Tâm sự

Chương 1 Truyện Thiên Thần Hoa Hồng ( Tiếp)

Readzotiếp chương 1 Thiên Thần Hoa Hồng

Rainlymie Rainlymie

Rainlymie Rainlymie

04/12/2014

664 Đã xem

Chap 4

http://readzo.com/posts/4303-thien-than-hoa-hong.htm chap 1,2,3

 

Chap 4 

Hứa Anh dọn dẹp đống lộn xộn đó với cái chân cà nhắt và cái tay bị bong gân bây giờ đã xưng vù. Nhưng cô không kêu đau, mà có kêu đau cũng chỉ làm bọn họ thêm chướng mắt mà thôi, tất nhiên chẳng ai cấm đoán cái quyền đươc kêu đau cả, nhưng sự lì lợm bắt cô phải cắn răng mà chịu đựng, thế đấy! 


Sau khi thầy giám thị đi, bọn ho nỏi quạu với Hứa Anh, nhưng thật may là không làm gì thêm cả, nhưng ai mà biết trong những cái đâu ranh ma nghĩ cái gì 


_ Mặc xác nó đi- Nhã Uyên buông một câu bực bội khi Hứa Anh vừa cố gắng lê lết cái thân tàn ma dại ra khỏi phòng. Châc! Không ngờ cô ta là tiểu thư đài các mà có thể nói ra một câu thô thiển như thế 


Hứa Anh chẳng biết kho dụng cụ ở đâu cả, mà cô nhóc còn chưa biết ngóc nào ngách nào của cái ngôi trường này cả, cả tuần nay có đi đâu được đâu 


Còn đang ngơ ngác thì miệng cô nhóc ngoác ra cả chục cm, cô ì ạch chạy đến gần bác lao công đang ngồi cạnh bồn hoa uống giải khát 


_ Bác… bác cho con mượn cây chổi nhé? – cô nhóc tươi cười và cầm lấy cây chổi 


Bác lao công nghệt mặt ra, một lúc sau mới hiểu được, bác vội chạy đến dựt lấy cây chổi 


_ cô làm cái gì thế hả?- Bác gái bực tức.


_ Con bị phạt… bác cho con mượn một chút nha, coi như con quét thay bác, nha bác- cô nhóc ra sức nài nỉ, cuối cùng cùng mượn được 
Cô nhóc hì hụi quét, quét và quét, nhưng sao mãi không xong thế này. Nắng nhẹ, không làm ta ướt mồ hôi, cộng thêm những tán lá rộng, của những cây cao mọc um tùm, sẽ chẳng thấy nóng. Cô ngửng mặt nhìn cả sân trườn, eo ơi! Đây là sân trường hay quảng trường thế này, có khi còn rộng hơn cả quảng trường ấy chứ. Sân gạch to lớn thế này quét đời nào cho xong, cô nhóc nuốt nước bọt, quay lại cầu cứu bác lao công, nhưng không hề có tác dụng, cuối cùng không thể để mình gục ngã bằng cách tiêu cực như thê này, co quyết định dùng sảo thuật, chỉ nhặt rác thôi, mà thực ra chẳng có cái rác nào cả, chỉ có vài cành cây khô 


Và… công việc đã xong, không quá khó để nghĩ ra xảo thuật. Nhưng cứ phải chạy hết chỗ này đến chỗ khác làm cô cảm thấy chân mình bắt đầu tê, nhất là cái chân bị chật khớp, xưng lên thít vào đôi giày cao cổ, càng đau hơn. Tìm cái ghế đá gần nhất và ngồi xuống, bóp bóp chân dù cái tay cũng chẳng khá khẩm hơn, nhưng Hứa Anh không thấy nản, mà cô nhóc cảm thấy vui vui 


Đang xuy nghĩ vẩn vơ, tự nhiên cô nhìn thấy máy bán hàng tự động ở cuối hành lang khu A ( khu học tập) , cô bội đi đến, móc tiền trong túi ra và đút vào máy để mua một lon coca và cứu cái họng khô rát, nhưng xui xẻo làm sao cô nhóc mua nhầm một tách cafe đá 


_ Ui! Mày thật ngốc- Tự cú vào đầu mình rồi lẩm nhẩm như một con ngố, miễn cưỡng ngụm một ngụm và lại miễn cưỡng nuốt- Đắng quá!- cô nhăn mặt, trông rất dẽ thương, cô chưa uống café bao giờ nên dù là café sữa cũng pó tay 


Dãy hành lang không rộng lắm, nhưng dài hun hút. Trường rộng và đẹp nữa. Những tán cây cao , xanh mướt. Những bồn hoa với đủ các loại hoa làm ta liên tưởng đây không phải là trường họa mà là công viên trung tâm thì đúng hơn. Ở giữa sân, một cái đài phun nước cao 5 tầng mọc lên, xung quanh là 5 chú sư tử trông vô cùng bắt mắt. Trường học mà cứ như cung điện của một vị hoàng đế xa hoa, những bức tường, mái nhà, .. đều được xây theo nối cổ ddienr xen lẫn hiện đại, kì công tinh xảo. Phải là con cháu quý tộc hay con nhà giàu mới được học ở đây, thật may cho Hứa Anh khi cô là một đặc cách 


Hứa Anh đảo mắt nhìn xung quanh, lơ đễnh, bỗng cô thấy ở đằng xa, một cậu học sinh bị đánh tơi tả đang có vài học sinh khác lôi đi, mặt mũi bê bết máu. Chuyện gì xảy ra thế nhỉ. Tách café thỉnh thoảng lại ngụm 1 chút, uống thì không uống được, bỏ đi thì tiếc, thôi đành ngậm đắng nuốt cay mà uống vậy 


Rầm! Choang! 


Cốc café đổ tung tóe, loang lổ trên nền gạch hoa những vệt dài. Do sơ ý, cô nhóc đã đâm sầm vào ai đó, và vụng về hơn, cốc café trước khi đáp đất đã tác oai tác quái trên tấm áo sơ mi trắng của người đó. Hứa Anh không bị ngã, luống cuống ngửng mặt lên, đó là một nam sinh, đẹp trai tới mức chính cô nhóc cũng cảm thấy choáng vang. Nam sinh đó mặt lạnh tanh, đôi mắt rực lửa nhìn cô không chớp. Trên mặt cậu, Hứa Anh cảm nhận được một luồng sát khí đang khiến máu cậu dồn lên đỉnh đầu. Cô thấy sợ hãi thật sự, cúi mặt xuống, lùi lại hai bước, hai thay xiết vào nhau, nói không lên lời 


Hứa Anh vội vã xin lỗi nhưng chưa kịp nói thì nhanh như cắt, một bàn tay chắc khỏe, tứ giận, xiết lấy cổ cô. Cậu ghì chặt Hứa Anh vào tường, rồi từ từ nhấc người cô lên, bàn tay gân lên, đang từ từ cướp đi sinh mạng con mồi như một con thú dữ đang lên cơn đói 
Cô nhóc cảm thấy khó thở, cô gồng người lên, tay ra sức kéo bàn tay bạo lực đó ra, chân kiễng hết cỡ, nhưng chỉ với 1 tay lành nặn mà sức lực chẳng có là bao thì làm gì được, tay kia cử động cũng đủ đau rồi 


Hứa Anh toát mồ hôi lạnh, đôi mắt của người đó xoáy sâu vào cặp mắt trong màu xanh, đang khẩn khoản cầu xin trong vô vọng 


Tay cô quờ quạng, gồng người lên cảm giác sự sống đang rời xa mình, chỉ một chút nữa thôi, … đôi mắt màu xanh nhạt ánh lên 1 tia sáng yếu ớt, rồi bàn tay đó bỗng lỏng dần rồi buông hẳn ra. Hứa Anh ngồi thụp xuống, ho sặc sụa, ngớp lên từng hồi

 

Chap 5


Chap 5 

Học sinh nhìn cảnh tượng đó, chẳng có gì là ngạc nhiên, giống như đã quá quen với cảnh tượng này. Họ kéo nhau đến, mỗi lúc một đông, nhìn Hứa Anh vừa tội nghiệp, vừa bực tức 


Mồ hôi khiến tóc cô bết lại, trên cổ còn hằn rõ 5 ngón tay đỏ ửng, thở khó nhọc. cuối cùng cảnh tượng kinh hoàng nhất cũng không xảy ra. Gió lùa vào làm Hứa Anh khẽ run, mắt cô vật vờ lúc nhắm lúc mở. Trước mắt cô, 3 con nhỏ lắm chuyện chen vào 


Nhã Uyên giọng bực tức 


_ Hải Trình! Tại sao anh tha cho nó khi nó làm một điều ngu ngốc như thế?- giọng cô ta vang lên nghe mà đáng ghê tởm, Khuôn mặt Dương Hải Trình không còn vẻ vô hồn của một con mãnh thú nữa mà chỉ còn vẻ cao ngạo thường ngày 


_ Tôi làm gì cần cô cản hay sao? 


Nhã Uyên khẽ rùng mình vì biết vừa nói ra một điều ngu ngốc, cô ta cúi đầu, không dám nói thêm, Y Linh vội chữa cháy cho bạn 


_ Ý Nhã Uyên không phải như vậy đâu anh… 


Hải Trình nhướn mày, đầy vẻ cao ngạo, cậu quay lưng đi, để lại tất cả đều ngẩn tò te, cậu buông một câu 


_ Yên tâm! Trò chơi sẽ bắt đầu từ giây phút này!!- giọng nói quyền lực vang lên xé tan sự im lặng 


Cái dáng cao lớn khuất dần sau dãy hành lang dài hun hút. Nhã Uyên thở dài đưa tay lên vuốt ngực và nuốt nước bọt 


Hứa Anh đưa ánh mắt dõi theo cái bóng ấy, không thể nói gì hơn ngoài sự im lặng, ánh mắt yếu ớt còn đọng lại vài sự sống mổng manh đã không đứt. Cô từ từ đứng dậy, tay lần trên tường, loạng choạng, vật vờ 


Nhã Uyên chạy đến, xô mạnh Hứa Anh xuống. Bị mất đà, cô cứ thế rơi như một vật bị ném một cách thô bạo 


Tuy có kẻ tội nghiệp, nhưng đa phần là nhìn Hứa Anh bằng sự khinh thường, hay thực chất với họ, cô quá tầm thường 


Cô ngã xuống suýt đập đầu vào cột, cái tay bị bong gân bất ngờ chống xuống. Sự đau đớn dồn lên tận não, lúc này, cô ước mình có thể khóc nhưng nước mắt không thể chảy ra 


Chẳng để cô kịp phản ứng, Nhã Uyên túm lấy cổ áo cô, kéo lên 


_ con ranh này! 


Chát! 


Chưa kịp hoàn hồn, một cái tát đã giáng xuống mặt cô, người cô xô vào tường, máu từ khóe môi chảy ra. Cô bị hành hạ như một con rối và bị quẳng như một thứ đồ chơi rẻ tiền. Hay thực chất với họ, cô chẳng bằng thứ đồ chơi 


Tay Hứa Anh run run, đưa lên má. Lúc này, cô cảm thấy mình bất lực 


_ Đủ rồi!- cô gắng gượng. 


_ tao nghe chưa thủng! mày nói đủ rồi sao? Hả ?- cô ta lấy chân đạp vào người Hứa Anh 


_ con nhỏ này từ xó nào chui ra thế? 


_ con mọt sách này á, nghe nói nó mới chuyển đến đây có một tuần 


_ Chậc!... công nhận… gan của nó sắp to bằng gan hùm rôi… dám dây vào Dương Hải Trình 


Những tiếng bàn tán bắt đầu nổi lên, Hứa Anh cảm thấy mệt mọi thật sự 


Chát! 


Lại một cái tát nữa, cái thứ 3 trong ngày, cô ta là ai mà lại có thể tùy tiện tát người khác như vậy được chứ? 


_ con điên này, mày mới vào đây có một tuần thì sao không biết thân biết phận đi hả. Hay mày thấy Dương Hải Trình đẹp trai, nhà giàu nên cố tiếp cận hả? hả ? 


Mỗi từ hả, Nhã Uyên đều giựt tóc Hứa Anh 


_ Ôi trời! 


_ Thật Sao? 


_ Nghèo mà ham!... 


_ mày nhìn lại mày đi, con ngốc! xấu như ma ai thém nhìn chứ!- Ai đó bỗng hét lên 


Ào! 


Cả chậu nước lạnh ngắt, không biết từ đâu, đổ ập xuống người Hứa Anh, cái lạnh giữa trời nắng làm cô mất cân bằng run lên từng hồi Đúng như bọn họ nói, kiểu hành xác kiểu địa ngục này nếu kéo dài còn đáng sợ hơn cả cái chết! 


_ Tên em nó là gì ấy nhỉ- Nhã Uyên cười khẩy, hỏi Y Linh 


_ Vũ Hứa Anh! 


_ Tên hay đấy chứ, nhưng nó không hợp với mày đâu…- Nhã Uyên chế nhạo 


_ Không cần biết!- Hứa Anh tức giận nói, đó là thứ cuối cùng bố mẹ ruột của cô sau khi thất lạc đã để lại cho cô, nó vô cùng quý giá, là sợi dây cuối cùng để cô có thể tìm lại bố mẹ ruột của mình, làm sao có thể để bọn họ chế nhạo? 


Nhã Uyên tức sôi máu, định sông đến đánh Hứa Anh thì bì Y Linh ngăn lại, đành thôi, như vậy đã đủ rồi. Cũng đúng, nếu đánh nữa sẽ có án mạng đấy! 


Bỗng một suy nghĩ lóe lên trong cái đầu đầy mưu tính của Nhã Uyên, cô ta nhìn Hứa Anh lạnh lẽo, còn cô bé đáng thương, người ướt sũng, tóc tai rũ rượi, bơ phờ như kẻ vô hồn 


_ Demon! Từ nay tên của mày sẽ là Demon, nó hợp với mày hơn đấy- cô ta vứt lại câu đấy rôi quay người bước đi, đám dông cũng giải tán. Để lại Hứa An h với mệt mọi và đau đớn 


Game Over tai đây! Hứa Anh cười nhạt cho chính mình, mày thành kẻ yếu đuối bao giờ vậy Hứa Anh? 


Dương Hải Trình, kẻ quyền lực kẻ độc ác kẻ u uẩn, mọi thứ liên quan tới cậu ta không ai dám động vào, dù đó có là con mồi cậu ta săn đuổi 


Hứa Anh lê từng bước về nhà trong bộ dạng k thể thảm hại hơn, nhưng không còn quan trọng vì cô quá mệt mọi

Chap 6

Chap 6 

kịch! Cửa mở, ánh điện làm cô chói mắt, tiếng ồ ào của lũ trẻ làm cô thức tỉnh 


_ AAAAAAA… chị chíp về 


Thực ra trong cô nhi viện này ai cũng được gọi bằng tên thân mật, chíp là tên của cô 


_ Chị bị sao thế? 


_ Chị chảy máu rôi, ai đánh chị để em cho chúng một trận Gruw… 


Hứa Anh cười, xoa đầu mấy đứa nhỏ, trêu ghẹo chúng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. ở nhà thật là thik vì xung quanh toàn người thân , luôn cho ta came giác an toàn, ấm áp cảm giác bình yên lạ 


Cô nhìn quanh, k thấy mẹ Sa đâu, các dì đang bận nấu ăn. Cô đi vào bếp, vì cả ngày không ăn gì, bụng đói cồn cào. Khuân mặt cô thờ thẫn, má xưng lên, khóe môi thâm lại nhợt nhạt. Cô cần có năng lượng ngay bây giờ 


_ Dì Vân… ơi 


_ Trời đất! con làm sao thế này, đi ra đây Dì bôi thuốc cho 


_Vâng…- cố gắng cười làm khuân mặt cô méo mó thê thảm 


Dì Vân chạy ra ngoài lấy khay y tế 


_ có đau không?- dì lấy khăn ướt lau máu trên miệng Hứa Anh, cô quay mặt đi, đau chứ- đau thì cứ khóc đi 


Hứa Anh lắc đầu, cô kêu đói 


_ để dì lấy cơm cho con, con đi tắm đi đã, nhìn con tệ quá 


_ mẹ Sa đâu rồi ạ? 


Két! 


Chưa kịp nói hết câu, mẹ Sa từ ngoài cửa đi vào trên tay bề một em bé còn đang quấn tã. Tât cả k nói gì, im lặng nhìn đứa bé, trên đôi mắt mẹ hai hàng nước mắt vừa kho trực trào, đứa bé tội nghiệp bị bố mẹ ruồng bỏ, đem phó mặc mạng sống cho một ngôi chùa vào thời tiết thất thường. Nhìn khuân mặt non nớt của em mà xem, nhợt nhạt vì rét, môi tím lại em khẽ khóc, hai tay túm chặt áo mẹ sa. Đôi chân thò ra dưới lớp khăn , trồn em còn bé quá, giống hệt hình ảnh của Hứa Anh 17 năm trước, giờ cô không cảm thấy mình đau nữa, xót xa cho chính sinh mạng nhỏ bé kia. Thật đáng trách cho những người nhận hai chữ cha mẹ thiên liêng kia, đã không có ý định nuôi lại còn sinh ra để em lạc lõng giữa thế gian cô độc 


Nhưng Hứa Anh thì khác, cô bị lạc không phải họ cố tình bỏ rơi cô. Cô vẫn có gia đình, nhưng rất nhiều em bé ở đây đề k còn cả mẹ lẫn cha. Nhìn nhưng gương mặt ngây thơ thiếu đi hơi ấm, tình thương, cô càng phải tìm ra cha mẹ của mình, phải chăng đó là lí do cho tất cả những chịu đựng đau đớn, chỉ muốn sống bình yên thực hiện ước mơ tìm lại gia dình cả mình. Như những đôi mắt long lanh kia, tựa vì sao soi sáng như những viên pha lê giữa đêm tối U uất. Một ngày dậy sóng! 


Tại một nơi nào đó, một kẻ lặng người chìm trong cõi suy tư riêng, Dương Hải Trình từ từ chìm sâu vào vô thức. Hình ảnh của kí ức bỗng hiện về rõ nét như mới xay ra hôm qua chứa chứa phải là kí ức… ĐOÀNG! Một người con gái với mái tóc dài, đã hét lên đau đớn, cô từ từ trượt xuống người câu, tim ứa những vệt máu dài, đỏ đắng… tiếng Súng khô khốc cướp đi mạng sống dễ dàng chỉ trong chớp mắt, rồi người con gái ấy ngừng thở, bàn tay buông thõng, đau đớn KHÔNG! Tiếng cậu hét lên thảm thiết… kí ức mờ nhạt dần 


Cậu choàng tỉnh, mồ hôi đầm đìa, rồi hình ảnh cô gái nhỏ sáng nay hiện lên… - Làm sao cô ta có thể…- cậu cười chính mình… mày điên rồi, Dương Hải Trình cô ta chỉ có nụ cười giống mà thôi, còn cô ấy chết rồi, hahhaah… trong đêm, nụ cười của cậu vang lên lạnh lẽo và ân hận. Đôi mắt u uẩn khép hờ, in bên trong một khoảng trời toàn máu và nước mắt! 



‘Một ngày nào đó, tôi ước mình có thể thôi nhớ về em’ 


Cốc! cốc! cốc! 


Lũ trẻ nhốn nháo cả lên, làm chẳng ai nghe thấy tiếng chuông cửa cả. Chúng hú hét, đuổi nhau, chí chóe nhau khiến các dì phải vất vả lắm mới xếp được vào hàng ngũ 


_ Hahaha… Hứa Anh bật cười 


Kính Koong! 


Tiếng chuông lại ngân vang sốt ruột. Cuối cùng Hứa Anh cũng nghe thấy và đi ra mở cửa, ai còn gọi cửa cô nhi viện bây giờ không biết 


_ Xin lỗi, ai thế… 


_ Bạn ơi mình bị lạc, điện thoại lại hết pin, làm ơn cho mình ở đây qua đêm được không, chắc cô nhi viện không bỏ rơi ‘trẻ’ đi lạc đâu đúng không?_ cậu bạn nói một thôi một hồi không để cô nhóc nói câu nào 


_ Bạn chờ mình chút…_ cô nhóc chạy vào trong nói cái gì đó rồi chạy ra ngoài_ bạn vào đi < mỉm cười> 


_ Cảm ơn bạn 


Rồi cậu bạn đi vào, hơi ái ngại vì mọi người đang ăn cơm, cậu gãi đầu gãi tai 


_ Cậu ăn cùng đi, mọi người sẽ rất vui- Hứa Anh kéo một ghế ra 


Cậu nhóc cười hì hì rồi ngồi xuông, dù sao thì bụng cậu cũng đang biểu tình inh ỏi. Cậu vò đầu bé Chuối làm tóc em rối xù lên. Nó nhay dựng, bực tức nhìn cậu nhóc . Nhưng cậu ta chỉ cười, trông cậu ta vô cùng thân thiện, các dì cũng vui vẻ gắp thức ăn cho cậu. Lúc này Hứa Anh đã đeo kính và làm sao cho mớ tóc có phần rối xù lên trước khi ra mở cửa, không xinh đẹp, không gọn gàng nếu không muốn nói là luộm thuộm 


Có thêm cậu nhóc đó, không khí thay đổi hẳn. Tụi nhóc không còn nghịch ngợm lung tung nữa mà vây quanh cậu ta hỏi han đủ thứ thể loại trên trời đưới đất mà chỉ có Chúa mới biết, cậu ta chỉ cười và gật gù trước những suy nghĩ ấy. Ấn tượng đầu tiên của Hứa Anh về cậu ta là một cậu nhóc hay cười và vô cùng thân thiện, bằng chứng là cậu ta tranh rửa bát , nhưng chứa rửa được một cái đã làm vỡ hai cái, khổ! Cậu ta bị ‘ đuổi’ thẳng cẳng ra khỏi bếp, đến chỗ phụ Hứa Anh dọn dẹp và cuối cùng là nói chuyện với tụi nhóc 


Hứa Anh chầm chập tiến đến gần tụi nhóc đẻ nhắc chúng đã đến giờ học bài, không nói chuyện nữa vì nếu không câu chuyện sẽ còn kéo dài đến ngày mai 


_ Mấy đứa…


Đoàng! 


Một tiếng sấm to đàng làm Hứa anh hốt hoảng hét toáng lên, cô nhóc ngã sõng soài trên đất, cậu bạn liền lại gần đỡ Hứa Anh dậy, nhưng không may chạm vào cái tay đau của cô, làm cô run lên 


_ A! xin lỗi bạn đau lắm không? 


_ Cảm ơn, không sao đâu. 


_ Bạn tên là gì vậy, tôi quên chưa hỏi 


_ Tôi á. … tôi tên là Vũ Hứa Anh… còn bạn? 


_ Tôi tên là Đình Vũ Thiên… bạn học trường nào 


_ Đan Thiên 


¬_ Wow… trường đó nổi tiếng lắm nha, bạn thật là may mắn 


_ Nhưng chẳng vui chút nào- mặt Hứa Anh hơi cúi 


_ Hử? tại sao? 


Và thế là cô kể đầu đuôi câu truyện tất tần tật lớn bé của mình từ khi đặt chân vào Đan Thiên đến nay, cô chán nản. không phait tự nhiên cô muốn kể ra vì chính mẹ Sa cô còn giấu, vì đơn giản, một ai đó xa lạ sẽ chẳng làm tổn hại gì cho mình, cậu ẵn sàng lắng nghe vì cậu cũng là một học sinh, dễ dàng hiểu hơn 


_ Thôi bạn đi ngủ đi, vào phòng của Chuối ây nhé 


_ Chúc ngủ ngon, … à, bạn có điện thoại không? 


_ có,- Hứa Anh giở di đọng ra và đưa cho Thiên, rồi cậu bạn chạy ra ngoài nói cái gì đó rồi lại vào ngay, rât nhanh, chie khoảng 1 phút 
Ngoài trời, mưa bắt đầu xối xả, sắp vào đông, thời tiết lạnh hơn, nhưng cơn gí cuối thu không mát mẻ nữa mà làm cho sống lưng tê buốt, buộc người ta phải vòng tay ôm lấy mình để tránh những cảm Giác run run. Và rồi đêm đến, trời lại tặng cho đất những cơn mưa đầu đong ấm áp, se se và có chút vô tình 


Như lòng người vậy… 


Sáng hôm sau, cậu bạn biến mất nhưng xuất hiện bao nhiêu đồ đạc hiện đại được chuyển đến cô nhi viện kèm theo là tài khoản của cô nhi xuất hiện nhiều con số 0 

‘Một điều gì đó được gọi là bí ẩn’

http://readzo.com/posts/4303-thien-than-hoa-hong.htm chap 1,2,3

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Chương 1 Truyện Thiên Thần Hoa Hồng ( Tiếp)

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính