Tâm sự

Chương 2 Truyện Thiên Thần Hoa Hồng

Readzoc

Rainlymie Rainlymie

Rainlymie Rainlymie

05/12/2014

711 Đã xem



Chương 2: Những chuỗi ngày đen 


Bước tới cổng trường đã cảm thấy ngột ngạt, mọi thứ như tách biệt hoàn toàn giữa ranh giới giữa thiên đàng và ác mộng chính là cổng trường Đan Thiên. Hứa Anh bước vào, bạn bè xung quanh nhìn cô như nhìn sinh vật lạ, ánh mắt kì thị rõ ràng hiện lên trên những khuân mặt quý tộc. Họ dè bỉu, chỉ chỏ, bàn tán, chẳng có ai thân thiện để hỏi han, chuyện trò. Tất nhiên người coi cô là bạn cũng không ít, nhưng lẽ nào lại đứng về phía cô, như vậy chẳng khác nào đi ngược dòng nước chảy xiết 


_ Con nhỏ Demon đến rồi kìa 


_ Nó còn dám vác mặt tới Đan Thiên sao? … 


Và đây sẽ là mở đầu cho những chuỗi ngày đen mà cô nhóc sẽ phải tập làm quen với nó 


Cô vừa đi, vừa ngó xung quanh, cảnh giác không bao giờ là thừa. Hít một hơi thật sâu, cô mở của lớp học 


Cạch! 


Aooooo! 


Một xô nước từ đâu bỗng dội thẳng vào người Hứa Anh làm cô chập choạng, tóc cô ướt nhẹm và bết lại, may sao áo và váy không bị ướt nhiều. Tai cô ù ù vì gặp nước, xung quanh cô vang lên những tiếng cười khoái trá 


“ không sao đâu”- Cô tự chấn an mình, cô bước về chỗ và suýt nữa thì hét toáng lên, mặt cô gần như trắng bệch. Trên bàn những tờ rác ngổn ngang và hơn hết, cô cảm thấy thật kinh tởm. Cô bịt chặt miệng, ngăn tiếng ọe sắp pjats ra. Chuột chết, cóc chết, chim chết, máu me đầy mình, mắt lòi ra như đang nhìn cô. Kinh tởm! đó là từ duy nhất Hứa Anh có thể diễn tả nó lúc này. Mùi hôi, tanh tưởi, thối rữa bốc lên, xộc vào cánh mũi làm cô choáng váng. Cô sợ hãi vịn tay vào tường, bọn họ đúng là quỷ thật mà 


Cửa mở 


_ Ồ! Demon của chúng ta tới rồi sao- Tiếng nói đó là của Nhã Uyên, cô ta bước vào lớp với cái vẻ khinh đời, tiến lại chỗ Hứa Anh và hét toáng lên 


_ AAAAAA! Mùi kinh khủng gì thế này _ NHững iếng xì xầm tiếp đó nổi lên, cô ta chỉ vào người Hứa Anh, bịt miệng và giả vờ muốn ói, làm như cái mùi đến quỷ cũng phải hãi ấy bốc ra từ người Hứa Anh vậy 


_ Nhìn đâu đến nỗi mà sao…_ cô ta ngập ngừng _ tóc của ‘bạn’ gộ từ cống nước nào thế, bàn của ‘bạn’ toàn những món bạn thích sao? Chao ôi! Bạn đúng là Demon mà 


Ngọc Tâm cười khẩy, thậm chí còn chẳng thèm nhìn mặt cô, còn Y Linh, thế nào cũng được, vốn dĩ cô nàng cũng chỉ đứng nhìn cuộc vui và giải quyết tiệc tàn thay cho hai cô bạn chảnh chọe 


_ Tại sao? Hả?- Cô hỏi cụt lủn sự tức giận không thể kìm chế được lại càng tăng khi nhìn điệu bộ cải lương nửa mùa của cô ta 


_ Gì ? Gì cơ_ có vẻ như lời nói đó của Hứa Anh thật nực cười 


_ Tôi hỏi tại sao các người lại làm như vậy hả?_ Giọng Hứa Anh lộ rõ vẻ tức giận, rít qua từng kẽ răng, có vẻ như Nhã Uyên và tất cả bọn họ đều nhận ra sự thay đổi này, và tất nhiên không khí xung quanh cũng im lặng theo. Cô ta nghĩ Hứa Anh hiền sao? Không hề! Nếu tức giận dù có là Dương Hải Trình cũng thế thôi . Nhã Uyên run run, cô ta quay mặt đi tránh ánh mắt của Hứa Anh, hít một hơi lấy lại bình tĩnh rồi mới cứng giọng 


_ Mày có biết Dương Hải Trình là ai không hả? Chỉ cần anh áy nói một câu là đời mày tàn rồi đấy, tẩy chay mày là còn nhẹ cho mày lắm rồi. Từ giờ trở đi, mày bị tẩy chay dưới mọi hình thức 


_ Rồi sao?_ Vẫn cau hỏi cụt lủn không tỏ vẻ sợ hãi hay lo lắng gì 


_ Mày…_ Điều đó làm Nhã Uyên sôi máu, cô ta giơ tay lên và dồn hết lực tát Hứa Anh một cái 


Bộp! 


Hứa Anh giơ tay ra và giữ chặt lấy tay cô ta trước khi cú tát như trời giáng xuống mặt cô, cô siết chặt 


Chát!!!! 


Mặt Nhã Uyên tối sầm và tất cả cũng đều há hốc mồm vì cú tát đó. Cái tát đó, Hứa Anh lấy tay cô ta và tát thật mạnh vào mặt cô ta làm cô ta quay phắt ra sau và xô đổ bàn, cú tát đó rất mạnh, mặt cô ta nóng ran và đỏ ửng, tay rát lên, cô ta ôm lấy mặt và không thốt lên lời, cổ họng nghẹn ứ đưa ánh mắt bàng hoàng nhìn Hứa Anh 


_ Chưa ai dám tát tao cả, vậy mà mày… 


Ngọc Tâm thấy vậy, chạy tới 


Bộp! 


Bàn tay giơ lên đó lại bị giữ trên không trung, Hứa Anh mặt lạnh nhìn 2 kẻ tát mình. Ánh mắt cô sâu hun hút, đôi mắt màu xanh nhạt như biến thành màu đỏ máu 


Y Linh chạy tới, kéo 2 cô bạn chảnh chọe ra khỏi lớp, trên 2 khuân mặt đó, vẻ sợ hãi còn nguyên 


_ Mày sẽ phải hối hận vì đã đối đấu trắng trợn với chúng tao, dù có là người đấy thì mày cũng không thoát đâu, Đình Vũ…_ Ngọc Tâm hét toáng lên, nhưng khi vừa nhắc đến một cái tên thì Y Linh vội bịt chặt miệng cô ta, sau rồi chỉ có sự im lặng đến rợn người 


Hứa Anh đứng đó, mặt lạnh tanh, 2 tay nắm chặt. Cô có quá liều lĩnh hay không? Không! Sẽ không bao giờ cô hối hận. Một là tiếp tục để tìm thấy cha mẹ, hai là dừng lại và trở thành kẻ hèn nhát. Không! Điều thứ hai cô không làm được, cô đã đối đầu với tử thần, vậy cuối cùng, xem ai sẽ là kẻ bỏ cuộc đầu tiên



Chap 8

_ Đại ca! _ Chấn Minh tiến lại gần Hải Trình, đưa cho cậu một chiếc máy quay_ Anh xem đi, em không thể tin được là cô ta dám làm như thế, con nhỏ Demon gì gì đó… 


Hải Trình mở máy quay, ánh mắt như dán vào cô nhóc đó 


_ hahahah! Cô ta cũng thú vị đấy chứ 


_ Hahaha… không ngờ hoa khôi Nhã Uyên bị một cái bạt tai dễ dàng như thế 


Hải Trình xoáy sâu vào khuân mặt đó. Nó không tự nhiên chút nào. Hơn nữa, đôi mắt và ánh nhìn đó, làm cậu cảm thấy rất quen, hay thật! Cậu đang nghic cái quái gì thế này? 


_ Cậu định làm gì với cô nhóc ấy thế…_ Dã Khải nhướn mày nhìn Hải Trình 


_ Cậu sẽ biết nhanh thôi, hahaha, trò chơi này vui hơn mình tưởng 


Miệng nói vậy và vẫn chỉ chú mục vào khuôn mặt của Hứa Anh. Phải! rât quen, nhưng cũng rất không quen. Không! Cô ta phải dời khỏi Đan Thiên, nếu không cậu sẽ lại chím sâu vào bóng tối kí ức. Câu bỗng cảm thấy ghét cô ta kinh khủng, vì một điều gì đó vô hình ở quá khứ lãi trỗi dậy như chưa từng quên lãng, vây quanh cậu, nhấn chìm cậu và không thể thoát ra. Demon_ cái tên đó hiện ra thật rõ ràng và ám ảnh cậu, làm cậu muốn phát điên 


Hết giờ, cô nhóc mắt nhắm mắt mở bước ra khỏi lớp, càng cố gắng mở to thì hai mi mắt càng đấu tranh đòi hội tụ 
Có lẽ bây giờ ở trường chẳng còn ai nữa 


Cạch 


Trước mặt cô là một đám con trai và 3 đứa con gái mà ai cũng biết là ai đấy. Đặc biệt trong đó có Dương Hải Trình 


Hứa Anh mở căng mắt, tỉnh ngủ luôn. Trước mắt cô, 3 con nhỏ đó khoanh tay, vênh mặt lên nhìn cô, (hỏi trên đời có cô tiểu thư nào mà lúc nào cũng hất mặt lên ‘giời’ như vậy không) 


_ mày làm bọn tao chờ hơi bị lâu rồi đấy 


Cô mở toang cửa ra, tay nắm chặt quai cặp, không nói gì, mặt cô trở lên lạnh tanh như khuân mặt của ai đó khi tức giận và hành xử con mồi của mình một cách không thương tiếc vậy 


_ Hội trưởng à, có vẻ như nó quá hỗn xực rồi thì phải- Ngọc Tâm quay sang tươi cười hêt cỡ, còn Hải Trình, cậu không hưởng ứng. Hàng mi hài che đi đôi mắt u uẩn chứa đựng một nỗi buồn nào đó nhưng chẳng bao giờ thể hiện ra, khóe môi vẽ lên một nụ cười thích thú. Dã Khải- anh em kết nghĩa của Hải Trình- đứng bên cạnh, chăm chú quan sát từng cử chỉ của cô gái liều lĩnh kia 


Hứa Anh tránh sang một bên bước hướng ngược lại nhưng vừa quay lưng đi, cô bị kéo quay phắt 


Chát! 


Một cái tát giáng thẳng xuống cô làm cô phải quay mặt 


_ Con ranh! Mày coi lời của chúng tao là nước đổ lá khoai hả- Nhã Uyên tức tối 


Hứa Anh đưa tay lên má, quay mặt nhìn tất cả 

_ Các người muốn gì? 


_ Ồ! Cuối cùng mày cũng chịu mở mồm hả, tao tửng mày câm luôn rồi chứ- Ngọc Tâm cười mỉa- hay muốn vậy để tao khóa luôn mồm mày cho- rồi cô ta mô tả trên miệng mình 


_ Muốn cô rời khỏi Đan Thiên- Dương Hải Trình lên tiếng 


_ tại sao? 


_ Cho mày hai sự lựa chọn, một là tự rời khỏi Đan Thiên vì mày không xứng ở đây, hai là chúng tao sẽ làm cho mày hối hận vì không biết nghe lời- Nhã Uyên giơ hai ngón tay lên 


_ Xin lỗi, tôi không đủ can đảm để làm cả hai điều ấy 


_ Mày…!- Nhã Uyên giơ tay lên định tát Hứa Anh 


Bộp! 


Cô giơ tay giữ chặt cánh tay đó rồi gạt tay cô ta xuống 


_ Cô chẳng có tư cách gì để lúc nào cũng giơ tay lên tát người khác cả 


_ Đúng đấy – Dã Khải bỗng lên tiếng rồi bị Hải Trình nguýt một cái. Cô ta- Trần Nhã Uyên tức đến tím mặt, không làm gì hơn cả vì Dã Khải đã mở lời 


_ Ồ! Nhưng sự lựa chọn không thuộc về cô mà nằm trong tay tôi và tôi sẽ điều khiển cô, cứ làm theo ý mình đi rồi tôi sẽ chỉ cho cô đâu là cửa của Địa Ngục 


Cái quái gì thế? Hắn ta nói xái quái gì thế? Hứa Anh chạy theo, chắn trước mặt Hải Trình. Dã Khải ra lệnh cho đám đàn em đi trước, Cuối cùng trên dãy hành lang dài dặc chỉ còn lại hai người 


_ Anh được gì khi đuổi tôi ra khỏi trường?-- Ánh mắt Hứa Anh kiên quyết và giận dữ, xoáy sâu vào đôi mắt u uẩn màu cafe đặc đó. Hải Trình hơi bối rối, cậu quay mặt đi chỗ khác nhưng lại quay mặt lại và vẫn vẻ kiêu hãnh thường ngày, cậu nâng cằm Hứa Anh lên


_ Cô có thể hiểu được sao? Cái gì tôi đã thích thì phải làm bằng được, không ai có thể ngăn cản dù người đó có là ai, kể cả cô! - Rồi cậu bước lên phía trước và biến mất? 


" Đồ khốn"_ Hứa Anh cắn môi nhẹ. :a,f sao để cô có thể thắng cậu ta, ít ra cũng là chơi thử một ván cờ. nhưng có vẻ cậu ta luôn dành thê truy phong và người luôn đứng sau là cô. Nhưng cậu ta làm vậy để làm gì khi mà cô chẳng gây hại gì cho cậu ta cả, có vẻ như cô đã dánh giá sai con người này, cậu ra không phảo chướng mắt với cô mà là đằng sau sự kiêu hãnh đó, là một sự đơn độc và khong muốn ai nhìn thấy, lí do cậu ta che đậy sự đơn độc đó là gì? có liên quan gì đến Cô khi mỗi lần nhìn vào măys cô, cậu ta đều lảng tránh? 
" Tôi sẽ không thua đâu, anh cứ chờ mà xem"


Chap 8 

_ Hello! _ vừa bước vào cửa cô nhi viện, Vũ Thiên đã đứng choán cả lối đi làm Hứa Anh giật thót tim, cô lủi thủi bước vào trong, vỗ vỗ ngực 


_ Sao thế? Tôi làm bạn hoảng sợ à? Xin lỗi nhé, nhé, nhé…_ cậu kì kèo bên tai 


Cái vẻ trẻ nhong đó làm Hứa Anh bật cười, cậu nhóc đúng là vô duyên và vô duyên một cách đáng yêu. Hứa Anh nhìn xung quanh, giờ mới phát hiện ra chẳng có nhóc em nào ra chào mình cả, ngơ ngẩn định lên tiếng thì bé Chuối từ trong nhà chạy ra, trên tay cầm một chiếc siêu xe đời mới 


_ Đâu ra thế?_ Hứa Anh hỏi 


_ Anh Vũ Thiên mua cho chúng em, nhiều lắm chị ạ 


_ À…_ Hứa Anh à lên một tiếng lạnh lùng, giờ mới nhớ tới cái khoản tiền kếch xù bỗng ngồi chễm chệ trên tài khoản cô nhi viện, cô quay lại nhìn Vũ Thiên đang cười hí cả mắt, nụ cười tắt ngấm 


_ Ra đây với tôi nhanh lên_ Rồi Hứa Anh kéo Thiên ra ngoài 


Hành Lang lấp lánh những ánh đèn Led của chiếc chuông gió to, leng keng nghe rất vui tai 


_ Chuyện gì vậy?_ Thiên khổ sở mới làm Hứa Anh không lôi cậu đi xềnh xệch, nói thế chứ thực ra cũng chẳng đến lỗi xềnh xệch 


_ Chuyện lần trước, bạn ủng hộ cô nhi viện nhiều tiền như vậy là sao? 


_ Ơ… mình ủng hộ từ thiện chứ sao nữa 


_ Ý mình không phải vậy_ hứa Anh chán nản_ Ý mình là bạn là ai mà có nhiều tiền như vậy, không cần phải ủng hộ nhiều như vậy đâu, nhưng dù sao cũng cảm ơn bạn rất nhiều_ Hứa Anh cúi đầu_ Cảm ơn nhé

 
_ Chỉ vậy thôi sao? 


_ uk, vậy thôi, bạn nghĩ còn gì nữa? 


_ Vậy thôi hả, vậy mà tôi còn tưởng chuyện gì nghiêm trọng_ Tất nhiên, nhìn thái độ ban nãy của Hứa Anh ai mà chả đoán vậy_ Không có gì đâu, dù sao thì cô nhi viện cũng đã cưu mang tôi một đêm còn gì, coi như là cảm ơn, bạn đừng khách sáo như vậy, chúng ta là bạn mà_ Rồi Thiên chìa tay ra, nhỏ ý bắt tay với Hứa Anh

 
_ Uk, là bạn_ Hứa Anh cũng chìa tay ra, như một lời hứa rằng, chúng ta sẽ là bạn tốt của nhau_ Nhưng có một điều, tôi không muốn tình bạn của chúng ta duy trì vào vật chất, bạn đồng ý chứ 


_ OK 



Sáng hôm sau 


Cô nhóc bước vào lớp, tự nhiên hôm nay cảnh vật bình thường đến rùng mình, chẳng phải bọn họ đã tuyên bố tẩy chay cô dưới mọi hình thức rồi sao, im lặng như vậy là có ý gì, đang âm mưu hại cô thê thảm ư, như vậy bọn họ quả thật lố bịch . Cô cất cặp sách và đi ra ngoài, bình yên lúc nào hay lúc đấy, chẳng lẽ chờ rắc rối đến mới chạy đi tìm bình yên ư? 


Cô thong dong đi trên nền gạch của khu vườn nhỏ sau khu nhà dụng cụ, nơi ít học sinh tới. Ở đây không chỉ có hoa trồng mà còn có cả hoa dại đẹp tuyệt, những bông lau mọc cao hơn đầu gối, hoa mười giờ mọc thành bụi nhìn đẹp giản đơn, duy chỉ có một điều là ở đây còn có cả hoa đuôi mèo, loài hoa mà cô bị dị ứng, quả là chốn thiên đường nều loài hoa quái quỷ đó không xuất hiện, nhưng cũng thật may vì loài hoa đó nằm hơi xa 


Không phải một nơi tuyệt đẹp này ai cũng dễ tìm thấy, tất nhiên, học sinh trong trường có ai thèm để ý đến những nơi như thế này đâu, vì với họ, nó có vẻ là một nơi bẩn thỉu, không ghế đá mà chỉ có nền cỏ, nhưng nó chẳng bẩn chút nào và thực sự nó rất bình yên 
Không khí bỗng trở lên nhẹ nhàng, ai mà biết ‘Địa Ngục’ còn một nơi vương vấn phàm trần như thế này, chẳng phải vì nơi đây xấu, ngôi trường danh giá này đẹp trên cả mức đẹp, nhưng nó không hợp với cô, và chẳng phải những chuoix ngày đen đang chờ đợi cô sao? Nhưng hiện tai cô không vướng bận tới nó nữa, cô quên hết tất cả mọi thứ, ở đây, tâm hồn theo gió chu du đi khắp nơi 


Cô cởi giầy ra, đi tất và ngồi trên thảm cỏ, nghịch những bông hoa một cách thơ ngây như một đứa trẻ lần đầu tiên nhìn thấy thứ đồ chơi mới lạ, và rồi, một nụ cười lơ đễnh trôi theo gió, tan vào mây. Cô cầm một bông bồ công anh lên, thổi, từng cánh hoa bay lên cao, cuộn theo gió, nhìn những cánh hoa bay nheyr trên không, cô mỉm cười, tuy vẫn là lớp mặt nạ ấy, nhưng một vẻ đẹp ngây thơ đến mê hồn làm người khác không khỏi rung động 


Nhưng! 


Nụ cười đó, ánh mắt màu xanh nhạt huyện hoặc đó, sự dễ thương , ngay thơ và cái cách hưởng đời rất ‘trẻ con’ đó đã lọt vào cặp mắt của Hương Hải Trình 

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Chương 2 Truyện Thiên Thần Hoa Hồng

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính