Truyện Dài

Chỉ vì em - Chương 4

ReadzoKhi sớm mai nắng lên, sẽ có những khởi đầu mới, những quyết định có thể sẽ thay đổi cả cuộc đời của họ...

Xanh Lam

Xanh Lam

09/12/2014

4689 Đã xem

Chương 4

Minh Khánh, Đình Phong cùng bạn bè đi đến địa chỉ bar quen thuộc. Trong tiếng nhạc bar, tiếng cụng li vang lên, Đình Phong hỏi Minh Khánh nãy giờ ngồi im nhâm nhi ly rượu, dáng vẻ trầm ngâm.

- Ông về tiếp quản công ty An Khánh luôn sao?

- Không, vào đó trước học việc thôi. Ba vẫn là Tổng! - Minh Khánh đáp ngắn gọn.

- Còn ông thì sao?

- Tôi trước về dạy học một năm, sau này tính tiếp!

- Dạy học? Ông định dạy ai? - Minh Khánh cười khùng khục.

- Đại học A! Tôi là nghiêm túc!

- …

- Mà ông về, còn “em gái nhỏ” bên đó thì sao? - Đình Phong nhếch môi cười Minh Khánh.

- Sao là sao? Có gì để sao à? - Khánh Duy đáp lời rồi uống cạn ly rượu.

- Tôi tưởng… - Đình Phong cười cười nháy mắt.

Hồi bên nước ngoài, cũng có nhiều bóng hồng theo đuổi Minh Khánh. Những cô nàng mắt xanh nóng bỏng, khêu gợi không phải gu của anh nên anh thường trực tiếp từ chối. Họ cũng chỉ là có hứng thú nhất thời với chàng trai châu Á lạ mắt nên cũng đến nhanh, đi nhanh. Về sau, khi anh còn nghiên cứu năm cuối thì Mỹ Hằng là du học sinh từ bên này sang mới nhập trường. Vì tình đồng hương xa xứ nên Minh Khánh và Mỹ Hằng có chút thân cận, có thể bạn bè cũng có chút hiểu lầm này kia, tên Đình Phong này là người hiểu rõ nhất nhưng hắn vẫn thường lấy ra trêu đùa anh khi rảnh rỗi. Năm nay anh về nước, Mỹ Hằng thì còn gần hai năm mới trở về. Trước khi anh về, cô ấy có ngỏ lời nhưng anh từ chối. Cô ấy bảo khi trở về nhất định sẽ tìm anh, anh cũng không quan tâm, có lẽ sau hai năm, cô cũng chẳng còn nhớ rõ anh là ai nữa.

Nghĩ đến chuyện khi tối, Minh Khánh quay sang hỏi Đình Phong:

- Vừa mới về mà ông đã có em nào rồi sao?

- Em nào? - Đình Phong ngơ ngác.

- …

Bất giác nhớ đến cô gái thú vị hồi tối, Đình Phong nở nụ cười, Minh Khánh im lặng uống cạn ly rượu. Có chút gì đó không thoải mái giữa hai người họ. Anh và Đình Phong là bạn từ nhỏ. Đình Phong, cậu ta là một người trầm tĩnh, nhã nhặn trái ngược với anh, anh có chút sốc nổi, nôn nóng. Bao năm lăn lộn ở nước ngoài, Đình Phong ngày càng sâu xa, “nguy hiểm ngầm” càng ẩn sâu, còn anh, sự nóng vội cũng được phủ mờ bằng vẻ lạnh lùng, nhàn nhạt thường thấy. Hai người bọn họ vẫn luôn là bạn tốt của nhau, từ trước tới nay, Đình Phong với anh là bạn bè trong công việc, cũng như mọi thứ luôn tương hỗ, trợ giúp nhau, anh không hi vọng giữa anh và cậu ấy có vấn đề gì xảy ra… Rượu bỗng trở nên mất vị, anh buông ly, khoác chiếc áo, chào lũ bạn rồi ra về.

Đình Phong nheo mắt nhìn theo bóng bạn, khó hiểu, anh cũng ra lấy xe. Về đến nhà, đã quá nửa đêm, ba mẹ đã đi ngủ, anh cất bánh vào trong hộp, nghĩ đến đây anh lại mỉm cười. Trước đây, Đình Phong cũng luôn thường trực nụ cười trên môi, anh mang đến cho người ở gần sự vui vẻ, hòa nhã nhưng không nhiều ấm áp, hôm nay có vẻ như nụ cười ấy có nhiều hơn sự thật tâm từ trong lòng. Mai sẽ là ngày đầu tiên Đình Phong đến trường, thầy giáo ư- có chút xa lạ, nhưng hẳn sẽ là thú vị lắm đây!

Gió lạnh phả vào trong xe làm Minh Khánh tỉnh táo không ít, gạt bỏ những suy nghĩ mơ hồ, cảm giác không tốt ra khỏi đầu, nhấn ga, chiếc xe lao vút trên đường trong màn đêm yên tĩnh.

Kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi, thay quần áo rồi nằm ra giường, Đan Phương nằm yên. Nhớ đến vết thương hồi sáng, cô dậy thoa thuốc, dán băng gạc rồi tiến ra cửa sổ ngước nhìn bầu trời. Đêm nay không trăng, trời cao vợi, một ngày vất vả lại trôi qua. Con đường phía trước cô còn mịt mờ, không tỏ, cô bước đi chậm rãi từng bước chắc chắn, chỉ hi vọng rẳng, những ngày tháng bình dị sẽ không mất đi, những điều tốt đẹp sẽ chờ đợi cô ở phía trước.

Khẽ chớp mắt, thời gian như ảo ảnh, khi cô còn là đứa trẻ con ngây ngô không hiểu việc đời, nhìn cuộc sống qua lăng kính vui tươi, hồn nhiên, mỗi ngày của cô, chỉ là sáng đến trường, chiều ra đồng cùng bà cụ, buổi tối thập thò qua khung cửa nhìn lũ trẻ con lúc ấy vẫn còn “chán ghét” cô cười đùa vui vẻ, đến bây giờ, ngày qua ngày của cô, vẫn an yên như thế, có chăng, khác ở không gian, thời gian. Đan Phương nghĩ, cô sẽ không để cuộc sống của mình trôi mãi theo đường thẳng như thế, dẫu an yên, bình dị, nhưng cô- còn nợ quê hương, còn mang tấm chân tình nặng lòng với mảnh đất mến thương, phải có một ngày cô làm được những điều tốt đẹp cho con người ở nơi đó, ấy cũng là cho chính cô!

Mỗi cuối tuần khi chúng bạn thích thú vì được nghỉ ngơi, vui chơi, còn Phương- cô khi nào cũng bận rộn. Cũng thật may vì còn bận rộn, cô không có thời gian để nghĩ ngợi miên man. Sở thích của cô không nhiều, vì cô cũng không có thời gian để chạy theo những đam mê ấy. Chỉ có làm bánh ngọt, đó cũng là một công việc, và cũng là niềm yêu thích nhỏ mỗi ngày của cô. Mang cả tấm lòng vào những chiếc bánh, hôm nay được mọi người ghi nhận công sức của mình, cô hết sức vui vẻ. Phương còn có thêm một người bạn mới. Thật ra, với cô, là bạn mà không phải bạn. Thùy An, là tiểu thư ở trên cao, rất xa với cô, cô không mặc cảm, cũng không tự ti, cô là cô, chỉ là cô luôn rõ ràng giữa người trên, kẻ dưới. Cô giữ lại chút tự kiêu, chút bình an cho mình- là bạn mà chẳng phải bạn, ở ngay cạnh nhưng chẳng thế đến gần cô.

Chỉ có những đứa trẻ con ở vùng quê cô sống đón chào cô bằng trái tim non nớt, bé bỏng, những đứa bạn hồi xưa ngỗ nghịch, trêu đùa cô rồi ăn năn, hối lỗi chuyện ngày bé mà chăm lo cho cô suốt những ngày tháng về sau là đến gần được với trái tim cô. Ở lớp đại học mới, cô luôn hòa nhã, thân thiện mỗi khi ai đó đến gần, có Thanh và Duy là hai người thân cận với cô nhất. Những người bạn tựa như những tia nắng chiếu vào phòng cô buổi sớm, ấm áp, thân thương, ở bên cô, giúp đỡ cô, giục giã cô mỗi ngày luôn cố gắng và phải bước tiếp. Sáng đến lớp nhìn thấy nụ cười của họ, sự năng động, nhiệt huyết của họ như lan tỏa, tiếp sức cho cô, cô mỗi ngày đều hạnh phúc.

Đọc một cuốn sách, Phương thiếp đi trên bàn lúc nào không hay…

Trời về đêm ngày một lạnh, những phút giây bình yên cuối cùng của một ngày sắp kết thúc. Khi sớm mai nắng lên, sẽ có những khởi đầu mới, những quyết định có thể sẽ thay đổi cả cuộc đời của họ… Nhưng tin chắc rằng, mọi thứ sẽ sớm trở nên tốt đẹp hơn, vì chưa tốt đẹp thì chưa phải kết thúc!

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Chỉ vì em - Chương 4

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính