Tâm sự

Cuối thu

Readzotâm sự

Trần Thảo

Trần Thảo

26/10/2014

324 Đã xem
Tag

 Những tưởng mưa thu đã đi xa, vậy mà sớm nay Hải Dương lại mưa bất chợt cậu à. Có lẽ chỉ là một sự trùng hợp thôi, nhưng mưa cứ đến vào những lúc tớ buồn. Nỗi buồn như cũng vì thế mà nhiều lên, cảm xúc có lẽ cũng theo đó mà lẫn lộn. Chẳng biết giờ mình đang nghĩ gì, muốn gì và cần gì nữa.


Vì rằng tình yêu chưa bao giờ là tất cả nên tớ chẳng dám nói rằng tớ yêu cậu thật nhiều - nhiều đến mức tớ không thể sống nếu thiếu cậu.Tớ đang tự hỏi, chúng ta bên nhau cũng đâu gọi là lâu, vậy vì cớ gì mà những ngày bên cậu lại cứ hiện về như ngày hôm qua. Là vì đó là những ngày vui vẻ nhất hay là vì đã chẳng bao giờ có được thứ bình yên như ngày được bên cậu ấm áp?


Tớ đang mâu thuẫn với chính mình cậu ạ, bởi cuộc sống của tớ bây giờ không được như tớ đã nghĩ. Cứ nghĩ rằng chỉ cần đi đến một nơi xa, tớ sẽ làm quen được nhiều bạn mới, sẽ có những niềm vui khác lấp đầy khoảng trống khi vắng cậu. Vậy mà tớ lại không làm được. Đôi khi nhạy cảm quá khiến tớ không đủ niềm tin để mở cửa trái tim mình mà làm bạn với bao người khác giữa dòng đời. Chẳng thế mà tớ tự nhiên thấy mình nhỏ bé và cô đơn quá. Muốn về bên cậu, muốn tựa vào cái lưng ấm áp của cậu. 

Về những buổi chiều khi nắng rớt lại phía sau lưng 
Có một người bước đi chông chênh giữa Nhớ - Quên đôi bờ sáng tối 

Cậu, phải làm sao để nỗi nhớ cậu bây giờ sẽ không khiến trái tim tớ quặn đau lên nữa khi mà từng đêm trong giấc mơ tớ vẫn thấy cậu đang bên tớ. Phải làm sao để dĩ vãng được ngủ yên khi mà tớ cứ cố bới tung lên để ôm trọn hình bóng cậu trong tim mình? 

Tớ biết, có lẽ tớ không phải một người bạn gái tốt - đủ tốt để cậu trao vào đó bao niềm tin và hi vọng. Nhưng yêu cậu là thật. Nó đơn giản, nó nhẹ nhàng và trong sáng lắm. Mối tình đầu của tớ, nó chan chứa biết bao hoài bão và ước mơ, nó ấp ủ biết bao dự định về một ngày được nắm tay cậu bước đi trên đường đời, được thấy cậu mỗi sớm mai thức dậy... 

Tớ biết, có lẽ tớ chẳng phải một người con gái sâu sắc - đủ sâu sắc để hiểu tất cả những gì cậu đang nghĩ. Nhưng mỗi việc xảy đến với cậu đều làm tớ cuống cả lên, tớ không biết phải giúp cậu thế nào, tớ cũng không biết mình có thể làm được gì cho cậu. tớ chỉ cố gắng làm theo những gì cậu nói rồi mỉm cười cố gắng. Có lẽ là tự tớ đang an ủi bản thân mình, phải, chính tớ cũng hiểu mình thật vô dụng, ngoài việc cắm đầu cắm cổ vô học thì chẳng làm được gì ra hồn. Vì thế nên tớ không xứng đáng với tình yêu của cậu chăng? 

Tớ cũng biết, có lẽ tớ chẳng phải một người con gái trưởng thành - đủ trưởng thành để thôi suốt ngày ngồi mơ mộng về một mối tình lãng mạn như ở trong phim. Nhưng bất kì sự quan tâm nào của cậu cũng đủ khiến tớ cảm thấy ấm áp rồi. Cậu đã từng nhắc tớ cuộc sống thực tại không gống những gì tớ thấy trên phim ảnh, nhưng cậu ơi đó cũng là một thức ăn tinh thần để sau khi bộ phim khép lại,tớ càng nhận ra tình yêu tớ dành cho cậu đặc biệt đến dường nào.


Có lẽ dù tớ có nói thế nào cũng chẳng thể giữ mổi một bàn tay đang muốn xa một bàn tay khi mà bao sự mệt mỏi và bất cần đang hành hạ bản thân cậu. Nhưng yêu thì tớ vẫn cứ yêu, chỉ là thôi chờ đợi, thôi đòi hỏi những điều phi lí, thôi xuất hiện trong cuộc sống của cậu, thôi quan tâm cậu với tư cách là một người đặc biệt. Dẫu thế nào thì tớ cũng chẳng quên được đâu những kí ức, những kỉ niệm bên cậu. Thế nên, để tớ mang nó theo bên mình vậy. 
 

  Tớ sẽ cố gắng cười vì dù thế nào người ta cũng tốt hơn tớ. Cậu quên tớ đi, tốt với người ta vào... cậu phải hạnh phúc, nhất định phải hạnh phúc. Không phải là tớ ích kỉ, tớ đã nói rằng mình sẽ vui khi cậu cậu hạnh phúc nhưng sao tớ lại đau thế này,,,

Tag

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Cuối thu

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính