Tâm sự

Ngày mai nắng lên ai sẽ về ???

Readzo"Anh về chôn bức ảnh đã cũĐể giữ cho kỷ niệm mình vẹn nguyênMong cho em nơi ấy bớt ưu phiềnChỉ mình anh nhạt nhòa trong nỗi nhớ.."

828 Đã xem

 

Em vẫn nhớ về những buổi tối nằm cạnh anh, lặng im nghe mưa rơi, nhẹ nhàng rúc vào ngực anh, chẳng cần phải nghĩ ngợi gì, chỉ lắng nghe tiếng thở nhè nhẹ của anh, thi thoảng cảm nhận bàn tay anh vỗ về, với em đã từng là hạnh phúc. Em vẫn luôn mơ về những ngày được gặp anh lần đầu tiên, ở quán quen ấy, hai đứa ngồi bên nhau, em im lặng và tìm thấy niềm yêu thương trong sự tĩnh lặng ấy, anh thì vui vẻ hoạt bát, luôn thuộc về những nơi tấp nập, ồn ã.. Thế rồi hai đứa mình cũng đành chọn những lối ngược nhau. Anh đi, vui vẻ như đám mây trắng giữa bầu trời xanh, em ngồi lại, tìm thấy mình bơ vơ giữa những cơn mưa buồn ảm đạm.. Đó là số phận, phải không anh?
Hôm nay, một ngày đã từng rất đặc biệt của em và anh, nhìn thấy một bức ảnh anh làm tặng em ở đầu giường, tự nhiên em cười thầm, và thấy mình kì lạ, nhận ra anh đã đi xa em quá rồi. Có bao giờ anh nhìn lại cô gái của anh ngày xưa không, trên những chặng đường tình anh đang đi?
Em đã không còn như trước, có lẽ cuộc đời em có thể chia thành hai nửa. Nửa thứ nhất, trước khi gặp anh, và còn lại, sau khi gặp anh. Em không còn mỉm cười thật tươi, không còn rơi nước mắt một cách dễ dàng nữa, em giữ khoảng cách, với mọi người con trai khác muốn quen em. Mỗi khi ngồi với một ai đó, bất giác em lại so sánh người đó với anh, đôi lúc em lại ngẩn ngơ với những suy nghĩ ngốc nghếch "nếu là anh, anh sẽ..." để rồi chợt nhận ra không có anh, mọi thứ với em đều xa lạ biết bao nhiêu. Em chỉ biết chú ý đến cách ăn mặc, cách nói chuyện, gia cảnh của người ta.. Có phải như anh từng nói không "Càng trưởng thành, lòng can đảm để yêu ai đó bất chấp tất cả càng giảm dần.." hay là với em, con tim đã chai sạn, cô đơn đã trở thành một thói quen, chẳng muốn gần ai, chẳng muốn yêu ai và cũng chẳng cần ai hiểu.?
Anh từng nói với em rằng ai cũng có nỗi buồn của riêng mình, chẳng ai chịu quan tâm đến ai đâu, mỗi người đều tự cô lập mình với những bức tường vấn đề của riêng mình, chúng ta ai cũng phải học cách trưởng thành và quen dần với cảm giác lạc lõng ấy. Nhưng khi em học cách quen dần với cảm giác ấy, anh lại bước vào cuộc đời em, đập bỏ đi bức tường kia, anh dành thời gian để ở bên cạnh chăm sóc em, vỗ về em, lắng nghe em. Khiến em luôn sống trong hạnh phúc được có anh ở đây. Rồi sau đó, khi anh đã là hơi thở của em, niềm vui của em, nhịp đập của trái tim em, anh lại bỏ lại mọi thứ, ra đi rong chơi với những cảm xúc mới. Anh thả em rơi tự do, với những nỗi đau còn ở lại, lần này, đau gấp bội..."
Lặng nhìn những dòng chữ cô viết cho tôi, chẳng dám đọc hết..
Nửa đêm dạo bước giữa những con phố quen thuộc, bật lên một khúc tình ca để che giấu đi những kí ức. Chợt nhớ ra ngày xưa đã từng đẹp đẽ như thế, biết bao hứa hẹn, mộng mơ... Bao nhiêu câu nói, bao nhiêu thứ cả hai đã từng làm, và những thứ cả hai chưa làm được, mọi thứ ùa đến thật nhanh.
Cho đến trăm nghìn năm sau, có lẽ tôi vẫn chẳng thể hiểu nổi cô. Quanh cô luôn như có một lớp sương mù bao phủ, đã bao lần tôi muốn bước đến, xua đi lớp sương mù ấy, nhưng cô đều lùi lại, im lặng nhìn tôi, mỉm cười và khiến tôi đắm chìm trong ánh mắt ấy, tôi mãi mãi vẫy vùng mà không thể tìm được lối ra..
"Em có biết không, anh đã từng thử, nhắm mắt lại trong chốc lát để quên đi hết mọi chuyện, nhưng khi nhắm mắt lại, anh không thấy màn đêm đen như anh vẫn nghĩ. Chỉ có hình ảnh của em, rất rõ ràng và xinh đẹp, hiện lên trong trí óc anh. Vẫn nhức nhối như ngày đầu tiên ta chia tay. Em đã nghĩ hẳn anh đã quên em. 
Nhưng anh vẫn đang bước, thật chậm. Anh gặm nhấm kỷ niệm. Anh sống những ngày tháng khó khăn nhất của mình với nỗi cô đơn. Những khi anh làm việc, những lúc lang thang cầm máy ảnh qua những con đường ấy, những khi anh nghe thấy giai điệu trước đó chúng mình đã từng ngân nga cùng nhau, những khi bước một mình dưới cơn mưa lạnh lẽo, những khi anh bên cốc cà phê buổi sáng, chỉ có nỗi cô đơn ở bên cạnh anh, mặc cho anh xua đuổi đến mấy cũng không rời.
Mọi câu chuyện khi bắt đầu đều có định sẵn một kết thúc. Tình yêu vốn là những sự lựa chọn, can đảm khi yêu, can đảm khi giao phó con tim, can đảm cả những khi chia cắt. Ai cũng như vậy thôi, đối với anh, em cũng đã là một phần hơi thở, một phần cuộc sống của anh. Và khi anh chọn cách rời xa em, anh cũng không biết mình phải sống thế nào nếu thiếu em, nhưng thời gian, có bao giờ quay trở lại?. Anh đã đi xa em quá mất rồi... Những lúc anh buồn, anh muốn gọi tên em, nhưng không thốt được nên lời, anh biết, chẳng thể thay đổi được điều gì nữa. Anh chỉ còn hi vọng em đủ sức mạnh để quên anh, và để hạnh phúc, mà không có anh..."
"Anh về chôn bức ảnh đã cũ
Để giữ cho kỷ niệm mình vẹn nguyên
Mong cho em nơi ấy bớt ưu phiền
Chỉ mình anh nhạt nhòa trong nỗi nhớ.."

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Ngày mai nắng lên ai sẽ về ???

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính