ hôm nay Vương Nhạn ta đã có thêm một đứa con nữa rồi. Ai bảo rằng làm dâu Đoạn gia chỉ có thể có 1 người con? Ta muốn cho tất cả mọi người biết rằng, ta giờ đây đã có 3 người con rồi. 3 người con đó.

“Thế từ hôm nay chúng ta sẽ gọi con là gi đây?” Đoạn Trung ta lú lẫn mất rồi. Từ nãy đến giờ mà không nghĩ xem nên đặt tên thằng bé là gì? Lang thang cơ nhỡ, không phụ không mẫu nên chắc tiểu tử này cũng không biết mình gọi là gì nữa? Ta muốn nó có một cái tên mới, một cuộc sống mới, một khởi đầu mới. “Đúng rồi, từ hôm nay con sẽ là Khởi Tân, Đoạn Khởi Tân”

“Đoạn Khởi Tân bái kiến phụ thân đại nhân, mẫu thân đại nhân”. Khởi Tân – từ hôm nay ta sẽ là Khởi Tân, Đoạn gia sẽ là mái nhà của ta, gia đình của ta

“Đứng lên đi. Tuấn Khởi, con dẫn Khởi Tân và Tuyết Lăng ra nhà sau đi. Đừng quên dẫn nhị đệ của con đi thay quần áo đấy nhé. Nhớ không được quên tối nay là tiệc sinh thần của muội muội con đó”

“Hài nhi biết rõ, phụ thân” Nói đoạn, Tuấn Khởi nắm lấy tay Khởi Tân “Đệ đệ chúng ta đi”

Nhìn 3 bóng dáng bé nhỏ của nhi tử mình khuất dần trong ánh hoàng hôn, Đoạn Trung không khỏi mỉm cười. Quả thật ông trời đối với ta và Nhạn nhi thật tốt, thật tốt… Hy vọng rằng 1 ngày nào đó, ta không phải hối hận về quyết định của mình ngày hôm nay.

Không ai trong số những người ở đây, kể cả Tuyết Lăng thông minh tuyệt đỉnh, có thể ngờ được rằng, ngày hôm đó đã mang lại cho nàng một tương lai tràn đầy bất ngờ cùng nhu tình khó đoán.

 

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Tuyệt đỉnh vô tình Tuyết Lăng - Chương 2: Đoạn gia

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính