Tâm sự

Gửi, cậu "bạn thân" của tớ!

Readzotâm sự

1567 Đã xem
Tag

          Gửi, cậu "bạn thân" của tớ!

Vinh, ngày mưa....

          Hà Nội chắc đang bước vào những ngày đầu đông cậu nhỉ?....Ở đây cũng thế...Chỉ là tớ có chút cảm giác xa lạ. Thỉnh thoảng đi làm về cũng va phải chút hương hoa sữa cuối thu để cảm nhận được cái vị quen của Hà Nội. Nhớ...Để rồi vụt qua một bóng dáng thân quen lúc sang đường cũng đủ cho con bé thơ thẩn.

         Chúng ta là bạn từ bao giờ nhỉ? Từ hồi còn hiếu thắng chiến đấu từng bài toán, bài lý với nhau? Từ hồi cậu chăm chỉ đưa đón tớ đi học đêm? Hay từ hồi tớ bắt đầu rung rinh cảm nắng anh chàng nào đấy??? Tớ cũng chẳng nhớ nữa...À, mà có phải bạn không nhỉ? Viết đến đây chợt nhận ra nếu cậu có đọc được chắc cậu sẽ hỏi lại ngay tớ câu ấy. Nghĩ đến đấy đã lại chẳng muốn cậu tớ gì nữa rồi.

        Cậu còn nhớ cái hồi đi học đêm xe thủng xăm, hai đứa dắt bộ về không? Đêm đấy có hai đứa hâm thủ thỉ với nhau về ước mơ và định hướng của mình. Ngày đấy chỉ thấy thua cậu ở chỗ ấy, luôn nghĩ về gia đình, luôn cố gắng vì gia đình. Tớ đã cảm thấy cậu thật to lớn. Rồi sắp thi đại học, giấu giấu diếm diếm nhau làm hồ sơ. Chỉ có cậu biết tớ thi gì, vì tớ vẫn muốn cậu thi kinh tế cùng tớ...

 

      Hồi đấy, tớ đã nghĩ cậu là một cậu "bạn thân" lý tưởng!

 

Ngày nhập học...

      Tớ vẫn nhớ ý nguyên ngày tớ lên xe ra Hà Nội nhập học. Tin nhắn từ một đứa hâm dở suốt ngày làm quân sư tình yêu cho tớ, cậu tỏ tình với tớ. Tớ bảo cậu đợi. Hồi đấy với tớ mọi thứ thật đơn giản, tớ chỉ đủ thời gian để nghĩ phải học thật tốt, thực hiên những ước mơ màu hồng của tớ, thế là thành công. Nhưng tớ sợ mất cậu, nên tớ đã bảo cậu đợi. Cũng có thể lúc ấy, thoáng trong tớ suy nghĩ cậu sẽ không đủ kiên nhẫn để chờ đợi. Cậu "bạn thân" trẻ con ạ!

 

Hà Nội, một năm sau...

     Một đứa con gái mạnh mẽ, tự lập từ nhỏ vẫn đôi lúc cảm thấy bơ vơ giữa phố phường Hà Nội rộng lớn. Cậu và tớ vẫn thỉnh thoảng nhắn tin hỏi thăm nhau. Những tin nhắn ngắn không đầu không đuôi, đôi khi chỉ để cho nhau vui, rồi lại cãi nhau chí chóe như mặt Trăng với mặt Trời...Rồi kì lạ, tớ thấy nhớ cậu. Đôi khi tớ tự chỉnh đốn lại bản thân với cái suy nghĩ, tớ chỉ cần một bờ vai để dựa vào, để làm điểm tựa cho tớ đứng dậy. Nhưng rồi tớ nhận ra tình cảm của mình, cái tin nhắn của tớ sau một năm ấy đã thay đổi hoàn toàn mối quan hệ của tớ với cậu. Thật kì lạ với chính tớ!

 

Hà Nội, những ngày không còn là bạn...

    Người yêu bí mật. Chẳng ai biết mối quan hệ của chúng ta. Tớ vẫn nhận cậu là bạn thân, giới thiệu cậu với mọi người như thế. Tớ không để ý đến cảm giác của cậu, tớ chỉ nghĩ đơn giản là chúng ta còn quá nhiều thứ để vượt qua, nhất là cái "Tôi" của cả hai đứa. Tớ cần thời gian. Những ngày có cậu thật bình yên, hạnh phúc. Tớ đã biết yêu thương người khác nhiều hơn, biết cảm giác nhớ nhung một ai đó sớm tối, biết cười khi đọc được tin nhắn đáng yêu của cậu, biết dịu dàng, biết làm nũng ai đó.... Tớ học được rất nhiều thứ. Cậu chín chắn hớn tớ, dạy cho tớ rất nhiều điều. Tớ vẫn tự gọi cậu là chàng trai của gia đình. Tớ trưởng thành lên rất nhiều nhờ cậu. Nhưng tớ cũng yếu đuối đi rất nhiều. Tớ sợ.

     Những ngày ấy, cậu vẫn luôn tìm cách lắng nghe tớ, hiểu tớ. Tớ thì vẫn là đứa ít nói, không chịu mở lòng. Cậu mệt mỏi. Tớ vẫn trách cậu không đủ quan tâm giành cho tớ. Thỉnh thoảng một vài câu chuyện làm tớ không đủ tin tưởng cậu như trước. Nhưng cái "Tôi" của ai cũng to đùng, không ai chịu mở lời. Rồi chúng ta xa nhau chỉ vì không đủ hiểu nhau và sự trẻ con của tớ? 

 

Vinh, ngày mưa...

    Gần hai năm rồi, mọi thứ có lẽ không thể nguyên vẹn, cũng không bao giờ trở lại nguyên vẹn được nữa. Tớ vẫn chẳng tìm được ai để tớ có thể tin tưởng và cảm thấy ấm áp như cậu. Nhưng giờ tớ đã có thể tự đi trên con đường của tớ. Cậu rồi cũng sẽ thành công trên con đường của cậu, tớ tin là như thế. Thỉnh thoảng tớ vẫn nhớ cậu, vẫn thử tìm bóng dáng cậu trong đám đông nào đấy một cách vô thức. Muốn ngồi cà kê với cậu về mọi thứ mà chỉ cậu mới đủ kiên nhẫn để lắng nghe, thèm nghe một lời an ủi động viên từ cậu Tớ vẫn cố hỏi thăm, lắng nghe tin về cậu từ một người khác. Và mỉm cười nhận ra cậu đã có cuộc sống mới, không có tớ.

 

Thành công nhé, cậu "bạn thân" của tớ! Nhớ cậu! Cảm ơn cậu đã đi cùng tớ một quãng đường của cuộc đời!

 

Vinh ngày 25/10/2014. Nhớ Hà Nội!

 

        

         

 

Tag

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Gửi, cậu "bạn thân" của tớ!

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính