Thơ tình yêu

Tim Lạnh

ReadzoCó một nỗi đau nào đó, không thể gọi tên. Có một nụ cười nào đó, lạnh tựa băng giá. Và! có một vết thương nằm tận sâu trong tâm hồn... Có thể nào lãng quên?

2269 Đã xem

 

Tim Lạnh

 

Có nỗi đau viết lên bằng nước mắt,
Khô cạn rồi. Liệu có đớn, có đau.
Có nụ cười viết nên bằng u sầu,
Linh hồn bụi trần hóa áng mây đen.


Đã có lúc con tim tựa băng giá,
Tan vỡ rồi tựa sỏi đá khô khan.
Nhưng có đâu? Chỉ một lần như thế!
Vỡ một lần. Rồi chỉ, thế! Thế thôi!

Khi những thứ vỡ tan thành cát bụi,
Nuôi hy vọng bằng những thứ xa xăm.
Thì có không một điều gì vô giá?
Hóa phép lạ để vết nứt trôi đi.

Ta khép kín tâm tư bằng gió lạnh,
Hay sương mù chẳng thể tan đi.
Vùi con tim vào sâu trong dòng nước.
Mở rộng lòng bằng dối trá mơ hoang.

 

Khi yêu thương không còn đượm hơi ấm,
Khi tâm sự đã khép kín trôi đi,
Khi những thứ ta làm vì mong ước,
Đã không còn hãy đốt cháy nó đi.

Ta đốt cháy tim ta bằng nước nước mắt,
Chôn linh hồn từ cười nở trên môi.
Ta chính ta như xưa vậy ta nhé.
Nhưng xin đừng dao động bởi tin yêu.

Chỉ một lần, một lần đó đấy thôi,
Khi tất cả chỉ còn là dĩ vãng.
Hãy cạn tình và cạn nghĩa yêu thương.
Kẻo nổi đau kia vương nơi ký ức.
Để tâm hồn thoảng theo cơn gió.
Cho giọt nắng sưởi ấm con tim.

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Tim Lạnh

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính