Tâm sự

CHUYỆN TÌNH MÙA ĐÔNG

ReadzoSư phụ đãi tiệc ở một nhà hàng sân vườn, Tố ngồi cách xa Huy hết mức có thể. Xong bữa, mọi người khoác vai nói cười vui vẻ rồi...

792 Đã xem
Trở về với tình trạng kiệt sức, vừa bước vào nhà, mẹ Tố đã cằn nhằn : "Học hành không lo, con gái con đứa, cứ đòi đi học võ. Tập làm sao mà đứng cũng không vững thế hả?" 
Tố cười nhẹ, mẹ lúc nào cũng thế. Miệng mắng liên miên nhưng luôn yêu thương, săn sóc cô. 
"Thì tập đứng tấn, xoạc ngang, xoạc dọc khởi động ấy mà, không sao đâu mẹ. Khuya con mới ăn cơm nha, mệt muốn chết." 
Tố vào phòng, thả mình lên nệm. Từ nhỏ mẹ đã bắt cô phải học thật giỏi để làm bác sĩ, còn cô lại đam mê ngành ngôn ngữ Anh. Hậu quả của việc đấu tranh giữa ước mơ của bản thân và ước mơ của mẹ là tai nạn giao thông xảy ra ngay trước kì thi tuyển. Cô chỉ bị chấn động não nhẹ, qua hai tuần đã khôi phục bình thường, nhưng đồng thời cũng lỡ mất cơ hội bước vào ngưỡng cửa đại học.
Mẹ luôn tự trách vì đã gây sức ép cho cô dẫn đến tai nạn, còn Tố lại thấy chẳng sao cả. Cô có nền tảng kiến thức khá vững chắc, việc thi lại vào năm sau không làm khó được cô.
Nhân lúc rảnh rỗi, Tố đăng ký thêm lớp Karate nhằm rèn luyện cơ thể "yếu như bún" của mình. Nhưng cô hơi chán nản vì thầy dạy võ ở đó... Oái! 
"Enna, xuống! Cưng giỡn mặt với chị hả? Ha ha, xuống mau, giỡn với Cacao kìa, đừng có liếm mặt chị! Thôi!" 
Tố yêu chó, cực kì yêu. Mẹ cô rất bận rộn, làm bạn với cô chỉ có Enna và Cacao. Nhiều khi Tố có cảm giác mình bị tự kỉ hay sao ấy, suốt ngày ngồi nói chuyện với chó cưng. Cô ngắm hai nhóc một lúc rồi ngủ thiếp đi.
Đến tận chiều hôm sau Tố mới dậy, bụng sôi sùng sục. Cũng phải, tối hôm qua mệt quá có ăn nổi miếng nào đâu. 
Giải quyết gọn gàng bữa trưa, Tố phi thẳng đến võ đường Thanh Đức - nơi cô đang theo học. Mưa phùn lất phất đáp trên mặt, trên vai cô. Sài Gòn nóng bức quanh năm, chỉ có hai mùa mưa - nắng. Riêng mùa đông vừa mang những trận mưa dư âm của mùa thu, vừa mang theo hơi gió lành lạnh, nhưng cũng không thiếu ánh mặt trời ấm áp như xuân. Cho xe chạy chậm lại, Tố hít sâu luồng khí lạnh giá và tận hưởng cảm giác mưa đầu đông li ti thấm vào da thịt. 
--------------------------------- 
Nhìn người đàn ông trước mặt, trái tim nhỏ bé của Tố đập nhanh chưa từng thấy. Gương mặt hơi vuông rất nam tính, mái tóc hớt cao tỏ rõ sự nghiêm túc của chủ nhân. Khí chất con nhà võ cùng biểu cảm lạnh nhạt của anh khiến nhiều cô gái không dám lại gần, nhưng lại có sức hút rất lớn với cô. Có thể nói, Tố vừa thích vừa sợ anh... 
"A!" 
Lo suy nghĩ linh tinh, chợt bụng dưới đau nhói làm cô mất thăng bằng suýt ngã. Một bàn tay khoẻ mạnh túm cổ áo cô lôi về vị trí ban đầu, kèm theo tiếng quát như sấm: "Đòn cơ bản mà còn không đỡ được, ra ngoài chạy 20 vòng cho tôi!" 
Cô nhăn mặt, định năn nỉ lại nhìn thấy gương mặt uy nghiêm của anh, đành phải ỉu xìu ra sân chạy bộ. 
Mặt trời vẫn chói chang trên đầu nhưng từng đợt gió ùa đến làm đôi tay cô lạnh cóng. Mùa đông lại đến rồi...
Chính sự nghiêm nghị của anh làm cho Tố nản chí trong những buổi tập đầu tiên. Anh là võ sư của lớp cô - Thanh Huy - con trai gia chủ lập ra võ đường này. Không tuân thủ quy định, chạy! Lén lút nói chuyện, hít đất! Nghỉ ngơi khi chưa được cho phép, nhảy cóc! Anh ít nói, nhưng mỗi lần cất giọng khiển trách luôn làm người khác sợ run.
Tuy cô chưa bị anh trách phạt lần nào nhưng vẫn không ít lần muốn chuyển lớp vì sự hà khắc của anh. Khi đó, cô chỉ cảm thấy đây là một người kiệm lời, thô lỗ, cộc cằn, khó chịu, khó gần, khó tính, khó đủ đường! Suy nghĩ đó chợt tan biến khi cô bắt gặp cảnh kia... Sau đó, cô thay đổi cách nhìn về anh, thầm quan sát rồi thích anh tự bao giờ. Thích sự ân cần ẩn dưới vẻ lạnh lùng của anh, thích tính cách nghiêm khắc nhưng luôn đứng ra bảo vệ học trò khi gặp chuyện, thích đến mức dù đã thi đậu đại học Ngoại Thương, lịch học kín mít nhưng cô vẫn cố dành thời gian đến võ đường này, để được thấy anh... 
"Lan Tố!" 
Giật cả mình, thì ra từ nãy đến giờ mãi nghĩ lan man nên chạy chậm rì. Bĩu môi với anh, cô cắm đầu cắm cổ chạy để kết thúc hình phạt cho sớm. 
Bước ra từ phòng thay đồ, Tố vừa lau khô mái tóc ngắn ngủn vừa khoác balo lên vai chuẩn bị về nhà. Bỗng có vật gì rơi xuống chân cô. Cẩn thận nhìn lại, thì ra là một tuýp dầu nóng. Không hiểu sao từ nửa năm trước, có người cứ cách một khoảng thời gian lại lén nhét dầu nóng, hoa hồng, chocolate, nước uống,... vào ngăn tủ cá nhân của cô, không để lại lời nhắn cũng không ra mặt. Tố từng cầm đi hỏi mọi người nhưng chẳng ai thừa nhận, cũng từng để lại chỗ cũ, thế mà hôm sau lại xuất hiện một thứ khác, nhãn hiệu khác. Cô cũng không nghĩ nhiều, có người cho thì cứ dùng thôi. 
Thay vì chạy thẳng theo đường lớn về nhà, Tố lại rẽ vào ngõ hẻm bên phải, đông dân nhưng khá yên tĩnh. Đến gần ngôi nhà kia, cô chạy thật chậm, cố gắng không phát ra tiếng động rồi dừng hẳn, núp sau một gốc cổ thụ. Trong vườn cây trước nhà là một người đàn ông có khuôn mặt hơi vuông và mái tóc hớt cao... Anh đang nhẹ nhàng chải lông cho một bé Samoyed, xoa đầu nó rồi thì thầm điều gì đó... Ngắm dáng hình rắn chắc kia, Tố bất giác mỉm cười. Lúc cô dự định hôm sau sẽ chuyển lớp thì bắt gặp cảnh này khi đang đi lòng vòng hứng gió đông. Từ đó, ấn tượng xấu về anh hoàn toàn biến mất. Nhìn bé Samoyed kia mà xem, ục ịch dễ thương, lông bóng mượt và phá phách rất vui vẻ, vừa thấy đã biết là bé đang hạnh phúc mỹ mãn. Một người chăm sóc cho thú cưng kĩ lưỡng như thế sao có thể là một kẻ vô tâm, hung dữ, "khó đủ đường" như cô lầm tưởng chứ? 
Đứng làm mồi cho muỗi gần nửa tiếng, Tố khẽ khàng đạp xe về nhà. Sắp khuất sau ngã rẽ, cô lưu luyến quay đầu lại nhìn thêm một chút, không ngờ bắt gặp đôi mắt dịu dàng của anh đang hướng về phía cô. 
Á á á!!! Tố đạp xe hết tốc lực, hai má nóng bừng, tiết trời lạnh lẽo cũng không giúp cô giảm nhiệt chút nào. 
Từ ngày hôm đó, Tố nghỉ học Karate. Cô cũng không biết tại sao mình lại trốn anh. Ánh mắt nồng nàn đó luôn xuất hiện trong đầu cô, ám ảnh cô cả trong những giấc mộng. Có lẽ cô còn làm rùa rụt đầu một thời gian dài nếu không có mấy chục cuộc gọi của sư tỷ quen ở võ đường. Tiếng điện thoại réo rắt liên tục khiến bạn học nhìn chằm chằm vào cô, Tố đành xin giảng viên ra khỏi lớp. Cô bắt máy, giọng sư tỷ lớn tới mức tai cô ù đi:
"Tố à, sao mấy ngày nay em lại nghỉ học? Có biết là mọi người lo cho em lắm không? Ngày nào thầy cũng hỏi lớp về tin tức của em đấy! Mà ai gọi em cũng không chịu bắt máy là sao, hả?!" 
Đưa điện thoại cách xa tai một chút, Tố lè lưỡi nói qua loa: 
"À... Mấy ngày nay em bận học hành nên không đi tập được, còn điện thoại... em bật chế độ im lặng để tập trung hơn ấy mà. Chị gọi em có chuyện gì không?" 
"Chủ nhật tuần này sư phụ mời mọi người ăn tiệc liên hoan kỉ niệm 30 năm thành lập võ đường, em phải có mặt đấy! Đúng năm giờ chiều đứng trước cửa trường, chị sẽ đến đón. Em có giỏi thì đánh bài chuồn thử xem!" 
Nói rồi sư tỷ cúp máy luôn. Nghĩ đến lúc lại gặp mặt anh, tim cô lại tăng tốc vượt mức quy định. Ôi... 
---------------------------------- 
Sư phụ đãi tiệc ở một nhà hàng sân vườn, Tố ngồi cách xa Huy hết mức có thể. Xong bữa, mọi người khoác vai nói cười vui vẻ rồi chào tạm biệt. Tố thở phào, những tưởng đã thoát nạn, ai dè tiếng nói trầm ấm quen thuộc kia vang lên ngay sau lưng cô: 
"Muộn rồi, tôi đưa em về." 
"Không... cần đâu thầy, chị Yến sẽ đưa em về, đúng không chị..."
"Yến hơi say nên tôi nhờ Hương chở em ấy về rồi." 
Tố cười khan, cố gắng điều chỉnh để thôi lắp bắp: 
"Ha ha, không phiền thầy đâu ạ, em sẽ nhờ... Í?" 
Cô đã nói là mọi người rất sợ anh chưa nhỉ? Nhìn xem, anh vừa đứng ở cổng là đám đông tự giải tán từ khi nào rồi. Anh im lặng nhìn cô, chờ đợi. 
Tố nhăn nhó leo lên xe anh. Một lúc sau cô lại lên tiếng: 
"Thầy ơi, nhà em không phải đi đường này..." 
"Tôi biết." 
Giọng nói nhàn nhạt của anh làm cô tự giác ngậm miệng. Sao quan sát anh cả năm trời mà cô lại không biết anh thích ngắt lời người ta thế chứ, hừ! 
Huy chở cô đến Hachiko Coffee, không nói lời nào bước thẳng vào trong. Riêng Tố đã mê mẩn ôm mấy em cún dễ thương từ nãy giờ, qua một hồi lâu mới chú ý đến anh. Lúc này Huy mới lên tiếng.
"Em lại đây, tôi có chuyện cần nói." 
Tố hơi rụt người ngồi xuống cạnh anh. Cô còn tưởng anh định điều tra lý do nghỉ học, chẳng ngờ câu nói của anh làm cô choáng váng: 
"Tôi yêu em." 
Thấy Tố vẫn ngơ ngẩn nhìn mình, Huy hơi ngượng. Anh húng hắng mấy tiếng rồi lại hỏi: 
"Còn em?" 
Tố cảm thấy mặt mình nóng đến mức có thể nấu nước rồi, cô ngập ngừng hỏi anh: 
"Thầy, thầy, thầy... thầy có sao không ạ?" 
"Lan Tố." 
Nghe tên mình được thốt ra từ môi anh, Tố tỉnh táo lại. Theo phản xạ, cô ngồi thẳng người nhìn anh. 
"Tôi có tình cảm với em từ nửa năm trước, em không chú ý sao?" 
À há... Nửa năm? 
"Thế mấy thứ thường xuất hiện trong ngăn tủ của em là..." 
"Tôi tặng em." 
"Cho nên thầy mới thường xuyên gọi em ra tập cùng thầy từ nửa năm trước?" 
"Ừ. Đừng gọi tôi là thầy nữa." 
Tố cảm thấy phấn chấn hẳn lên, không biết dũng khí từ đâu ra, cô bật thốt: 
"Em thích thầy!" 
Bắt gặp đôi mày đang nhíu lại của anh, cô vội sửa lời: 
"Em thích... anh, nhưng chưa tới mức yêu." 
Huy len lén thở phào. Bỗng cảm thấy không ổn, anh hỏi: 
"Em thích tôi... tới mức nào?" 
Tố trừng mắt với anh, anh có thể bớt thẳng thắn một chút được không? Em là con gái đó!
"À, chuyện này... Giống như em thích bé Husky ở đằng kia, nhưng em sẽ không nhận nuôi bé vì nhà có 2 đứa rồi, còn yêu... là khi em sẵn sàng đưa bé về nuôi mà không suy nghĩ gì hết! Thầy hiểu ý em chứ?" 
Mặt Huy tối sầm, cô nhóc này, sao lại đi so sánh anh với chó hả?! Còn gọi thầy nữa... Thôi, bình tĩnh! 
"Th... Anh, anh giận rồi à?" 
"Không sao cả" - anh đáp, giọng nói trầm thấp mang theo sự cương quyết - "Rồi dần dần em sẽ yêu tôi." 
"Anh tự tin quá đấy!" - Tố nói như thách thức khi nghe câu khẳng định kia. 
"Sau này em sẽ biết tôi có tư cách thốt ra câu đó hay không." Huy đáp, bàn tay dày rộng ôm Tố vào lòng. 
Ngoài cửa sổ, gió đông thốc mạnh từng cơn, màn đêm u tối bao trùm. Nép vào lòng Huy, tìm được cảm giác an toàn thiếu vắng bấy lâu nay, Tố thầm nghĩ: mùa đông ở Sài Gòn không lạnh, mà cũng chẳng ấm áp. Nhưng giờ đây em đã có anh...

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết CHUYỆN TÌNH MÙA ĐÔNG

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính