Blog của tôi!

Ngoại ơi! Con nhớ ngoại...

Readzo“Con ra vườn phụ ngoại dọn cỏ nghe con”. Giọng ngoại dịu dàng, ấm áp gọi...

Vi Tử Thanh

Vi Tử Thanh

25/09/2014

8816 Đã xem

 

            “Con ra vườn phụ ngoại dọn cỏ nghe con”. Giọng ngoại dịu dàng, ấm áp gọi. Tôi dạ một tiếng rõ to rồi vội chạy theo, nắm lấy tay ngoại đong đưa, rồi ngước nhìn ngoại, tóc ngoại đã lấm tấm vài sợi bạc, miệng nhai trầu nhìn hiền hậu như bà tiên trong truyện cổ tích. “Con thương ngoại nhất trên đời”, ngoại cười: “Bây khéo nịnh thật”.

            Cha mẹ tôi lấy nhau ít lâu thì sinh ra tôi, cảnh nhà đã khó khăn nay lại càng khó khăn, thiếu thốn hơn khi tôi ra đời. Rồi một ngày nọ, cha bỏ đi, chỉ còn mẹ ôm đứa con mới mấy tháng khóc thét trong căn nhà rách nát. Thế là mẹ bồng bế tôi về giao cho bà ngoại, mẹ lên thành phố tìm việc làm, cả năm trời mẹ mới về một lần rồi lại đi ngay nhưng tháng tháng mẹ luôn gửi chút tiền về phụ ngoại nuôi tôi. Ngoại thương tôi lắm, ngoại dành cho tôi tình thương của người bà lẫn người mẹ, ngoại hát ru tôi ngủ, giọng ngoại ngọt ngào lắm, trong trẻo lắm, những lời ngoại ru thấm đẫm tình quê.

            Vườn ngoại trồng đủ thứ từ đu đủ, khoai lang, bù ngót, cả giàn mướp hương phía cuối vườn. Dọn cỏ với xong, ngoại bảo tôi hái bù ngót vào nấu canh. Vào đến nhà, ngoại lấy mấy cái nhá – đó là dụng cụ dùng để bắt tép đơn giản mà hiệu quả lắm, nó giống cái vó nhưng nhỏ hơn rất nhiều, được làm bằng hai mảnh tre vót nhỏ dài khoảng hai mét buộc chéo lại với nhau, phía dưới bốn đọt nan tre là một miếng vải mùng khoảng bốn tấc, không quá thưa để tép lọt ra ngoài, cũng không quá dày sẽ cản nước khi giở lên chậm, tép sẽ nhảy ra hết. Tôi nhớ thuộc lòng những lời ngoại nói khi phụ ngoại làm mấy hôm trước. Còn ngoại thì bắt bếp lên, lấy cám rang với mỡ heo, thấy tôi nhìn, ngoại cười bảo: “Ngoại làm mồi dụ tép đó con”. Xong xuôi, ngoại cầm mấy cái nhá còn tôi cầm rổ ra cái ao phía trước nhà, ngoại đặt nhá xuống chờ khi đáy nhá chìm sát đáy bùn thì nhón tay vắt một nhúm cám rang vào giữa nhá dụ tép, cứ thế ngoại lần lượt đặt đến cái cuối cùng. “Nhiều tép quá ngoại ơi!” tôi reo lên mừng rỡ khi nhìn thấy lũ tép màu trắng ngà nhảy tanh tách trên đáy nhá mà ngoại vừa giở lên. Ngoại nghiêng cái nhá giũ cho bọn tép rơi hết vào rổ, tôi liền lấy lá chuối đậy lại kẻo bọn tép nhảy ra ngoài thì uổng công ngoại.

            Xem chừng đã đủ cho bữa cơm chiều, ngoại cuốn nhá bảo tôi cầm rổ về nhà. Về nhà, ngoại lấy mấy bụi bù ngót đưa tôi: “Con nhặt những lá non cho ngoại, rồi đem rửa sạch, coi chừng có sâu nghe con”, còn ngoại cầm rổ tép ra sàn nước rửa. Ngoại lui cui nhóm lửa, đặt nồi lên bếp, phi thơm hành tỏi, cho tép vào xào. Chờ cho tép vừa chín tới, ngoại mới đổ nước vào nồi, để lửa riu riu chờ nước sôi thì cho bù ngót vào. Ngoại vừa cho rau vào vừa nói với tôi: “Canh bù ngót tép đồng là món canh mộc mạc, giản dị chốn đồng quê dân dã. Mùi thơm của tép hòa quyện với cái mùi hăng hắc của bù ngót lúc đầu ai mới ăn thì hơi khó chịu nhưng đã quen rồi thì dù đi đến tận phương trời nào cũng khó lòng mà quên được đó con”. Thấy tôi cứ nhìn mãi món canh vừa nấu, ngoại cười “Còn một món nữa mới xong con à”. Rồi ngoại lại phi thơm hành tỏi rồi cho tép đã ướp sẵn lúc nãy vô chảo rồi rắc ít đường cát, ngoại cầm đũa bếp đảo qua đảo lại, tôi nhìn mãi không chớp mắt, cứ nghĩ rằng mình đang ngồi cạnh một đầu bếp nào đó chứ chẳng phải ngoại tôi. Tôi ngồi bên cạnh mà cứ hít hà mùi mằn mặn, ngọt ngọt đậm đà của món tép rang ấy, chép miệng: “Ngoại ơi, ngon quá hà, chiều nay chắc con ăn cơm no nứt bụng luôn quá”.

            Tôi vừa đi học về thì bất ngờ mẹ từ trong nhà chạy ra ôm chầm lấy tôi, nức nở: “Con ơi, mẹ nhớ con nhiều lắm, con đi với mẹ nghe con”. Tôi ngạc nhiên chưa hiểu điều mẹ nói thì ngoại bước ra bảo: “Mẹ muốn rước con lên thành phố ở cho có mẹ có con đó”. Đêm đó, có lẽ là đêm dài nhất mà đứa trẻ như tôi đã trải qua, tôi nằm trong mùng lăn qua lăn lại hoài không ngủ được, lén nhìn ra thấy ngoại và mẹ ngồi thu xếp đồ đạc cho tôi, giọng ngoại buồn buồn dặn dò mẹ đủ thứ chuyện như tôi thích món gì, ngủ nướng ra sao, lười học môn nào… còn mẹ thì an ủi rằng ngoại hãy yên tâm, mẹ sẽ chăm sóc tôi hết sức chu đáo, hàng tháng sẽ cho tôi về thăm ngoại.

            Tôi về thành phố ở với mẹ cũng đã được mấy năm, lần nào về thăm ngoại đều tận tay cắt bù ngót rồi nhặt từng lá non, tôi thì đi nhá tép để nấu món canh bù ngót, tép đồng rang ngon thật là ngon. Thời gian cứ trôi qua, tôi như cảm nhận được lưng ngoại hơi còng hơn, tóc ngoại đã bạc phơ, ngoại không còn khỏe như xưa nữa. Một hôm nọ, trời mưa thật to, tôi ngồi học mà lòng nôn nao lạ, chợt thấy mẹ thấp thoáng ngoài cửa lớp xin thầy cho tôi ra ngoài, mẹ nghẹn ngào nói không nên lời: “Con ơi, ngoại mất rồi!”. Tôi nghe mà như chẳng tin vào tai mình, tôi hỏi lại lần nữa, vẫn câu ấy như sét vọng vào tai: “Con ơi, ngoại mất rồi!”. Đất trời như sụp đổ dưới chân con: “Ngoại ơi!”…

            Lâu lâu, tôi muốn ăn món đồng quê ngày trước, mẹ chiều ý tôi, đi chợ mua rau bù ngót, mua tép đồng về rang thế nhưng không hiểu sao tôi chẳng bao giờ tìm lại được cái mùi hăng hắc của canh bù ngót, cái vị mằn mặn, ngọt ngọt của tép rang cùng cái gì đó thân thương chốn quê nhà thuở ngày xưa.

Hiếu Thảo

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Ngoại ơi! Con nhớ ngoại...

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính