Hôn nhân & Gia đình

Gia đình chồng phân biệt đối xử, tôi sống lẻ loi như chiếc bóng.

ReadzoTôi nghĩ về quãng thời gian khó khăn mà mình đã trải qua, tôi không sợ việc bản thân mình thiếu thốn, nhưng tôi không muốn mình sống cuộc đời phụ thuộc vào ai..

Mộc Diệp Tử

Mộc Diệp Tử

29/11/2014

2193 Đã xem

Tôi năm nay 28 tuổi, là trưởng phòng hành chính của một công ty truyền thông. Tôi lập gia đình đã được 4 năm, hiện tại có 1 bé trai được 3 tuổi.

 

Tôi và ông xã là bạn học cùng lớp, yêu nhau từ năm đầu đại học. Mối tình của chúng tôi êm đềm, lặng lẽ đi qua 4 năm mà không có nhiều sóng gió, dù đôi lúc chúng tôi cũng có những bất đồng nhưng đều nhanh chóng làm lành. Chúng tôi được hai bên gia đình ủng hộ nên ra trường, chúng tôi liền làm đám cưới. Gia đình tôi và gia đình nhà chồng đều là viên chức, chúng tôi lấy nhau không phải lo việc nhà cửa, xe cộ, chỉ có ổn định công việc rồi phấn đấu lo cho cuộc sống riêng. Có lẽ vì thế mà chúng tôi cũng chủ quan, suy nghĩ đơn giản cứ lấy nhau về rồi dần dần xin việc, có khó khăn gì thì đã có gia đình giúp đỡ phần nào. Chồng tôi là nhân viên kinh doanh của một hệ thống điện tử lớn, anh đã làm việc này từ năm thứ 3 đại học, công việc cũng thoải mái, thu nhập 6-10 triệu/1 tháng. Còn tôi thì ra trường chưa có việc làm, nhưng tôi cũng không vội tìm việc vì chúng tôi xác định sau khi cưới sẽ có con ngay. Cuộc sống hôn nhân trong một năm đầu vẫn yên bình như những ngày chúng tôi còn yêu nhau đi học, 2 vợ chồng chi tiêu cũng thoải mái. Nhưng rồi, khi đứa bé ra đời, chồng tôi nghỉ việc kinh doanh, xin làm kỹ sư đúng ngành học với mức lương khởi điểm là 5 triệu/ 1 tháng, những chi tiêu cho con cái cứ dần một tăng lên, dù chúng tôi không phải đóng góp tiền sinh hoạt phí với gia đình chồng. Số tiền lương 5 triệu/ 1 tháng của chồng, thoạt nghĩ là đủ, vì chúng tôi chỉ phải lo cho con, nhưng công việc chồng tôi phải đi lại nhiều, trừ tiền xăng xe, nước nôi, ăn uống, chẳng còn lại bao nhiêu. Tháng nào cũng thâm hụt, phải nhờ giúp đỡ của gia đình bên ngoại để có tiền đủ mua sữa, bỉm cho con.

 

Tôi chẳng chi tiêu một đồng nào cho bản thân mình trong suốt thời gian khó khăn ấy. Tôi nghỉ đẻ ở nhà vừa cặm cụi chăm sóc con 1 mình vừa lo đủ việc trong nhà, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa. Công việc của chồng đi suốt nên tôi chỉ có thể 1 mình chăm con. Quay đi quay lại cả ngày đến tận đêm mới nghỉ, nhiều khi con khóc quấy nhưng tôi vẫn vừa bế con, vừa nấu cơm, vừa tranh thủ giặt quần áo, tã cho con và chồng. Đêm nào khi con ngủ tôi mới được tắm gội. Ốm đau vẫn cố gượng dậy làm việc nhà, trông con. Có lẽ cũng chẳng kiêng cữ gì cũng thường xuyên thiếu ngủ, tôi gày gò, xanh xao, về nhà ngoại, ai cũng nhìn tôi xót xa. Nhưng tôi nghĩ, lấy chồng, chuyện mình phải chăm sóc con, làm việc nhà 1 mình là điều bình thường. Tôi không than vãn điều gì, cũng chẳng đòi hỏi sự giúp đỡ của ai, chỉ chú tâm làm mọi việc với suy nghĩ, tôi không muốn là đứa ngồi không hưởng thụ, không kiếm ra tiền thì phải làm cho tốt mọi việc trong gia đình.

 

Gia đình nào cũng có những bất đồng, mâu thuẫn. Dù cố gắng lo lắng chu đáo từng bữa cơm gia đình ( từ lúc có bầu đến lúc sinh con, tôi chẳng bỏ bê bữa cơm nào ), nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy mình như người xa lạ. Nhà chồng tôi có 2 con dâu, chị dâu đi làm kiểm nhiều tiền nên luôn được quan tâm hỏi han. Nhiều bữa, nấu cơm xong hết, tôi đang cho con ăn, bố chồng yêu cầu tôi lên tận phòng mời chị dâu xuống ăn cơm. Cùng trong bữa ăn, chỉ quan tâm chị dâu thích món gì, gắp mời chị dâu, còn tôi ngồi lặng lẽ 1 góc. Lắm khi cả 2 cùng đi về, bố chồng chỉ gọi mình chị vào ăn hoa quả.

 

Phải nói là tôi không phải đứa vụng về, tôi chăm con rất khoa học, con tôi luôn là đứa trẻ độc lập, ăn ngủ rất nề nếp. Thế nhưng, trái với việc động viên, tôi luôn nhận được những lời chê bai, dè bỉu. Nhiều khi, tôi đang cho con ăn, con có nghịch làm bắn thức ăn cũng bị chê và mắng. Những ngày tháng ở nhà chăm con, với những khó khăn thiếu thốn, áp lực không kiếm ra tiền lại thêm việc tủi thân không thể chia sẻ với ai, tôi như người sống trong bóng tối. Lúc nào cũng lủi thủi 1 mình..

 

Thế rồi khi con tôi được 1 tuổi, tôi xin được việc làm văn phòng bên báo chí. Thu nhập tuy không cao, nhưng cũng đủ để tôi trang trải cho bản thân và con. Ngày tôi xin được việc, tôi đã về nhà, chuẩn bị một bữa cơm thật ngon, đến bữa ăn, khi chồng tôi nói, tôi xin được việc nên làm bữa cơm mời cả nhà. Nhưng tôi không nhận được nổi 1 lời chúc, thay vào đó là việc bố chồng tôi hỏi chị dâu tôi tháng vừa rồi được thưởng bao nhiêu. Tôi rất buồn, im lặng ăn cơm.

 

Cũng nói thêm, nhà chồng tôi có 2 người con trai, chồng tôi là con út. Ngày tôi lấy chồng, tôi không nhận được nhà chồng cho gì. Tiền mừng đám cưới chúng tôi đưa lại hết cho bố, không được cho 1 đồng làm vốn. Khoản tiền tiết kiệm mà hai vợ chồng tôi có, là của hồi môn của tôi. Ngày cưới, bố mẹ đẻ tôi rất trao vàng và tiền cho con gái và con rể như nhau, như thế để chồng tôi biết rằng - bố mẹ thương yêu con rể như con ruột, không có sự phân biệt đối xử nào.

 

Chồng tôi tuy lấy vợ có con trước anh cả, nhưng ra trường tự vật lộn xin việc, trải qua đủ mọi việc vất vả. Còn anh cả thì được bố chồng tôi chạy xin việc cho, công việc ổn định, không phải lo nghĩ nhiều. Thế nhưng, lúc thất nghiệp, chưa xin được việc, nghĩ đến con còn nhỏ, không thể để con chịu thiếu thốn, chồng tôi rất nhiều lần về cầu khẩn bố chạy việc cho, bố chồng hứa hẹn và bảo chờ. Cuối cùng, chồng tôi cũng chán, tự đi tìm việc, có việc gì cũng làm để có tiền nuôi con, vì bố chồng tôi bảo: " Chờ bao giờ tiền chạy việc nó xuống ít thì xin...". Cùng là con nhưng cách đối xử phân biệt đã làm tôi vô cùng thất vọng, và tôi càng thêm quyết tâm phải vượt qua khó khăn, phải chứng tỏ được mình.

 

Chúng tôi đưa con về nhà ngoại sống vì nhà chồng không ai trông được con giúp để hai vợ chồng đi làm. Chồng xin được công việc bên tin học, lương 10 triệu/ 1 tháng. Tôi nghỉ bên báo, xin vào làm trong một công ty truyền thông, khởi điểm là 5 triệu. Với việc nỗ lực không ngừng, sẵn sàng nhận mọi công việc khó, tôi dần dần được công ty đề bạt lên chức quản lý rồi trưởng phòng hành chính với thu nhập 15 triệu/ 1 tháng. Chúng tôi không phải lo thu nhập nữa, có thể lo cho con cuộc sống đầy đủ và giờ chú tâm để phát triển công việc hơn thôi.

 

Thế nhưng, gia đình chồng gọi chúng tôi về, phàn nàn rằng tôi không hoàn thành vai trò của con dâu là phải phục vụ gia đình chồng, lấy chồng thì phải theo chồng. Yêu cầu tôi nghỉ việc ở nhà, chăm sóc gia đình và chuẩn bị sinh thêm đứa nữa.

 

Tôi nghĩ về quãng thời gian khó khăn mà mình đã trải qua, tôi không sợ việc bản thân mình thiếu thốn, nhưng tôi không muốn mình sống cuộc đời phụ thuộc vào ai, cầm bát cơm mà phải quan sát thái độ, sống lẻ loi đơn độc như 1 cái bóng trong nhà. Cuộc sống hiện tại đang rất tốt, tôi có được công việc thu nhập ổn định, có nhiều cơ hội để thăng tiến. Quan trọng là nếu nghỉ ở nhà, với thu nhập của mình chồng thì con tôi sẽ không được ăn học trong môi trường tốt, chưa kể nếu tôi sinh thêm bé nữa, chắc chắn chúng tôi sẽ lại trở về những ngày tháng sống khó khăn phụ thuộc như trước.

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Gia đình chồng phân biệt đối xử, tôi sống lẻ loi như chiếc bóng.

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính