Blog của tôi!

Tháng năm vội vã...

Readzoblog

Phạm Hạ Nhiên

Phạm Hạ Nhiên

10/11/2014

928 Đã xem

Tháng năm vội vã...

Những năm tháng ấy tôi chưa từng dùng con tim mình để cảm nhận hết... Những năm tháng ngây thơ, vô tư bậc nhất cuộc đời tôi không dành một phút giây nào cho những suy tư, trăn trở…

Tà áo trắng ngày ấy tôi mặc đến lớp theo tôi là  một màu nhàm chán, mỗi ngày học chỉ là nghĩa vụ … Khoảng thời gian ấy qua rồi… qua lâu lắm rồi. Con người là vậy, qua rồi mới thấy nhớ, mất rồi mới kịp hoài niệm. Tháng năm như một người xưa không bao giờ tìm được… Trong những tháng năm tuổi trẻ ấy tôi đã kịp gặp mặt biết bao nhiêu con người, mỗi người lướt qua dù niềm vui, dù nỗi buồn tôi đều ghi nhớ, chỉ là tôi không thể nói với họ tôi vẫn còn nhớ… không thể nào quên… Mỗi con người ấy tôi không bao giờ có thể gặp họ được nữa rồi… Bạn bè tôi-  Họ mất hút đâu đó trong bộn bề cuộc sống. Có người tôi chưa bao giờ gặp lại, có người gặp lại nhưng  lại không phải là bạn tôi  ngày ấy nữa. Trên cuộc đời này, mất đi một thứ gì đó không hẳn là không gặp được, không thấy được, chẳng qua do thứ ấy đã không còn như lúc ban đầu, không còn là nó nữa rồi…

 

Nguồn : myidol.com.vn

Những ngày tháng đó như một bản nhạc trong trẻo, nhàn nhã không chút tạp âm…  Bạn có còn nhớ bài ca nào đó ? Câu thơ nào đó?... Tôi vẫn nhớ … Bạn có còn nhớ con đường chiều tan học, tôi và bạn đạp xe về? Con đường ấy giờ khác lắm rồi … Tuổi học trò vô tư mà thời gian thì vô tình qua nhanh quá để rồi một ngày cuối năm nào đó đọc được một dòng thơ chép vội lên lưu bút mà tôi chợt giật mình: “ Tôi sợ ngày mai tôi sẽ lớn/ Xa cổng trường khép kín với thời gian/  Sợ Phượng rơi là nỗi nhớ bàng hoàng/ Sẽ sống trong muôn vàn tiếc nuối….”, …Nhìn lại tôi mới biết mình sắp xa nhau rồi, ấy là năm cuối cấp… Bài hát cất lên trong buổi chia tay ngày ấy tôi đã quên lời nhưng đoạn điệp khúc thì vẫn còn ám ảnh,.. mỗi lần nghe lại vẫn thấy lòng bâng khuâng, nhớ nhớ quên quên một cái gì đã cũ…

 

Nguồn : kenh14.vn

Tháng ngày ấy tôi là một con người vô tư đến vô tâm… Tôi hồn nhiên cười đùa mà không mảy may suy tư, lo lắng…. Ai đó đã quên chưa? Tôi còn nhớ mùa noen năm ấy, tôi được tặng món quà giáng sinh đầu tiên. Vậy mà lúc đó tôi đã không hề thấy vui, tôi dửng dưng vô cảm. Tôi cảm ơn với vẻ mặt thản nhiên không chút vui mừng làm cho ai đó có chút bận lòng, suy nghĩ….Món quà ấy trong những năm tháng vô tâm tôi đã lỡ để mất rồi, tôi không còn giữ nữa, đôi lúc muốn kiếm lại nhưng không tìm thấy ... cũng như ai đó … dù muốn tôi không bao giờ có thể nói lời xin lỗi … Đi qua những tháng ngày vội vã ấy,  tôi mới nhận ra rằng thứ ký ức ấy thật đáng trân trọng, và đó có lẽ là món quà ý nghĩa nhất tôi nhận được cho đến tận bây giờ… , Ai đó tôi không còn nhớ rõ nhưng khoảnh khắc của những tháng ngày đó mình sẽ không quên…

Đôi mắt  ngày áo trắng nhìn cái gì cũng tròn đầy, một màu hồng hạnh phúc. Dường như con người những tháng năm này chỉ có thể sống chỉ bằng một thứ duy nhất đó là –Niềm Tin. Sau này, cũng lắm lúc cần nhưng khi tìm lại tôi không còn có đủ.. Cuộc sống đã trải qua sau khi trưởng thành đã lấy đi của tôi ít nhiều và trả lại cho tôi một niềm tin ít ỏi, hư hao… Tình cảm học trò cũng trong sáng, không hoài nghi, không kiểu cách… Ngày đến lớp, đơn giản bạn cho tôi viên kẹo, bịch bánh, tôi trả bạn lại nụ cười nhăn nhở, tinh quái… Tôi tặng bạn một cây bút kim tuyến màu hồng bạn trả lại tôi một ánh mắt thích thú, ngây ngô… Bao nhiêu đó cũng đủ đầy trong tôi nỗi nhớ… Tôi có thể quên đi thứ gì về bạn duy chỉ nụ cười … Có lẽ nụ cười là hình ảnh dễ khắc sâu và biểu lộ chân thật nhất về tâm hồn của một con người…Một ngày nào đó rất lâu sau khi tôi ra trường, trong một buổi chiều tôi về thăm cô giáo cũ, cô chẳng còn nhận ra tôi của ngày xưa bởi tôi đã khác quá nhiều, ấy vậy mà cô vẫn nhận ra nụ cười của tôi, cô bảo cô nhìn tôi cười là nhớ ra ngay.  Vậy mà cô có biết không, đôi lúc con tìm hoài nhưng chẳng thấy nữa nụ cười ngây thơ năm nào… Cuộc sống có thể khắc nghiệt, khó khăn nhưng xin đừng bao giờ đánh mất nụ cười từ trong trái tim. Nụ cười của tuổi thanh xuân, của sự trong trẻo, ngây thơ ấy là thứ tôi sợ rất sợ đánh mất  trong cuộc sống của sự khôn khéo, lọc lõi này..Bởi lẽ nếu mất đi liệu có ai còn nhận ra tôi nữa hay chính tôi cũng không nhận nổi mình…

Qua rồi , lâu lắm rồi, bỗng nhớ da diết một buồi chiều đạp xe với tà áo trắng. Màu trắng ấy chứa đựng nhiều hơn tôi nghĩ ngày xưa, chứa yêu thương, buồn nhớ, chứa những tinh khôi, ngây thơ đầu đời mà không có một chiếc váy đắt tiền nào có thể cho tôi thấy lại…..

Những năm tháng kia đã qua rồi, … như một cốc trà khi đi qua cổ họng rồi mới thấy vị thanh ngọt nơi đầu lưỡi… Tháng ngày ấy vội vã qua, vội vã ở lại ký ức,  lúc được lúc mất, lúc mờ ảo, lúc lại rõ ràng đến vậy…

 

Nguồn : kenh14.vn

Nguồn : kenh14.vn

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Tháng năm vội vã...

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính