Du lịch

Đi ăn ở nhà hàng cổ nhất London

ReadzoThe Rules tự hào là nhà hàng cổ nhất London, từ năm 1798; Mà khái niệm restaurant được cho là khởi nguồn ở Paris lại ra đời vào đầu thế kỷ 19 - thời Napoleon.

Huyen Chi

Huyen Chi

26/09/2014

7784 Đã xem
  • The Rules tự hào là nhà hàng cổ nhất London, nằm ở 35 Maiden Lane, ngay sau chợ Covent Garden.

  • Ở những nhà hàng cao cấp họ thường mang đồ ăn ra trong những dụng cụ nấu bếp đẹp đẽ rồi bày ra đĩa ngay trên bàn ăn và mời bạn. 

  • London Peculiar soup, thực là súp đậu với bacon* phần đùi và một chút phomát dê.  Thường thì tôi không thích phomát dê vì nó rất nặng mùi, mỗi khi bỏ một chút vào miệng là mùi lông vịt xộc lên mũi, hệt như những lần tôi vặt lông ngan vịt khi bé.

    Lạ thay, lần này,  tôi ăn hết một cách ngon lành. Soup ngọt mát vừa đủ, điểm những miếng bacon giòn giòn mặn mặn đến là một sự tương phản phù hợp. Và tôi chén hết, cả phần “lông vịt”.

    Bacon là thịt lơn muối, thường rất mặn để giữ được lâu. 

  • Sau phần khai vị là phần main course, Sunday Roast* với thit bò được làm cách điệu, chín tái hồng chứ không chín nhừ, với một chút sốt Horseradish để ăn cho đỡ ngán, phần còn lại là Yorkshire pudding*, khoai tây nướng, một chút đậu luộc và rau chân vịt tươi.

    • Sunday Roast  là món ăn truyền thống của Anh với nguyên liệu chính là thịt nướng, thường sẽ ăn kèm với khoai tây, rau, có thể thêm Yorkshire pudding. Cuối cùng là nước xốt làm từ thịt - gravy, để rưới lên các nguyên liệu, nếu thiếu nước xốt này thì món ăn sẽ trở nên nhạt nhẽo và khô. 
    • Yorkshire Pudding là một loại bánh nướng mặn, phồng rộp lên, giống như là vỏ bánh xu kem nhưng mà dai và ít béo hơn, ăn cùng với nước xốt rất hợp.

    Đọc thêm: Kể chuyện ẩm thực Vương Quốc Anh 

  • Cuối cùng là món tráng miệng raspberries sorbet*, ăn thơm man mát và thoang thoảng rượu rum. Cực cực mê!

    • Sorbet là một loại kem chỉ được làm bằng nước hoa quả. 
    • Raspberry là một loại dâu, nếu ăn không chỉ hơi nhạt và chua, lợn cợn, nhưng loại dâu này có mùi thơm rất quyến rũ hay được dùng để làm nước xốt, làm bánh, làm món tráng miệng, làm cả đồ uống nữa.
  • Quản lý nhà hàng (bên trái) và nhân viên phục vụ. 

  • Ở đây mọi người rất chuyên nghiệp và thân thiện. Ấm áp và lịch sự khác với một số kiểu sang chảnh - giữ khoảng cánh với khách hàng, mà mình từng tiếp xúc. 

  • Và nếu đã mất công đến The Rules thì bạn chẳng tôi gì mà không đi chợ Covent Garden nhỉ! Đây không chỉ là nơi mua bán mà còn là điểm văn hoá nữa, đôi khi bản chẳng cần mua gì, chỉ cần đi lang thang rồi tìm một góc ngắm người qua lại hay xem các trò mà họ biểu diễn. Đôi khi đang thấy buồn bạn sẽ lại thấy phấn chấn hơn.

Đó là một trải nghiệm thú vị và đáng giá. Ít nhất ta biết rằng, ngay cả ở nơi ta mong được thưởng thức ẩm thực Anh truyền thống thì để cho ngon và thú vị hơn họ đã  biến tấu với ẩm thực Ý và Pháp. 

Một số điều tôi rút ra:


- Nếu biết cách kết hợp, thì đồ ăn nhàm chán và cũ kỹ cũng trở nên ngon lành và thú vị.

- Phục vụ, kể cả là ở nhà hàng cao cấp, thì cũng nên là "con người" chứ không phải là robot, đã qua thời trịnh thượng rồi. 
 

Đôi nét về nhà hàng The Rules

The Rules tự hào là nhà hàng cổ nhất London, từ năm 1798; Trong khi khái niệm restaurant được cho là khởi nguồn ở Paris thậm chí còn ra đời sau đó, vào thời Napoleaon đầu thế kỷ 19.
Restaurant bắt nguồn từ từ Restore, nghĩa là hồi phục. Nhà hàng là nơi ta được nghỉ ngơi ăn uống để hồi phục lại sức khoẻ. 

Đây cũng là nơi hay được giới quý tộc Anh ghé thăm, trên tầng hai của toà nhà có cửa riêng để họ bí mật đi ra, tránh gây sự chú ý tới công chúng. 

Đến nhà hàng này, tôi mong sẽ được thưởng thực đồ ăn Anh truyền thống. Nhưng thật thú vị là họ đã khéo léo pha trộn những món ăn Anh ít ỏi với món Ý và Pháp để thực đơn đầy hơn, cũng là cách điệu phương pháp chế biến để đồ ăn ngon hơn. 

Biết làm sao được, khi nước Anh tội nghiệp sau bao năm bị thống trị bởi quân Roman, Anglo Saxon và khi đánh bại được lũ Viking thi lại bị xâm lược bởi William từ Normandy, Pháp. 

Một đất nước không có lịch sử phát triển ẩm thực; đến thời Victoria, khi trở nên giàu có nhờ kinh doanh thì những gia đình trung lưu và thượng lưu lại thuê đầu bếp từ Pháp. Mãi đến năm 1861, thì các công thức nấu ăn của các bà nội trợ trung lưu anh mới được tổng hợp lại nhờ Beeton, đó có thể cọi là quyển sách nấu ăn đầu tiền ở Anh dành cho các bà nội trợ.

Bữa ăn của tôi ở The Rules

1. Cho món khai vị, tôi gọi London Peculiar soup, thực là súp đậu với bacon* và một chút phomát dê.  Thường tôi không thích phomát dê vì nó rất nặng mùi, mỗi khi bỏ một chút vào miệng là mùi lông vịt xộc lên, hệt như những lần tôi vặt lông ngan vịt khi bé.

Lạ thay, lần này,  tôi ăn hết một cách ngon lành. Soup ngọt mát vừa đủ, điểm những miếng bacon giòn giòn mặn mặn, đến là một sự tương phản phù hợp. Và tôi chén hết, cả phần “lông vịt”.

  • Bacon là thịt lợn muối, thường rất mặn để giữ được lâu. 
     

2. Sau phần khai vị là tới phần chính, tôi gọi món Sunday Roast*:  thịt bò được làm cách điệu, chín tái hồng chứ không chín nhừ, một chút sốt Horseradish để ăn cho đỡ ngán, phần còn lại là Yorkshire pudding*, khoai tây nướng, một chút đậu luộc và rau chân vịt tươi.

  • Sunday Roast là món ăn truyền thống của Anh với nguyên liệu chính là thịt nướng bỏ lò, thường sẽ ăn kèm với khoai tây, rau và có thể thêm Yorkshire pudding. Cuối cùng là nước xốt làm từ thịt - gravy, để rưới lên các nguyên liệu, nếu thiếu nước xốt này thì món ăn sẽ trở nên nhạt nhẽo và khô. 
  • Yorkshire Pudding là một loại bánh nướng mặn, phồng rộp lên, giống như là vỏ bánh xu kem nhưng mà dai và ít béo hơn, ăn cùng với nước xốt rất hợp.

Đọc thêm: Kể chuyện ẩm thực Vương Quốc Anh 

 

3.  Phần cuối là món tráng miệng raspberries sorbet*, ăn thơm man mát và thoang thoảng rượu rum. Cực cực mê!

  • Sorbet là một loại kem chỉ được làm bằng nước hoa quả. 
  • Raspberry là một loại dâu, nếu ăn không chỉ hơi nhạt và chua, lợn cợn, nhưng loại dâu này có mùi thơm rất quyến rũ hay được dùng để làm nước xốt, làm bánh, làm món tráng miệng, làm cả đồ uống nữa.

Nhân viên ở The Rules

Ở đây mọi người rất chuyên nghiệp và thân thiện. Ấm áp và lịch sự khác với một số kiểu sang chảnh - giữ khoảng cách với khách hàng, mà tôi từng tiếp xúc. 

Họ không gọi bạn là Sir và Madam, họ không có kiểu ưỡn ngực và mặt hơi vô cảm, tôi gọi là mặt phẳng dẹt. 

Họ thể hiện là một con người, và bạn cảm nhận được rõ ràng sự kết nối giữa bạn và họ. 
 

Ý kiến độc giả

Quay lại

Bạn muốn tôi viết bài theo dạng nào?

Theo từng mục thông tin có ích cho bạn
Theo câu chuyện của cá nhân tôi
Vui lòng nhập mã xác thực trước khi nhấp bình chọn Bình chọn

Xem kết quả

Bài liên quan

Lời cảm ơn

Cám ơn Quỳnh Trang đã soát lỗi chính tả cho chị nhé!

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Đi ăn ở nhà hàng cổ nhất London

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính