Truyện dài

Tung Hoành Dị Thế - Chương 2

ReadzoCuộc đời vốn là cõi mộng! Nó chứa đựng vị ngọt của sự hạnh phúc, vị đắng của sự phản bội, vị chua của sự mất mát, vị mặn của sự đau khổ và vị cay của cái chết.

Bất Lưu Danh

Bất Lưu Danh

12/12/2014

613 Đã xem

Tung Hoành Dị Thế - Tác Giả: Bất Lưu Danh - Quyển 1: Phong Lôi môn - Chương 2: Xuyên việt, nhập kí, bi thương.

Ngũ Thiên lịch,  ngày 19 tháng 2 năm 4893, tại một vực sâu vô danh trong núi Thiễm Điễm sơn của Phong Lôi môn thuộc Thiên Thanh đế quốc. Hiện có một người thiếu niên khoảng 15 tuổi đang nằm ngất xỉu trên đất. Toàn thân người thiếu niên này tỏa ra mùi khét của da thịt bị đốt cháy, đầu tóc thì xộc xệch, quần áo chỗ nguyên chỗ nát.

 

Mấy ngón tay của hắn khẽ nhúc nhích, mắt cũng chầm chậm mở ra nhưng khi mở ra hoàn toàn thì hắn lại trở nên si ngốc, ngơ ngác. Hắn gượng sức chống hai tay xuống đất nâng thân thể ngồi dậy, cặp mắt liên tục đảo xung quanh. Nhìn cảnh vật xa lạ trước mắt làm hắn càng thêm u mê, hồ đồ.

 

Hắn dời ánh mắt khỏi cảnh vật, nhìn xuống thân thể của mình. Khi nhìn thấy thân thể của mình, hắn liền giật mình kinh hoảng. Thân thể hắn cũng không có gì đặc biệt, chỉ là vài chỗ cháy khét, trên người mặc bộ y phục màu xám cổ xưa thời phong kiến. Ngoài ra, vị trí ngực bên phải của bộ y phục còn họa hình ảnh một cơn lốc xoáy đang đối kháng với một đạo thiên lôi. Những điều không đặc biệt này trong mắt hắn lại rất đặc biệt. Vì sao ư? Vì hắn chính là người được hưởng cái cảm giác chết chóc từ con dao bấm phòng thân của gã thanh niên to mồm. Một người từ thế giới hiện đại bị giết chết nhưng không chết vừa mở mắt tỉnh dậy thì phát hiện khung cảnh xung quanh hoàn toàn xa lạ, trên người đầy những vết thương và bộ y phục cổ xưa. Dù là ai đi nữa thì cũng sẽ rơi vào tình trạng của hắn lúc này.

 

Hắn chưa kịp hiểu hết được mọi chuyện thì một cơn đau đầu kịch liệt ập đến. Cơn đau này tựa như đang có cả ngàn cây kim sắc bén đâm vào óc hắn làm cho hắn vật vả ôm đầu lăn lóc trên đất, miệng không ngừng la hét. Qua một lúc, cơn đau đầu biến mất và trong đầu hắn có thêm hàng loạt kí ức của mười lăm năm làm người không thuộc về hắn. Hắn ngồi thanh tĩnh lại, xem xét qua loạt kí ức ấy, mắt hắn hiện vẻ thấu hiểu.

 

Cuối cùng thì hắn cũng lờ mờ giải đáp được nghi vấn khi hắn tỉnh dậy. "Hắn" đã chết, điều này là sự thật. Nhưng vì một cơ duyên nào đó mà linh hồn của  "hắn" xuyên việt thời không đến thế giới này, chiếm lấy thân xác của một kẻ bất hạnh mới được giải thoát.

 

Thế giới hắn vừa đặt chân đến có tên là Ngũ Thiên Đại Lục.

 

---------------------------------------------------------------------------------------------------
 

Ngũ Thiên Đại Lục là một thế giới khác với trái đất từ ngôn ngữ đến văn minh và nó vẫn còn thuộc thời cổ xưa phong kiến với dòng chảy lịch sử hàng vạn năm. Đại Lục này chỉ tồn tại vỏn vẹn có năm nước (Thiên Thanh đế quốc, Thiên Huyền đế quốc, Thiên Vân đế quốc, Thiên Ngọc đế quốc, Thiên Đại đế quốc) được thống nhất từ ba trăm bốn mươi bảy nước vào khoảng 4000 năm trước.

 

Tại đây, hầu hết mọi người đều tôn sùng và tu luyện ngũ đạo - một loại võ đạo hấp thu tinh khí chuyển hóa thành ngũ lực (Lôi, Phong, Ám, Băng, Quang). Những người tu luyện ngũ đạo được gọi chung là võ giả. Con đường tu luyện của võ giả được phân ra thành chín đẳng cắp - Luyện Thể Cấp, Nhập khí Cấp, Linh Cấp, Tôn Cấp, Tông Cấp, Hoàng Cấp, Huyền Cấp, Địa Cấp, Thiên Cấp. Ngoài ra, trong mỗi một cấp đều được chia thành mười tiểu cấp, từ nhất tinh đến thập tinh.

 

Không chỉ có sự tồn tại của võ giả, ở thế giới này còn có sự tồn tại của luyện dược sư, luyện khí sư và tà thú. Luyện dược sư và luyện khí sư đều được phân đẳng cấp từ nhất phẩm đến cửu phẩm. Tà thú thì được phân từ nhất giai đến cửu giai.

 

Nói tóm lại, nơi đây chính là thế giới cá lớn nuốt cá bé, là thế giới nếu như không có thực lực thì chỉ có thể cuối đầu vâng dạ.
 

---------------------------------------------------------------------------------------------------

 

Trong đại sảnh Phong Lôi môn hiện có ba người gồm hai nam nhân trung niên và một nam hài khoảng mười hai, mười ba tuổi. Nam hài này đang dập đầu quỳ trên mặt đất hướng người trung niên đang ngồi trên ghế chủ tọa. Người trung niên nhận lễ của nam hài gật đầu hài lòng, phất tay ra dấu cho phép tiểu nam hài đứng lên. Nam hài thấy thế vui vẻ đứng lên, hai tay chắp thành quyền, cuối đầu làm lễ với người trung niên:

 

- Đồ nhi bái kiến sư tôn.

 

- Tốt! Từ nay, con trở thành đệ tử thân truyền thứ hai của ta cũng là đệ tử đời thứ 128 của Phong Lôi môn. Chút nữa, ta sẽ kêu người đưa cho con điều lệ của mộn phái. Con phải cố gắng ghi nhớ cho kĩ, không được vi phạm biết chưa.

 

- Đồ nhi tuân lệnh.

 

Nam hài nghe thấy lời sư phụ mình chỉ dạy khuôn mặt chân thành đáp ứng. Người trung niên còn lại, ngồi bên phải nam hài vẻ mặt cũng đầy mừng rỡ, mãn nguyện, chắp hai tay thành quyền hướng người trung niên trên cao ngồi ở chiếc ghế chủ tọa nói:

 

- Cảm tạ trưởng môn đã thành toàn cho hai phụ tử ta.

 

- Ấy. Hùng lão đệ không nên nói thế. Hai ta có thâm tình gần mười năm rồi chẳng lẽ chút chuyện này đệ lại khách sáo với ta như vậy! Huống chi Tiêu Dao, nó là đứa có thiên phú tu luyện trăm năm có một. Lão đệ đây lại đem nó tặng cho ta làm đệ tử, ta cảm tạ đệ mới đúng a.

 

Vị được xưng là chưởng môn tươi cười, khách khí đáp lại

 

- Không dám, không dám, hài tử của ta được chưởng môn nhận làm đồ đệ là phúc phận của nó.

 

Người được gọi là Hùng lão đệ cũng khiêm tốn đáp trả. Cứ như thế, hai gã nam nhân trung niên vừa tươi cười vừa khách khí trò chuyện với nhau thật lâu đến khi người gọi là Hùng lão đệ cáo từ ra về.

 

Sau khi tiễn khách, Phong Vô Thường - chưởng môn Phong Lôi môn gọi vài đệ tử trong môn sắp xếp chỗ ở cho đệ tử mới của mình. Ông ngồi dựa lưng vào cái ghế chưởng môn trong đầu suy nghĩ miên man về Lôi phong - người đệ tử đầu tiên đầy bất hạnh của mình mà dạo này ông ít gặp. Nhưng dù ông nghĩ thế nào thì ông cũng không thể nghĩ tới Lôi Phong đã mất tích.

 

-----------------------------------------------------------------------------------------

 

Ế! khoan đã khoan đã, Lôi Phong là ai vậy ha? Còn ai vào đây nữa! Thì chính là cái tên bất hạnh bị chết rồi bị cướp xác a.

 

-----------------------------------------------------------------------------------------

 

Những việc xảy ra bên Phong Lôi môn bên này Lôi Phong chẳng hề hay biết và hắn cũng chẳng có tâm tình đi quản. Tại sao a? Tại vì hắn đang rơi vào trạng thái thống khổ, bi thương tột độ.

 

Ánh mắt hắn vô hồn nhìn vào cảnh vật trước mặt nhưng cảnh vật trước mặt lại không tồn tại trong mắt hắn. Trong đầu hắn toàn những suy nghĩ về kiếp trước của mình. Hắn cảm thấy kiếp trước của mình đã gây ra quá nhiều lỗi lầm và nhiều điều tiếc nuối. Lúc còn trên Địa Cầu, hắn là một học sinh giỏi trong trường song song hắn cũng là một "đại ca" có tiếng tăm trong trường. Bằng chứng là cả hai năm đầu phổ thông, học lực đều đạt giỏi nhưng hạnh kiểm lại yếu! Ngoài ra, hắn còn có cha mẹ, có anh em, có bạn bè, có người thân, còn có cả một hạnh phúc to lớn gọi là mái ấm. Nhưng cái chết của hắn sẽ làm cho cái "hạnh phúc" này đau thương tới trình độ nào?

 

Nghĩ tới đây nước mắt của hắn đã không còn tự chủ nữa mà bắt đầu rơi lả tả. Hắn nhìn lại khối thân thể này, so sánh với số phận của khối thân thể này thì hắn biết được kiếp trước của mình đã có được niềm vui, hạnh phúc to lớn cỡ nào. Khối thân thể hắn chiếm hữu chỉ có thể dùng sáu chữ để hình dung: BẤT HẠNH CHỒNG CHẤT BẤT HẠNH.

 

Từ lúc sinh ra khối thân thể này đã không có phụ thân , bị người đời gọi là tạp chủng. Đến khi lên năm hiểu được chút chuyện thì hai mẫu tử lại bị một đám hắc y nhân truy sát và giết chết mẫu thân "hắn". Ngay lúc bọn hắc y nhân hạ đòn sát thủ với "hắn" thì Phong Vô Thường xuất hiện cứu "hắn" một mạng nhưng lại để cho tên cầm đầu bọn sát thủ chạy thoát. Sau đó, "hắn" bái nhập Phong Lôi môn trở thành đệ tử thân truyền của Phong Vô Thường. Kể từ đó, "hắn" điên cuồng tu luyện với mong muốn nắm giữ thực lực báo thù cho mẫu thân. Trong vòng nữa năm "hắn" đã đặt chân lên đỉnh phong thập tinh Luyện Thể Cấp, được mọi người trong môn ca tung là đệ nhất nhân của môn phái. Có thể là ông trời ganh với người tài nên cũng từ đó hắn không cách nào đột phá lên Nhập Khí Cấp được. "Hắn" vẫn không bỏ cuộc, vẫn kiên trì nỗ lực đột phá đẳng cấp. Dù là thế nhưng "hắn" cố gắng thế nào đi nữa, quyết tâm kinh thiên thế nào đi nữa, được mọi sự trơ giúp từ sư phụ, "hắn" cũng không thể đột phá được. Vì việc này nên danh hiệu của "hắn" bị thay đồi, cũng là đệ nhất nha, nhưng là đệ nhất phế vật. Đến ngày hôm nay, “hắn” cảm thấy tuyệt vọng với chính bản thân mình, tuyệt vọng trước mười năm cố gắng của mình. "Hắn" đứng trên đỉnh Thiễm Điễm sơn gào thét thống khổ trong lòng xuống cái vực sâu vô danh - cấm địa của Phong Lôi môn. Ngay lúc này, trên trời giáng xuống một đạo thiên lôi giúp “hắn” giải thoát còn thân thể thì bị rớt xuống vực.

 

Những điều này, những kí ức này làm cho Lôi Phong càng thêm hối hận, nuối tiếc và bi thương. Nước mắt của Lôi Phong càng lúc rơi càng nhiều hơn. Khi nhân sinh kết thúc cũng chính là lúc ta nhìn thấu nhân sinh. Có lẽ là vì đạo lý này nên Lôi Phong mới bị rơi vào "vực sâu" của sự bi thương. Bỗng nhiên, trong đầu hắn vang lên một câu của gã ăn xin mà hắn gặp trước khi chết

 

- Có sinh tất có tử , có diệt tất có tạo. Ta đây khuyên ngươi một câu, cái gì buông được hãy buông cái gì nên nắm hãy nắm.

 

Miệng Lôi Phong liên tục lầm bầm lặp lại câu nói kia. Ánh mắt của hắn từ từ bình tĩnh lại, nước mắt cũng ngừng chảy. Rồi hai tay hắn nắm chặt thành quyền, khuôn mặt đầy kiên quyết, đứng bật dậy nhìn vào trời cao với cặp mắt sắc bén lạ thường :

 

- Ông trời, hãy nghe rõ cho ta. Nếu ông đã không muốn ta chết, được, ta sẽ sống. Không những sống mà còn là sống tốt , sống không hối hận, sống không luyến tiếc. Từ nay trở đi , ta chính là Lôi Phong, Lôi Phong chính là ta.

 

Khi nói ra câu này, tâm lý của Lôi Phong cũng xảy ra chuyển biến mạnh mẽ, có thể nói tâm lý của hắn đã được thăng cấp. Đang lúc ý chí quật cường dâng cao ngang trời thì thân thể của Lôi Phong lại truyền đến một đợt đau nhức. Cơn đau nhức này cũng vì hắn vừa rồi hoạt động quá mạnh mẽ mà đến. Lôi Phong nhanh chóng ngồi bệt xuống đất, hít thở điều hòa. Trên miệng hắn nở một nụ cười trào phúng, mỉa mai chính mình:

 

- Thật vô dung a

 

Lôi Phong ngẩng đầu nhìn vách núi cao vời vợi, cái lưỡi liên tục liếm láp đôi môi khô ráp của mình. Hắn gượng sức đứng dậy quay người lại, cố sức lết cái thân thể  tồi tàn của mình đi vào trong khu rừng, tìm nguồn nước.



Khi xem xong truyện hãy bình luận! Dù truyện hay - dở cũng phải nói một câu! Bình luận không đơn giản là lời nói là sự lịch sự, bình luận còn là nguồn động lực, sự tài trợ lớn nhất của độc giả đối với người viết. Thân ái!!

Quay lại

Bạn cảm thấy truyện như thế nào?

Đọc hay! Tiếp tục phát huy.
Tạm được.
Dở quá! Dẹp ngay và luôn.
Vui lòng nhập mã xác thực trước khi nhấp bình chọn Bình chọn

Xem kết quả

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Tung Hoành Dị Thế - Chương 2

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính