Thơ

Rẽ lối để quên nhớ thương

ReadzoCó một người đã bỏ tôi đi, có một người gửi tôi vào quên lãng trong họ. Một vòng tay buông lơi tôi giữa đời, một khúc hát không còn dành cho tôi…

Dương Tú

Dương Tú

03/08/2015

1303 Đã xem

Dẫu cho tim anh chẳng còn một lần nhung nhớ, trái tim tôi vẫn chưa nguôi nhớ thương! Một vài những nỗi đau thật sâu nặng cứa vào tim tôi. Những nhát cứa mạnh mẽ, dứt khoát. Chỉ một lần rồi thôi, không hề dai dẳng!

Tôi thấy may mắn vì điều đó…

Có một người đã bỏ tôi đi, có một người gửi tôi vào quên lãng trong họ. Một vòng tay buông lơi tôi giữa đời, một khúc hát không còn dành cho tôi…

Khi yêu nhau, ai cũng vậy, cũng nguyện rằng sẽ mãi bên nhau. Người con trai đó cũng vậy! Anh cũng đã hứa, hứa rằng sẽ nắm chặt lấy bàn tay tôi, cùng tôi vượt qua hết mọi gian khó. Anh đã hứa, hứa thật nhiều, để giờ đây niềm hy vọng của tôi vội vụt tắt.

Giấc mơ đã kết thúc, mọi thứ như tan ra, vỡ vụn thành đống tro tàn. Một làn khói mỏng nhẹ bay lên. Anh và thứ tình cảm ấy đã tan biến. Trên không trung vài vệt nắng còn lại, rất yếu ớt, đọng trên vai tôi như vỗ về: “Yêu thương chỉ là về trời rồi đấy thôi!”.

Đúng! Yêu thương về trời rời bỏ tôi. Mọi chuyện sẽ êm ả, sẽ dần trôi vào quên lãng nếu một ngày anh không trở về…

Ngày anh trở lại, tôi đã không tin vào mắt mình. Bởi khi ấy mắt tôi đã nhòe cả đi, không còn có thể nhìn rõ nữa rồi. Anh vội ôm tôi vào lòng, bờ vai gầy bỗng chốc thấy hoảng loạn, cảm giác bình yên khi xưa đã biến mất?

                       

Tôi nhớ anh và tôi cũng vẫn còn yêu anh rất nhiều. Mỗi khi nghĩ về những kỉ niệm của hai người tôi không khóc, chỉ mỉm cười một cách đáng thương. Khi xưa, mỗi lần ngồi bên anh, cái nắm tay thật chật làm cho tôi hạnh phúc và tràn đầy tin yêu. Rồi anh vòng tay ôm lấy tôi, hương tóc ấy tôi chưa bao giờ quên được…

Thế nhưng chưa một lần tôi khao khát về bên anh. Bởi tôi biết, tình cảm một khi đã rạn nứt, lắp ghép lại vẫn sẽ có những lỗ hổng trong nhau. Vậy nên, hãy ra đi theo cách anh đã làm trước kia. Đừng trở về gọi tên tôi, kèm theo một vài lời thương nhớ. Tôi thực sự rất sợ, rất sợ điều đó.

Dịu ngọt an nhiên trong tôi đã mất. Tình cảm tôi rồi sẽ không để bị thêm một lần vùi dập. Tôi không còn muốn trở về những ngày khi xưa. Dù nó đã từng rất đẹp. Nhưng ít ai biết rằng sau một mối tình dang dở, tôi đã đi tới bao nhiêu cung bậc cảm xúc. Quặn thắt, đớn đau không nói thành lời. Tôi không còn đủ can đảm để tiếp tục nuôi dưỡng nó nữa. Một khi trong tình yêu đã có sự bất an, đề phòng thì có chắc sẽ hạnh phúc, vui vẻ? Như thế, thà không yêu thì hơn!

Phải! Tôi chẳng mấy mạnh mẽ. Nhưng tôi muốn bảo vệ chính mình khỏi những đớn đau. Phố vắng đã quen, hương xưa nay nhớ một mình, radio chỉ hát cho mình tôi…Mọi thứ tôi đã quen một mình. Tôi không sợ một mình mà cô đơn, tôi sợ có mà như không. Trống rỗng và hư hao tới lạ. Tôi dã bước sang một ngã rẽ mới. Một ngã rẽ không còn hình bóng anh. Không còn nghe giọng anh.

Tình cảm đã cũ hãy cứ để nó ngủ yên, tôi vẫn sẽ nhớ tới nó, nhưng không còn để tang nó. Tôi yêu anh, nhưng tôi phải quên, phải từ bỏ! Bước ra ngoài hiên, tôi chỉ dám chào anh một tiếng người cũ, không gọi tên tình đầu!

 

 

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Rẽ lối để quên nhớ thương

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính