Tâm sự

Thiên Thần Hoa Hồng

ReadzoMột câu chuyện tình yêu hiện đại, một cô gái mong tìm lại gia đình nhưng cô lại vướng vào mối hận thù của hai năm về trước, liệu cuộc sống của cô sẽ đi về đâu?

Rainlymie Rainlymie

Rainlymie Rainlymie

03/12/2014

949 Đã xem

Chương 1: Mặt Nạ

Chương 1: Mặt Nạ

Trên dãy hành lang dài dằng dặc, ồn ào tiếng học sinh. Một giáo viên đi đằng trước, phía sau là một cô bé 17 tuổi, xấu xí, tóc dài tết bím, mái che gần nửa khuân mặt và cặp kính to sụ. 


Không khí ở đây trở lên ngột ngạt, sự giàu có và xa hoa ở cái nơi phồn thịnh này liệu có hợp với một con vịt xấu xí, bỗng dưng lạc lõng giữa bầy thiên nga? 


Và có phải cô là một con vịt như vậy hay không? 


Họ cứ đi, đi hết dãy hành lang này và bất chợt dừng lại trước một cửa lớp học 


Cô bé ngước mắt nhìn qua cửa sổ, những con người với cái địa vị gọi là tiền bạc, mặt mày sáng sủa ra vẻ những thiên kim tiểu thư, công tử nhà giàu, nói chuyện rôm rả. Trang điểm nhạt nhưng vẫn toát lên vẻ quyền quý. Điều đó làm cô bé cảm thấy quá đà xa cách với nơi này 


Cạch! 


Mấy cô nàng yểu điệu khoanh tay, giật mình ngó ra cửa. Cô giáo bước vào, họ không mấy bối rối, họ từ từ đi về chỗ, họ cảm thấy khó chịu về sự xuất hiện của cô giáo lúc này.


Cô giáo nhíu mày, nhưng cũng cười thật tươi. Cô bé đằng sau bước vào theo, mặt cúi gằm, không nói gì, nom có vẻ rụt rè. Mọi người đang bắn những ánh nhìn về phía cô, nghi hoặc.

 
-Bạn ấy tên là Vũ Hứa Anh, từ nay học ở lớp chúng ta, mong các em giúp đỡ bạn 


Hứa Anh ngửng mặt lên, nhìn cả lớp một lượt. Đi theo hướng cô giáo chỉ xuống bàn cuối cùng ở góc lớp, Khi cô đi qua, những lời bàn tán nổi lên; những tiếng thầm thì, chỉ chỉ tay về phía cô, những cái bĩu môi cứ luông hướng về cô cho đến khi cô ngồi vào chỗ 


Bốp! bốp! bốp! 


Cô giáo vỗ tay ra hiệu, mặt cô hơi biến sắc khi những con người kia đang nhìn Hứa Anh bằng ánh mắt kì thị, chẳng ưa gì 


-Nào, chúng ta học thôi 


Nhờ cô giáo mà không khí không còn ngột ngạt với Hứa Anh nữa, đã dễ chịu hơn. Từ trường xung quanh những con người kia giảm bớt, thôi bắn những ánh nhìn như những mũi tên sắc nhọn vào tấm bia đỡ đạn là cô. Nhưng thỉnh thoảng, những mũi tên cứ vô tình mà phi tới 
Hứa Anh cúi mặt xuống, để tránh những cặp mắt đầy kì thị đó, thỉnh thoảng cô mới ngửng mặt lên. Cô tập trung hết sức vào bài giảng của cô giáo. Tuy không ngửng mắt lên, nhưng cái tai nhạy bén vẫn hoạt động tối đa, thu thập dữ liệu nhanh chóng. Thức chất cô không rút rè, không hề, chỉ để được yên ổn. 


Và chắc hẳn sẽ thắc mắc tại sao Cô lại là con vịt xấu xí, bỗng dưng lạc lõng giữa bầy thiên nga. Một ngôi trường quý tộc quyền quý, sẽ chẳng bao giờ chấp nhận những học sinh nhà nghèo lại mang diện mạo xấu xí như cô. Vì cô học giỏi, đứng trong tốp 10 những người giỏi nhất của thành phố Đan Thiên, học bổng trị giá 10000 đô la và được đặc cách học ở trường quý tộc, không cần đóng học phí 


Bọn người kia coi cô là không khí, là cái bia tự do để họ bắn tên vào những lúc họ bực tức. Bỗng dưng có một kẻ xấu xí lạc lõng họ sẽ cảm thấy thật tồi tệ. Nhưng rồi cũng quen. Họ chẳng làm gì cô cả nhưng cô cũng chẳng cảm thấy tình cảnh này khá hơn 


Cứ như vậy, một tuần mệt mỏi à khó nhọc đã qua. Nhưng cô cũng phải cảm ơn trời phật vì một tuần nặng như chì tưởng chừng không thể trôi trong bình yên đã cứ thế trôi đi. Nhưng cả tuần nay, Hứa Anh chỉ quanh quẩn trong lớp, chẳng dám ngắm trường hay đi bộ dạo quanh khuân viên, cô đang sợ cái gì nhỉ, sợ cái nơi xa hoa này hay sợ những con người mặt lạnh như tiền nơi đây. Có lẽ là cả hai, nhưng cũng có thể không là gì cả, cô muốn được an toàn. 


Đã 6h30 , Hứa Anh đi bộ về nhà, đất trời như hòa vào làm một với dòng người hối hả chạy theo từng nhịp đập của thời gian. Ai ai cũng đều bận rộn, chẳng mấy ai để ý tới cô, dù có để ý tời cô thì họ cũng chỉ ngắ ngư rằng: “ Nó là học sinh trường Đan Thiên, sao mà xấu thế!”. Đại loại như vậy. 


Hứa Anh không thấy bối rối, có vẻ như cô đã quen với những lời như thế này rồi. Trong mắt họ cô luôn là một con bé thường dân của cái đô thị toàn người giàu này, một con mọt sách lúc nào cũng cầm khư khư cuốn sách và lấy nó làm lẽ phải sống, có khi chẳng biết đến thượng lưu là gì. Đương nhiên, điều đó không quan trọng với cô 

Chap 2


Chap 2 

Bây giờ, sau 30’ đi bộ, cô đã đứng trước cửa nhà cô. Một ngôi nhà to lớn, ấm áp và lúc nào cũng tươi vui và bên trong luôn lạc quan để che giấu đi một nỗi buồn chung mà ai trong cô nhi viện này cũng đếu trải qua, một quá khứ không muốn nhắc lại. Ngôi nhà to, đề 5 chữ trước cổng “ CÔ NHI VIỆN TỪ AN”!. Đến đây có lẽ ai cũng hình dung ra thân thế của cô Hứa Anh mở cửa bước vào nhà, bây giờ đang là giờ ăn tối của các em 


-A! Chị Chíp về!- tụi nhóc chỉ ồ lên có vậy rồi lại cắm cúi ăn ngon lành 


Cô nhóc mỉm cười, bông dưng thấy lòng mình trở lên nhẹ nhõm 


-Con về rồi à?- Một người đàn bà trung niên, Xing đẹp, ăn mặc không sang trọng nhưng rất nhã nhặn, có lẽ mẹ vừa đi làm về. Bà hiền từ, nắm lấy bàn tay cô. Mang dáng vẻ khoan thai, nhẹ nhàng, một tình yêu dành cho con trẻ vô bờ bến. Người mẹ chung của tất cả các em nhỏ ở đây, tên mẹ là Phạm Kim Sa, mọi người gọi thân thiết là mẹ Sa 


-Con có mệt không? 


-không ạ, con rất vui!- cô trả lời ngay, cười hóm hỉnh. Phải nói thế nào nhỉ, bên ngoài luôn thấy một Vũ Hứa Anh rụt rè, không mấy sôi nổi, nhưng thực ra lại là một thiên thần nhỏ, không muốn người khác lo cho mình nên tỏ ra mình không sao cả. Nhưng có những lúc lại nói ra những lời có thể làm người khác tổn thương. Thật đấy, và tính cách của cô cũng thay đổi, không thể nói rõ.:( 


-ừ!- mẹ Sa cười lại- con có muốn kể cho mẹ nghe không? 


-uwkm…- Cô nhóc tỏ vẻ suy nghĩ- không ạ!- cô quả quyết, trông thật trẻ con, thực ra trong cô chẳng có gì là đang vui cả. Vì cô biết, một ngày như mọi ngày, mọi thứ nhàm chán hơn cả từ ‘nhàm chán’.Chẳng qua cô không muốn mẹ Sa lo lắng. Và cô biết rằng, dù có từ chối, mẹ cũng chẳng gặng hỏi đâu, vì lời nói chưa chắc diễn đạt hết. Khi người đó đã chẳng muốn nói thì dù có gặng hỏi này kia cũng chỉ làm cả hai khó chịu 


Hứa Anh bỏ kính ra, cô dụi mắt, cặp kính giả cận làm mắt cho hơi lóa. 


Mẹ Sa gỡ tóc cho cô , nhìn mình trong gương, nhìn Hứa Anh khác 180* so với hính ảnh ban nãy. Nếu cách đây vài phút, cô là một con vịt xấu xí, thì bây giờ… 


-con rất xinh…-mẹ Sa gõ nhẹ vào đầu Hứa Anh 


-Ái!- cô nhóc khẽ kêu lên, ngượng ngùng, hai má cô đỏ ửng lên. Đúng đấy! chỉ có mọi người trong cô nhi viện này mới nhìn thấy khuôn mặt thật của cô, nhưng chẳng ai thấy ngạc nhiên khi thấy cô luôn xuất hiện với mặt nạ da người, đơn giản vì cô muốn thế. Cô biết, nếu cô để mặt mộc, cô sẽ không thể sống yên. Vì vậy, từ lúc đi học, cô luôn cố che giấu đi nó như che giấu một bí mật hàng nghìn năm vẫn nguyên vẹn dưới vực thẳm sâu nhất của đáy đại dương, còn người ngoài, chẳng thể nhìn thấy vì chủ nhân của nó, luôn muốn bảo vệ thất tốt báu vật này. Vì vậy, cô cũng luôn xuất hiện với vẻ ngoài nhút nhát, rụt rè, ngốc nghếch 


-Con có thấy mình quá đáng không?, một câu hỏi không đầu đuôi. 


-Sao cơ ạ?... 


-Quá đáng với chính bản thân mình.. như thế con có cảm thấy vui không. Mẹ biết con không muốn để người khác nhìn thấy, vì họ sẽ ghen tị…, vẫn câu hỏi không đầu không cuối, mẹ biết dù Hứa Anh có thông minh đến đâu, khi là câu hỏi của chính bản thân mình, cô sẽ không thể hiểu, vì câu hỏi này cần có thời gian mới có thể trả lời được, rồi cô sẽ tự hiểu. Mẹ lại gõ vào đầu cô, mỉm cười 


- thôi ăn cơm đi, ngủ cho đỡ mệt nhé, mẹ phải đi chức ca đêm đây… 


-Vâng! 


Bước ra khỏi phòng ngủ, Hứa Anh cảm thấy dạ dày đang coặn từng hồi, một chữ thôi- Đói…! 


Mẹ Sa nhìn theo bóng cô nhóc, một người phụ nữ từng trải, đôi mắt sâu của bà hằn lên những suy nghĩ mông nung, vô cùng khó hiểu

Chap 3

Chap 3 


Sáng hôm sau, cô nhóc đến trường từ sớm, ngắm nhìn khoảng sân rộng qua ô cửa sổ tầng 3 , mắt nhìn ra xa, xoáy sâu vào 1 khoảng không vô định, tự nhiên mỉm cười, và một nụ cười đón nắng. Nhưng cô nhóc không hề biết rằng vừa có một cặp mắt vừa lướt qua mình, rất nhanh. Khá khẩm gì chứ, cả tuần nay như ngồi trong nhà lao, chẳng đi đâu cả ngoài ngồi một xó trong lớp, bất giác trở thành người vô hình. Chẳng vui chút nào, nhưng mà trước cảnh sân trường trong vắt sương, dịu dàng hương nắng sớm thì sao lại không mỉm cười nhỉ, coi như tự an ủi mình. Ngay sau đó, cô nhóc thở dài đầy tâm trạng, chống tay vào cằm, cứ ngồi như cục tượng thế này chắc chết vì chán mất 


Tiết học đến rất nhanh, không khí vốn rất thường ngày mà hôm nay bỗng náo loạn hẳn lên, dùng từ đó cũng không gọi là quá đáng khi chủ đề chỉ xoay quang một và chỉ một. Nghe loáng thoáng trong một hội thiên kim như thế này 


- Hội trưởng hội họ sinh Dương Hải Trình vừa đi học lại, eo ơi vui quá cơ, không biết anh ấy đi đâu cả tuần nay thế nhỉ? 


- Thật sao? Thật ra anh ấy đi cũng vui thật, nhưng mà mong trời đừng có vụ ẩu đả nào xảy ra, 


Sau đó là những tiếng tán thưởng, “ đi thì đi” bỗng dưng có một tiếng nói vô thưởng vô phạt vang lên và kẻ đó bị bốp chát lại bằng một trận đá mắt sởn da gà 


Câu truyện có vẻ sôi nổi và sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi có một tiếng Rầm khô khốc vang lên. Họ đưa ánh mắt về phía đó rồi trông thấy Hứa Anh, khỉ thật! Họ còn đang định hỏi, con nhỏ này sao nó lại ở đây 


Hứa Anh bối rối dựng lại cái bàn vừa đổ, cô nhóc chỉ muốn ra ngoài hít thở không khí sau một tuần bó gối trong lớp thôi mà, ông trời không giúp cô rồi. Và thật chẳng ra làm sao khi cô nhóc luôn thắc mắc rằng Dương Hải Trình là ai mà có sức ảnh hưởng lớn như vậy, trong khi va vào cái ghế và theo đó là cái bàn ngã cái Rầm! 


Câu chuyện bị ngắt quãng, những ánh mắt khó chịu cứ như mũi tên phi thẳng về phía Hưa Anh, cô nhóc cúi thấp mặt, ngồi xuống, không đi đâu nữa, chẳng phải vì sợ mà là vì sẽ chẳng dễ chịu chút nào khi có người khác cứ nhìn chăm chăm vào mình. Giở sạch vở ra, lật lật từng trang, bỏ ngoài tai những lời bàn tán đang có liên quan đến mình, hít thở sâu, tự trách sự hậu đậu của mình ‘mày đúng là đồ ngốc! Hứa Anh à’ 


Bốp! Bốp! Bốp! 


Từng mảnh giấy to cứ bay vèo vèo về phía Hứa Anh. Cô nhóc ngồi im như thóc, mặc kệ rồi họ sẽ chán thôi, trò chơi sẽ kết thúc nhanh thôi mà. Nhưng đời không như là mơ… 


Cốp! 


Âm thanh khô khốc của một vật va đập mạnh, kinh ngạc, tất cả đều nhìn vè phía đã quăng chiếc hộp bút đó vào đầu cô nhóc, nhưng tất cả chỉ nhìn thấy là sự dửng dưng đang thắc mắc sao mọi người lại nhìn mình của cô nàng hoa khôi tóc vàng hoe Trần Nhã Uyên 


Choáng váng! Hứa Anh ôm lấy đầu, đau điếng, vậy mà cô đã chỉ nghĩ sẽ chỉ có giấy bay vào mình cơ đấy, cô đang nhận được sự cảm thông từ một góc độ rất ít nào đó 


- Thật qua đáng! Sao các bạn lại có thể làm vậy với một cô gái yếu ớt, nhìn xe,! Các bạn làm bạn ấy đâu có biết không hả? – một giộng nói vang lên, mỉa mai, rõ ràng không thân thiện đang bênh vực cô nhóc 


- Ngọc Tâm à, bạn biết rõ là chẳng ai cố ý cả, đúng không?- Nhã Uyên châm chọc, không cố ý mà hẳn cái hộp bút nặng oạch bay một cú trời giáng vào đầu Hứa Anh, hơn ai khác, kẻ đó chính là cô ta- Thôi vậy để chuộc lỗi, mình sẽ nhặt tất cả rác này, OK chưa? 


- Có thế chứ! Vậy bạn đến nhặt đi, tội ngiệp người ta quá đấy.- Ngọc Tâm đáp theo, bọn họ diễn cải lương cho ai xem không biết 
Nhã Uyên hếch cằm, cười nhạt tiến lại gần phía Hứa Anh còn đang ôm đầu, khóc rưng rức trong thâm tâm. Cô ta cau màu nhìn đống rác ngổn ngang, 


Cô ta nhặt từng mảnh rác lên, bỏ vào thùng, thỉnh thoảng ngước đôi mắt thơ ngây vô số tội nhìn Hứa Anh rồi cười khẩy. Còn Hứa Anh, tuy không nhìn nhưng vần chú ý tới từng cử chỉ của cô ta, vở kịch bao giờ thì kết thúc? 


Ào!, còn chưa kịp định thần, cả thùng rác đổ ập vào người Hứa Anh, không chỉ có giấy mà còn có cả rác rưởi các thứ, nhơ nhớp bẩn thỉu, xuýt chút nữa thì cô đã ọe vì kinh khủng. Đưa ánh mắt tức giận quay lại nhìn Nhã Uyên nhưng 


Chát! 


Một cái tát như trời giáng bỗng giáng thẳng vào mặt Hứa Anh, chẳng cần biết lí do là gì, cô ta phủi tay, nhìn cô nhóc bằng ánh mắt thách thức, mặt hếch lên cao ngạo, từ từ tiến lại phía châu rửa, làm như thứ cô ta vừa sờ vào ghê tởm lắm không bằng. Mọi người cười ồ lên, còn Hứa Anh, vẫn cố gắng bình tĩnh, tay ôm mặt,cô ta là ai mà có thể đánh người tùy tiện như vậy cơ chứ, 


- Nhã ơi, nặng tay với em nó quá không. Hay là mình cho thêm cái nữa nhỉ- Ngọc Tâm chen vào 


- Mình còn đang thắc mắc, nó ngồi vào cái lớp toàn cành vàng lá ngọc này, mà nó không thấy xấu hổ hay sao? Sao ngôi trường này lại cho nó vào học nhỉ? 


- chỉ vì em nó học giỏi, học chăm, học ngoan …- Nhã Uyên khoanh tay, giọng giễu cợt- để xem mày ngoan tới cỡ nào, hahaha 


Nhưng trái với suy nghĩ của bon họ , Hứa Anh không tức giận mà còn rất bình thản, tuy khó chịu nhưng cô sẽ không bao giờ để cảm xúc lấn át ý chí. Và sự dửng dưng đó làm tất cả khó chịu, Nhã Uyên mặt tối sầm,Ngọc Tâm tức tối chạy tới, xô mạnh Hứa Anh. Bị mất đà, cô nhóc ngã chúi, làm chiếc bàn đổ theo, mắt cá chân đập vào chân ghế, tay khựu xuống đập vào thanh sắt móc ặp của bàn 


Cú ngã đó, chính bọn họ cũng không ngờ tới, Nhã Uyên run len vì biết cú ngã đó khá đau và với cô ta là rất đau, những tiếng xuýt xoa vang lên, Ngọc Tâm chạy về phía sau Y Linh , khuân mặt co lại 


Loạng choạng, Hứa Anh khó nhọc đứng dậy, tất cả im lặng dõi theo từng cử chỉ của cô, không kêu dù chỉ là một tiếng, nhưng thực ra trong thâm tâm cô nhóc chỉ muốn khóc thét lên đau đớn, trật khớp chứ nhẹ nhàng j 


- Con ranh! Mày giỏi lắm- Nhã Uyên cất cao giọng, mặt nóng ran - tốt nhất mày nên tránh xa bọn tao ra, nếu không cũng chẳng hay ho gì đâu!- vậy là trò chơi kết thúc. Nhưng… 


- Chuyện gì xảy ra vậy?- Thầy giám thị sau khi nghe âm thanh ầm ầm đó vội chạy đến, thầy trợn hỏa mắt, nhìn lớp một lượn và dừng lại trước đốn lộn xộn ở cuối lớp- em nào làm thế hả? 


Tất cả không báo trước đều nhìn về phía Hứa Anh, cô nhóc vô tội bỗng dưng trở thành ‘ kẻ tội đồ’ 


Thầy thở dài 


_ Em ra ngoài quét sân trường, nói rồi thầy bước thật nhanh ra ngoài, thầy biết thừa là Hứa Anh chẳng làm, nhưng thầy làm gì được lũ ‘ yêu quái’ kia?

 

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Thiên Thần Hoa Hồng

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính