Thơ

Kẻ tự kỷ vì mưa.

ReadzoChẳng bao giờ có ai trải qua được nỗi đau của người khác, số phận dành cho mỗi người những nỗi đau riêng.

Mộc Diệp Tử

Mộc Diệp Tử

13/12/2014

1517 Đã xem
“ Kính coong…”

Chiếc điện thoại đổ chuông báo có tin nhắn, Dạ Vũ hơi giật mình vì cô đang mải ngắm những hạt mưa rơi bên hiên nhà, đọng lại trên ô cửa kính từng giọt ngắn, giọt dài. Khi ô cửa sổ đã mờ mịt vì hơi nước, Dạ Vũ mới uể oải đứng dậy, với tay lấy chiếc điện thoại, tin nhắn của đứa bạn thân: “Mày ra quán Ye Yu nhanh đi, bọn tao đến đông đủ hết rồi”.

Dạ Vũ mỉm cười,mở cửa, ngoài trời mưa tầm tã. Hôm nay là sinh nhật của cô, tròn 20 tuổi. 20 tuổi - lứa tuổi đẹp nhất của đời người, 20 tuổi người ta không còn là đứa trẻ con nhưng cũng chưa phải là một người đã hoàn toàn trưởng thành - xét trên phương diện trải đời như bố cô từng nói: “20 tuổi,chỉ mới là khởi điểm cho một cuộc sống mới của những người đang chập chững bước vào đời”. Nhưng 20 tuổi, lần đầu tiên Dạ Vũ cảm thấy trái tim mình đang căng tràn nhựa sống - đập mãnh liệt như chưa bao giờ được đập những nhịp sống trên đời. Cô đang thật sự tồn tại ở giữa cuộc đời này,và sự sống ấy thật quý giá biết bao, sau nhiều chuyện đã xảy ra…

Mưa ào ào đổ xuống, trắng xóa cả mặt đường, chẳng mấy chốc mặt đất đã lênh láng nước. Dạ Vũ bước xuống nhà, mẹ cô đang cắm những cành hoa baby trắng xung quanh 20 bông hoa hồng đỏ thắm. Nghe tiếng bước chân, mẹ cô ngẩng lên, ngạc nhiên khi thấy Dạ Vũ đang loay hoay chọn giày. Bà cất tiếng hỏi:

- “Con đi đâu thế Vũ ?”.
- “ Dạ, con ra ngoài chút xíu gặp rồi con về mẹ nhé”.
- “ Ừ, con nhớ về sớm nhé. Hôm nay có dượng cũng về, cả nhà làm sinh nhật mừng con 20 tuổi đấy”.
- “ Vâng. Con biết rồi ạ”.

Dạ Vũ nắm tay cửa, xoay tròn một cái khẽ khàng, cánh cửa mở ra, cô chuẩn bị bước đi thì mẹ cô gọi với theo:  -“ Con không mặc áo mưa hả Vũ? Trời đang mưa to lắm”.
- “ Hôm nay con muốn tắm mưa mẹ ơi.”


Cô lè lưỡi, mỉm cười rồi lao đi. Không để mẹ kịp nói gì nữa. Sinh nhật Dạ Vũ năm nào trời cũng mưa. Nhưng chưa năm nào, cô muốn tắm mưa theo đúng cách của nó như hôm nay.

 

Cô bước đi, chầm chậm, chầm chậm. Mặc cho trời vẫn đang ầm ầm trút nước xuống mặt đất. Cô cảm nhận được từng hạt nước ấy rơi xuống thấm vào da thịt mình, nóng hổi. Chẳng mấy chốc quần áo cô ướt sũng. Cô rút điện thoại nhắn tin cho đứa bạn thân: “Này - mày có chuẩn bị quần áo cho tao như đã dặn không đấy ?”. Phía bên kia nhanh chóng gửi lại: “Lúc nào cũng sẵn sàng”. Cô nhoẻn miệng cười,huýt sáo một giai điệu sôi động quen thuộc - “ Rhythm of the rain”.

Cô yêu mưa, đặc biệt yêu những cơn mưa rào Hà Nội. Những cơn mưa rào ngày hạ đến ào ào vội vã không báo trước, giải tỏa tất cả cơn khát sau bao ngày nắng nóng bức bối rồi lặng lẽ ra đi khi mặt đất, cỏ cây, con người đã thật sự được thỏa mãn. Không giống như mưa dầm, ướt át, dai dẳng, thối đất thối cát, khiến ai cũng phải ngại ra đường, khiến mọi hoạt động bị trở ngại. Mưa rào Hà Nội đến và đi đẹp như một giấc mơ bởi trước khi tan vào khoảng không, mưa đã kịp ghi dấu trong lòng người một khoảnh khắc dịu dàng đậm chất thơ: Khoảnh khắc mưa đi để cầu vồng đến. Những giọt nước trong khoảng không từ từ tan ra, nhường chỗ cho những vệt sáng đủ sắc màu nhởn nhơ vui chơi trên bầu trời trong xanh cao vời vợi. Hà Nội của cô lúc đấy đẹp như một bức tranh được họa bởi đôi bàn tay khéo léo của người họa sĩ tài ba. Hà Nội có biết bao những cơn mưa thật đẹp nhưng chỉ có mưa rào mùa hạ mới khiến cô cảm thấy bình yên nhất khi ngắm nhìn. Và cũng chỉ có những cơn mưa rào mùa hạ ấy mới có đủ khả năng khiến cô quên hết đi những muộn phiền toan tính tầm thường trong cuộc sống để sẵn sàng hòa mình vào cho được tắm thỏa thích. Nhưng chẳng ai biết, trước khi để yêu được những cơn mưa rào mùa hè bằng một tình yêu đặc biệt này, cô đã từng sống những tháng ngày tăm tối. Giống như người ta nói trước khi thấy được cầu vồng – họ phải chấp nhận đi qua những cơn mưa, và cô đã phải đi qua biết bao nhiêu cơn mưa ẩm ướt dai dẳng đến buốt lạnh toàn thân mới tìm được cầu vồng của riêng mình.

Cô sinh ra vào một đêm đông,mưa phùn ảm đạm. Mẹ cô chuyển dạ khi bố cô vắng nhà. Cũng may có hàng xóm đưa mẹ cô vào viện kịp thời nên mẹ đã sinh cô ra bình an. Bố cô nghe tin bỏ cả việc chạy trong mưa gió tầm tã đến bệnh viện, mặc kệ toàn thân ướt đẫm – duy chỉ có chiếc bánh mì mang cho mẹ vẫn được bọc kỹ lưỡng, còn đang tỏa ra hơi ấm – đó là hơi ấm được ấp ủ bằng tình yêu sâu đậm của bố dành cho mẹ và Dạ Vũ. Vì cô sinh vào một đêm mưa nên bố đặt tên cho cô là Dạ Vũ - Phan Bảo Dạ Vũ. Cái tên có nghĩa là “mưa đêm” đó cũng giống như cơn mưa phùn ngày đông Dạ Vũ chào đời - đã sớm dự báo một số phận đầy sóng gió và u buồn của Dạ Vũ sau này. Dạ Vũ có đôi mắt to tròn rất nhanh nhẹn giống bố, cái miệng tròn xinh của mẹ. Mỗi lần nhìn cô, bố đều cười và nói : “Vũ Vũ - lớn lên, bố tin rằng con sẽ là một hoa khôi có cái đầu bác học. Con sẽ là niềm tự hào của bố và mẹ”.

Dạ Vũ sinh thiếu tháng nên rất yếu ớt, hoàn cảnh bố mẹ cô lúc bấy giờ cũng chẳng có gì để chăm lo cho cô được đủ đầy cả, vì thiếu dinh dưỡng nên cô rất khó nuôi. Ngày đấy, bố mẹ cô rất nghèo. Cả hai lập gia đình khi còn quá trẻ. Khi lấy nhau, bố Dạ Vũ đang học năm cuối đại học còn mẹ cô học năm thứ hai. Cả hai đến với nhau mà không hề có bất cứ tài sản nào có giá trị ngoài đôi bàn tay trắng, có chăng - cái lớn nhất mà họ mang theo là tình yêu và khát vọng về một hạnh phúc được tô hồng trong đôi mắt của những người đang yêu. Bố cô là con trai trưởng duy nhất trong một gia đình giàu có thế lực ở Hà Nội lúc bấy giờ, nhưng vì bà nội phản đối tình yêu mà bố dành cho mẹ nên bố đã ra đi, từ bỏ tất cả cuộc sống sung sướng của một cậu ấm được yêu chiều từ bé. Ông bà ngoại biết chuyện mẹ cô bị gia đình bên nội hắt hủi nên cũng không ủng hộ vì tự ái. Nhưng vượt qua bao nhiêu khó khăn, bố và mẹ vẫn quyết định đến bên nhau. Ngày bố lấy mẹ - chẳng có cỗ bàn lung linh cũng chẳng có sự chứng kiến của hai họ nội ngoại, chỉ có bạn bè đến chúc mừng. Lễ cưới diễn ra trong niềm hân hoan của hai con người trẻ tuổi - dù mẹ không được khoác trên mình chiếc váy cưới trắng tinh lộng lẫy như bao cô dâu khác, còn bố cũng chỉ kịp trao cho mẹ chiếc nhẫn bạc nhỏ bé làm tin ước suốt đời, nhưng vượt qua những giá trị vật chất tầm thường ấy, họ đã đến với nhau bằng một tình yêu cao đẹp.

Sau ngày cưới,bố mẹ cô dọn ra sống riêng, cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ phải đối mặt với biết bao gian truân khổ cực, nhưng bằng nghị lực và tình yêu, họ đã vượt qua tất cả để rồi cuối cùng cũng hái được quả ngọt. Ngày mẹ mang thai Dạ Vũ, bố cô vỡ òa trong niềm hân hoan hạnh phúc. Ngoài giờ học, bố cô vất vả bươn chải đủ công việc để kiếm được đồng tiền chăm sóc hai mẹ con. Cực khổ là thế nhưng chưa bao giờ bố cô than thở điều gì. Mẹ cô chỉ biết im lặng xót xa cho sự vất vả của chồng mà nuốt nước mắt vào trong. Chưa một lần hai con người trẻ tuổi ấy ngửa tay xin sự trợ giúp của gia đình.

Sinh thêm Dạ Vũ, cuộc sống ba người thêm khó khăn chồng chất. Nhất là một đứa bé sinh thiếu tháng ốm yếu khó nuôi như Dạ Vũ càng khiến bố mẹ cô lao đao khổ sở tìm đủ cách lo toan chạy chọt. Bạn bè rồi thầy cô ở trường biết chuyện cũng âm thầm giúp đỡ hai vợ chồng trẻ nhưng rồi cũng chỉ lấy ngắn nuôi dài. Và trong lúc túng quẫn cùng đường, cái đói khiến người ta không còn đủ sức để yêu và tô hồng cho hạnh phúc trước đây thì mâu thuẫn bắt đầu nảy sinh. Đầu tiên chỉ là lời qua tiếng lại, sau dần bản năng sinh tồn làm mọi thứ thay đổi, mẹ cô chỉ còn thấy hiện ra trước mắt một người chồng vô tích sự, không chăm nuôi được cho hai mẹ con cô no đủ hạnh phúc. Mẹ bắt đầu chì chiết bố liên tục. Bố cô ban đầu chỉ biết ngậm ngùi, xót xa – vì thương vợ thương con nên im lặng, nhưng lâu dần, bố cô đánh mất mình trong men rượu để tìm quên. Quên đi những đắng cay buồn phiền mà cuộc sống đã mang đến, bố cô trở về nhà trong hình dạng của một kẻ nát rượu hay lè nhè. Những cuộc cãi vã to tiếng liên tục nổ ra ngày lại qua ngày.Tình yêu đẹp của đôi vợ chồng từng được bạn bè ngưỡng mộ nhất trường chỉ còn là cái bóng của chính mình thuở nào. Nhìn đứa con ốm yếu suốt ngày quấy khóc còn người chồng buông thả trong rượu chè, mẹ cô bỏ nhà đi biệt tích.

Một ngày mưa phùn ẩm ướt, mẹ cô trở về cùng với tờ giấy ly hôn đặt lên bàn. Mẹ lặng lẽ theo người chồng mới qua Mỹ định cư, một người đàn ông chỉ mới gặp, không có tình yêu nồng nàn nhưng đủ sức mang đến cho mẹ một cuộc sống sung sướng, nhàn nhã mà chẳng bao giờ phải lo đến cơm ăn áo mặc. Mẹ để Dạ Vũ lại cho bố cùng chiếc nhẫn bạc đã xỉn màu mà bố trao cho mẹ khi cưới. Chiếc nhẫn không có giá trị vật chất nhưng chứa đựng tất cả tình yêu và niềm tin mà cả hai đã từng đánh đổi tất cả để có. Cuối cùng tình yêu vẫn thua, thua hiện thực, thua thời gian, thua vật chất, thua những áp lực của cuộc đời. Thì sự đời vốn là vậy, hạnh phúc đâu chỉ đơn giản là cứ yêu thôi sẽ đủ, hạnh phúc còn cần được ăn no, được mặc ấm. Lâu đài cát của bố mẹ cô quá mỏng manh và phù du trước cơn sóng biển dữ dội của cuộc đời - cái giá trị thực tại phũ phàng ấy là điều mà bất cứ ai cũng cần và luôn cần, trước khi yêu, người ta còn cần phải sống đã !.

Mẹ cô ra đi. Bố cô tỉnh cơn say. Bố nhìn Dạ Vũ, giọt nước mắt mặn chát lăn dài trên làn da đã sạm đen vì nắng gió, vì những ngày tháng bươn chải của một cậu ấm chưa từng biết mùi khổ cực trước đây. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng người đàn ông đầy bản lĩnh và gan lì ấy khóc. Giọt nước mắt muộn màng hay là giọt nước mắt quyết tâm? Dạ Vũ không biết - vì khi ấy, đứa bé mười tám tháng tuổi đã mở to đôi mắt trong veo của mình nhìn người đàn ông đang khóc trước mặt mình một cách thích thú và lạ lẫm. Bố ôm chặt Dạ Vũ trong đôi bàn tay vụng về như sợ mất đi điều thân thương và quý báu duy nhất còn lại bên mình, khi đó trong thâm tâm người trai trẻ ấy đã thề sẽ nuôi dưỡng Dạ Vũ bằng tất cả tình yêu, sẽ đem đến cho cô một cuộc sống đủ đầy vật chất nhất. 

Sau ngày mẹ ra đi, người duy nhất đã đến thăm bố là bà ngoại. Bà đã vỗ về nỗi đau cho bố để ông có thêm nghị lực xây dựng lại cuộc đời, không chỉ cho bản thân mà còn cho đứa trẻ vô tội đáng thương kia nữa.Vì Dạ Vũ còn quá nhỏ nên bố đã đồng ý gửi cô về quê để bà ngoại chăm sóc, vài tháng, bố mới về thăm cô một lần. Trong ký ức tuổi thơ thiếu vắng hơi ấm của hai người thân thiết nhất mà lẽ ra đứa trẻ nào cũng được hưởng thì ấn tượng sâu đậm nhất mà Dạ Vũ luôn nhớ đến sau này, có lẽ là những giai điệu buồn thê lương của những câu hát ru mà ngoại vẫn hát bên hiên nhà mỗi buổi trưa, giữa nơi đồng quê thanh vắng, kẽo kẹt tiếng võng đưa, văng vẳng một câu hát như lời hỏi chẳng bao giờ có hồi đáp: “Ầu ơ…trời mưa bong bóng phập phồng, mẹ đi lấy chồng con ở với ai?”

 
Cuộc đời vẫn vô thường với những biệt ly, sinh tử, hạnh phúc vốn đã mỏng manh nhưng cũng chẳng được bền lâu, một ngày mưa phùn khi Dạ Vũ tròn mười tuổi, ngoại cũng vĩnh viễn bỏ cô ra đi. Cô khép lại tuổi thơ yên bình mà ngoại đã đem đến cho cô qua những câu chuyện cổ tích, những ngày tháng theo chân ngoại ra đồng, những ngày tháng ngoại chắt chiu từng củ khoai, củ sắn trong vườn để nuôi dưỡng Dạ Vũ khôn lớn. Những ngày tháng ấy, đôi bàn tay thô ráp của ngoại đã ủ ấm cho cô hơn cả tình yêu của một người mẹ. Ngoại là tất cả sự sống đối với cô, là người duy nhất - cô có thể mỉm cười rạng rỡ và an nhiên. Nhưng ông trời nghiệt ngã và bất công biết bao – hạnh phúc nhỏ nhoi của cô cũng nhẫn tâm đoạt mất, cô mất ngoại – mất luôn người để cô được mỉm cười cuối cùng.

Rồi bố cô cũng về, ông đón Dạ Vũ lên thành phố. Ký ức của tuổi thơ êm đềm khép lại sau hình ảnh lũy tre nhòe nhoẹt mờ xa dần khi chiếc xe ô tô lăn bánh chạy đi, trả cô về cuộc sống ồn ào nơi phố thị. Dạ Vũ chôn vùi tâm hồn và nụ cười của mình, vĩnh viễn ở lại nơi mảnh đất cằn cỗi mà cô đã có những tháng ngày êm đềm nhất. Nhưng dù cho bố có yêu thương cô đến đâu, làm tất cả mọi điều để bù đắp những nỗi đau, những thiệt thòi mà cô phải gánh chịu từ nhỏ - Dạ Vũ vẫn giữ một khoảng cách nhất định, vẫn giấu kín tâm tư mình sau những đêm dài cô độc. Dạ Vũ biết những khó khăn và vất vả mà bố cô phải gánh chịu – nhưng cô chỉ có thể thương ông bằng một tình yêu trong im lặng, khẽ khàng như mặt biển phẳng lặng – dẫu trong lòng nó là những con sóng cồn cào không nguôi. Cô luôn phấn đấu là một người con ngoan ngoãn, học giỏi, không để bố phải phàn nàn, lo lắng bao giờ nhưng chưa bao giờ, cô cười nở nụ cười thật tươi với bố. Ngày đó, thi thoảng Dạ Vũ cũng hay hỏi bố về mẹ nhưng mỗi lần như vậy, gương mặt ông đều trầm tư, buồn bã. Dần dần, cô cũng lãng quên sự tồn tại về một người mẹ trong cuộc sống của hai bố con. Dẫu không thật sự thoải mái để mở lòng, nhưng họ đã sống bình yên như thế.
 

Một ngày đông bất chợt, sự xuất hiện của ông bà nội làm bố cô bối rối. Mới đầu, ông không muốn gặp lại ông bà nhưng chẳng hiểu sao lúc đó, Dạ Vũ lại rất quấn ông. Cô hay đi chơi với ông nội vì thế lâu dần bố cô cũng chấp nhận sự có mặt của ông bà nội trong căn nhà trống vắng trước đây của hai bố con. Mỗi lần bố đi công tác xa, Dạ Vũ về sống với ông bà nội. Tình cảm của bố và ông bà nội dần dần tốt đẹp hơn, có lẽ ông đã quên dần những vết thương trước đây mà mở lòng ra một lần nữa hoặc cũng vì đứa con gái nhỏ cần được chăm sóc, yêu thương, ông không thể ích kỷ chỉ nghĩ cho mình.

Những tưởng sau tất cả những điều bất hạnh ấy, cuộc sống sẽ mỉm cười trở lại với Dạ Vũ, sẽ xoa dịu đi những vết thương trong lòng của cô và bố. Vậy mà, khi vết thương mới lên da non đã phải sớm bật máu trở lại, một ngày mưa phùn khác, ngày cô đỗ đại học, cô vui mừng gọi điện thông báo cho bố đang công tác ở Huế. Bố đã nghẹn ngào xúc động và hứa sẽ về sớm với Dạ Vũ, hai bố con sẽ đi nhà hàng mở tiệc, sẽ có một bữa ra trò. Nhưng trên đường nhanh chóng trở về, bố cô bị chiếc xe tải đi ngược chiều đâm mạnh, khi đưa vào nhập viện, bố cô đã trong tình trạng hôn mê sâu. Dạ Vũ cầm trong tay tờ kết quả thi đại học mà không thể đưa cho ông nhìn, để được nghe ông khen ngợi, để được trông thấy nụ cười hiền lành của ông thêm một lần nào nữa. Bố đã bỏ cô lại giống như cái ngày mưa phùn tám năm trước đây, khi ngoại cũng đã bỏ cô đi bất ngờ như thế, tất cả đều không có một lời từ biệt nào cho cô cả.

Đám tang bố, mẹ Dạ Vũ về. Lần đầu tiên trong đời, cô trông thấy mặt người mẹ ruột thịt sau bao năm xa cách. Nhưng cô không còn cảm giác. Đôi mắt cô ráo hoảnh, cạn khô như cái cây đã thối mục bộ rễ. Cô ôm chặt di ảnh của bố và lạnh lùng bước đi trong cơn mưa tầm tã - đó là giọt nước mắt mà ông trời đã khóc thay cho số phận bất hạnh của bố, của ngoại và giờ là của chính cô nữa. Điều đáng tiếc nhất, điều khiến cô thấy đau khổ nhất là suốt bao năm sống ở bên cạnh bố, cô chưa bao giờ nở một nụ cười thật rạng rỡ với ông, nụ cười mà ông đã trông đợi biết bao nhiêu, cố gắng biết nhường nào cũng không thể khiến cô mở lòng. Khi nắm đất cuối cùng phủ kín quan tài của ông, Dạ Vũ dường như đã đánh mất mảnh hồn cuối cùng của mình.

Sau ngày bố Dạ Vũ mất, cô dọn về sống cùng ông bà nội. Có lẽ, cô sợ phải đối diện với những kỷ niệm trong căn nhà của hai bố con. Nỗi đau mất đi bố quá lớn. Hơn tất cả, cô trách bản thân mình, nếu cô không vội báo cho bố biết việc cô đỗ đại học, bố sẽ không về sớm để rồi bị tai nạn như thế. Dạ Vũ trách mình, hận mình, hận cuộc đời đã sinh ra cô - một ngôi sao chổi đen đủi chỉ đem đến bất hạnh cho những người thân yêu. Và hơn tất cả, Dạ Vũ hận những cơn mưa phùn tai ương đã gieo xuống cho cuộc đời cô những nỗi đau khốn cùng. Từ khi bố Dạ Vũ mất, bà nội cô suốt ngày nhốt mình trên phòng, tụng kinh niệm phật. Mãi sau này khi nghe ông nội kể mọi chuyện ngày trẻ của bố, cô mới biết bà làm như vậy vì không thể tha thứ cho tội lỗi của chính mình. Dạ Vũ thương bà nhưng chính cô cũng đâu tự tha thứ được cho mình ?.

Thỉnh thoảng, mẹ vẫn thường ghé qua xin phép được gặp cô. Mỗi lần như vậy, cô thường lẩn trốn. Cô có thể thông cảm với nỗi đau của bà nội nhưng chưa bao giờ cô muốn tha thứ và thông cảm cho người đàn bà đã bỏ bố con cô lại trong lúc khó khăn nhất để mưu cầu hạnh phúc cho riêng mình. Cô sẽ không tha thứ - để người đó sẽ phải sống dằn vặt đến hết đời, sẽ nếm chịu những nỗi đau như bố cô đã từng trải qua, sẽ hiểu cảm giác bị người thân bỏ rơi là thế nào.

.

18 tuổi, Dạ Vũ hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài. Cô khép mình trong căn phòng nhỏ, lại một ngày mưa nữa như bao ngày mưa đã qua. Cô co ro trước những cơn gió đang thét gào bên ngoài, ngồi ngắm mưa phùn một ngày đông rét buốt ảm đạm. Là mưa. Nơi đâu trong cuộc đời cô cũng xuất hiện những cơn mưa. Dai dẳng và u ám. Cô đưa tay vẽ nguệch ngoạc từ những vệt nước đọng lại trên khung cửa kính và gặm nhấm những nỗi buồn như đã hóa thành băng trong lòng. Những lúc như thế, cô trở thành người yếu đuối đến mức khờ dại. Cô cứ nghĩ vu vơ đủ thứ rồi lại tự chán ghét bản thân, chán ghét với việc phải tồn tại trên cõi đời này, rồi bật cười như người điên không còn ý thức. Cô ước gì mình có thể kết thúc được nỗi đau mà mình đang phải gánh chịu, kết thúc sự sống lay lắt này , bởi biết đâu cô có thể gặp lại ngoại, gặp lại bố ở một thế giới khác - nhiều nắng ấm hơn?

Tồn tại ư? Dạ Vũ không hiểu sự tồn tại của bản thân mình trên cõi đời này có ý nghĩa gì. Cô tồn tại là vì ai? Ngoại cô đã mất, bố cũng không còn nữa. Hai người cô thương yêu nhất đều đã bỏ cô ra đi, cô sống trên đời chỉ là để trái tim mình đập, nuôi dưỡng cái thân xác đang rã rời từng ngày này thôi sao? Còn tâm hồn cô,nó đã chết ở một nơi rất xa nào đó rồi.

Vẫn biết chuyện đời không thể lưỡng toàn, có được đồng thời cũng mất đi, may mắn hay bất hạnh chỉ khác biệt ở chỗ cái được và cái mất đó, cái nào nặng, cái nào nhẹ, nhưng ông trời có cần nhẫn tâm đến mức lấy sạch những gì cô có hay không? Dạ Vũ bật nhạc, giọng hát Khánh Ly vút bay trên những triết lý về đời về người gửi gắm qua những nốt nhạc của Trịnh Công Sơn, đêm nào bố cô cũng nghe lúc người còn sống. 

“ Sống trên đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì, con biết không? Để gió cuốn đi….Để gió cuốn đi…”

Dạ Vũ lẩm bẩm hát,trong tiếng nấc nghẹn ngào đang từ từ vỡ òa. “Làm sao con có thể để gió cuốn đi những nỗi đau trong lòng mình, khi nó quá lớn, lớn hơn so với sức chịu đựng của con được chứ? Sao bố không ở lại…Nếu bố ở lạì…Nếu như bố ở lại?”.

Cô thổn thức một mình. Tiếng hát của Khánh Ly bất chợt cao hơn. “Đời đã khép và ngày đã tắt. Em hãy ngủ đi. Đời mãi đêm và ngày mãi buồn. Em hãy ngủ đi…”. Dạ Vũ đập vỡ chiếc cốc thủy tinh trên bàn. Chiếc cốc rơi xuống đất, vỡ vụn, những mảnh thủy tinh bay tung tóe, ngổn ngang trên mặt sàn. Cô cúi xuống, nhặt một mảnh thủy tinh rất nhọn, bất giác, cô cứa mạnh lên cánh tay mỏng manh, xanh xao những đường gân nhỏ. Máu ứa ra, từng giọt nhỏ đỏ thắm loang lổ trên nền đất trắng xóa. Dạ Vũ không thấy đau, ngược lại, cô cảm thấy thích thú khi ngắm nhìn những tia máu đỏ ứa ra trên bàn tay gầy guộc của mình. Cô từ từ thiếp đi, thấy trong tim những nỗi đau đang dần nhẹ bỗng…Nhẹ bỗng…

Cứ vậy,mỗi lần mưa là mỗi lần Dạ Vũ quên đi sự sống đang tồn tại trên đời. Tồn tại - với cô là vô nghĩa. Giây phút đó, cô thấy mọi thứ ngừng lại, trái đất ngừng quay, đồng hồ ngừng chạy, âm thanh ngừng vang.  Chỉ có nỗi đau ngày một lớn, nó nhen dần lên, bùng lên, nở to ra và hóa thành nước mắt. Dạ Vũ bước vào thế giới của mình. Thế giới của chỉ có một mình cô cùng những nỗi buồn đã trở thành nỗi ám ảnh ngự trị và mỗi khi giai điệu “Em hãy ngủ đi” vang lên, Dạ Vũ lại tự rạch vào tay mình cho máu chảy ra. Như thế cô sẽ cảm thấy khá hơn để tự vỗ về mình trong giấc ngủ.

Thế giới của “kẻ tự kỷ vì mưa”.


Tạnh mưa, Dạ Vũ mới bước ra thế giới bên ngoài, cô lại trở về với cuộc sống bình thường của một người cháu ngoan ngoãn và mạnh mẽ trong mắt ông bà nội. Dạ Vũ che giấu đi những gì đã xảy ra với mình, vì cô không muốn ai phải lo lắng. Cô đã sống với hai gương mặt, hai trạng thái của ngày và đêm. Càng khao khát ánh sáng bao nhiêu lại càng thấy mình cô độc và run rẩy trong nỗi tuyệt vọng khốn cùng bấy nhiêu.

49 ngày bố mất, lại một ngày mưa phùn ẩm ướt, Dạ Vũ đến thắp hương, đặt một vòng hoa trắng muốt nhỏ xinh lên mộ bố. Cô đã ngồi lại đó rất lâu, ngắm gương mặt bố cô đang cười, ấm áp, hiền lành, bình yên.Dạ Vũ cứ ngỡ như mới chỉ ngày hôm qua đây thôi, còn thấy bố đang vuốt tóc cô cười cười: “Vũ Vũ - bé nhỏ rất ngoan của bố…”. Dạ Vũ ngẩng mặt lên trời, hứng những giọt nước đang rơi tí tách từ trên trời cao, nước mắt cô ướt nhòe trong mưa. Bao lâu nay cô không khóc. Hay đúng hơn là cô không thể khóc trước mặt ai. Vì cô sợ nước mắt sẽ làm cô phải nhớ lại những nỗi đau trong cuộc đời nhưng chiếc áo vô cảm cô khoác trên mình hôm nay đã rơi xuống, vì chiếc áo ấy quá rộng mà lòng cô lại quá bé nhỏ, cô đơn. Khóc đã lâu, Dạ Vũ đứng dậy, bước ra khỏi khu mộ thì bỗng nhiên có tiếng gọi:

- “Chị ơi, chị có cần áo mưa không ?”.

Dạ Vũ ngẩng mặt lên - một cậu bé khoảng 13-14 tuổi, gương mặt xanh xao,dường như chẳng có chút sức sống nào đang mỉm cười trước mặt cô. Dạ Vũ cảm thấy khó khăn, dường như trái tim của cô bị bóp nghẹt và ai đó đang cố gắng lấy hết oxy xung quanh không cho cô thở khi phải nhìn vào gương mặt của cậu bé. Nhưng khi Dạ Vũ hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm nhìn kỹ, cô thấy hơi ấm lan tỏa dần từ đôi mắt tròn xoe của cậu bé, đôi mắt đang nhìn cô rất kiên định. Dạ Vũ nhận thấy trên gương mặt đang tắt dần sự sống ấy - chỉ duy nhất đôi mắt có lẽ vẫn còn đang tồn tại, chúng sáng lấp lánh một niềm tin mãnh liệt, vì điều gì, cô không rõ.

- “Không. Chị muốn đi trong mưa”.
- “Trông chị không giống với người thích tắm mưa đâu”.
- “Sao em biết?”
- “Em biết chứ, nhìn chị giống như người bị ép đi dưới mưa hơn là đi vì thích”.
- “Em nói giống như là em hiểu rõ lắm”.
- “Tất nhiên rồi. Em hiểu hơn chị tưởng nhiều đấy’’.

- … Dạ Vũ bật cười. Tiếng cười khô khốc. Cậu bé quay ra,nhìn cô, ánh mắt nghiêm nghị: “Chẳng có gì đáng cười cả. Chị đừng có nghĩ đi trong mưa, chị khóc thì sẽ chẳng ai biết. Mưa có thể che đậy nước mắt nhưng chẳng che đậy được tâm trạng thật của chị. Dù người ta không nhìn thấy nước mắt của chị thật đấy nhưng người ta vẫn nhận ra tâm hồn chị đang khóc. Và chị biết không,chị làm như thế là chị đã làm tổn thương những cơn mưa. Mưa rơi xuống không phải để che giấu những nỗi đau mà nhiệm vụ của nó là xoa dịu đi những vết thương. Em thích tắm mưa. Đặc biệt là những cơn mưa rào mùa hè. Nó thật phóng khoáng, mạnh mẽ và dứt khoát. Nhưng sức khỏe của em không cho phép em làm điều đó. Nhiều khi em ước mình có được sức mạnh như những cơn mưa rào ấy…Có điều…”. Cậu bé ngập ngừngrồi dừng lại. Dạ Vũ im lặng, cậu bé đột ngột hỏi:
 

- “Chị đến thăm mộ ai thế?”
- “Mộ bố chị.”.
- “Em cũng đến đây thăm mộ mẹ em”.
Thấy Dạ Vũ ngạc nhiên. Cậu bé toét miệng cười, giải thích: “Mẹ em mất lâu rồi. Là vì em đấy, chắc chị chẳng thể nghĩ được đâu nhỉ? Ai cũng thế thôi. Không sao”. - Cậu ngừng lại, nói như tự nhủ với bản thân mình rồi giọng cậu trầm xuống…Nghe như tiếng gió thì thào:  
- “Nhà em chỉ có hai mẹ con. Bố em lấy vợ khác từ lúc em chưa chào đời. Mẹ em thương em lắm. Em đòi cái gì mẹ cũng chiều em hết. Mẹ chưa bao giờ đánh mắng em … Lúc đó em 10 tuổi. Hôm đấy là sinh nhật em, trời mưa to lắm, em đòi mẹ mua cho bộ đồ chơi siêu nhân rất đắt tiền. Mẹ em bảo để mai tạnh mưa rồi sẽ mua cho em. Nhưng em không chịu, cứ nằng nặc đòi khóc, mẹ em mới mắng em vài câu, em giận dỗi bỏ đi. Em ra hàng điện tử ngồi, em cũng chỉ định đi một lúc đến tối sẽ về, cho mẹ lo lắng chút thôi. Nhưng vì mải mê đến tối mịt em mới trở về. Bước vào nhà, em thấy mọi người đang xúm quanh, ai cũng nhìn em ánh mắt thảng thốt. Bà ngoại em ôm mặt khóc ngất. Hóa ra khi em đang ngồi chơi thỏa thích thì mẹ đội mưa đi tìm, trong lúc qua đường, mẹ em bị xe tải đâm…Người ta đưa mẹ em vào viện nhưng trên đường đi mẹ đã qua đời… Sau ngày mẹ mất, bà ngoại nuôi em. Bà không mắng, không đánh em kể cả khi em làm sai nhưng cũng chẳng bao giờ bà thể hiện tình cảm với em. Vì em nên mẹ em mới chết. Có lẽ bà không muốn tha thứ cho em. Em rất muốn một lần có thể nói lời xin lỗi với bà…Chỉ một lần thôi trước khi…” Đến đây, cậu bé ngừng lại rồi òa khóc.

Dạ Vũ không biết vì sao cậu ấy lại kể những tâm sự u buồn đó với một người xa lạ như cô.Nhưng câu chuyện của cậu như cái gương soi tỏ từng vết thương trong lòng của Dạ Vũ. Cô bàng hoàng,ghê sợ,run rẩy,cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt trong những nỗi đau. Dạ Vũ vội vàng bỏ chạy…Giá như không có cuộc gặp mặt này,và cô không phải nghe câu chuyện đau lòng của cậu bé…

Cuộc đời của cô,vẫn sẽ mãi là cuộc đời của một “kẻ tự kỷ vì mưa”.

Tan học, Dạ Vũ bước vội khỏi lớp. Mới đây trời còn đang hửng nắng, mây đen đã kéo đến rồi cơn mưa rào rào đổ xuống. Dạ Vũ không mang áo mưa, một điều đã trở thành thói quen bất di bất dịch trong 19 năm cô tồn tại trên đời nhưng cũng chẳng sao, cô đã quá quen với việc đi dưới những cơn mưa bằng đầu trần. Cô rảo bước về phía xe bus. Hôm nay giỗ đầu bố cô, Dạ Vũ muốn đến thăm mộ bố. Cầm trên tay vòng hoa được gấp từ giấy, lòng cô bồn chồn khôn tả - có lẽ bố sẽ vui lắm. Xe chuyển bánh, qua một vài trạm rồi dừng lại, cô bước xuống. Nghĩa địa sau cơn mưa dường như càng vắng lặng hơn nhưng không khí mát lành khiến cô cảm thấy thư thái, ở đâu đó trong thế giới này, có lẽ bố đang cười. Dừng chân lại trước mộ phần của bố, trên đám cỏ non còn ướt đẫm mưa có một vòng hoa tươi mới được đặt ngăn ngắn, Dạ Vũ thoáng ngỡ ngàng. Cô nhìn quanh quẩn tìm kiếm nhưng chẳng có ai. Nén hương ai đó mới thắp đấy thôi nhưng bị mưa làm tắt mất rồi. Dạ Vũ băn khoăn không biết ai đã đến thăm mộ bố. Cô lẩm bẩm: “Chắc là ông nội đã đến đây trước”. Cô ngồi xuống, trò chuyện với bức ảnh của bố trước mặt. Ảnh ông trông nghiêm nghị mà hiền từ, ánh mắt vẫn còn hấp háy nét cười ấm áp.

- Mới đó thôi mà đã một năm bố xa con rồi. Cuộc sống của con bây giờ có lẽ là rất tốt. Có một ngôi nhà để trở về, ở đó ông bà nội yêu thương. Một năm rồi, bố ở đây có lạnh không? Đêm nào con cũng ngồi rất lâu bên cửa sổ, con đợi bố về. Nhưng không có ai mỉm cười với con nữa. Những cơn mưa ngoài cửa ướt đẫm, con rất lạnh và nhớ bố. Có lẽ, con không mạnh mẽ như bố vẫn nghĩ. . Người ta vẫn bảo vết thương sâu đến đâu cũng sẽ có ngày lành da phải không bố? Nhưng những đớn đau ấy sẽ chẳng bao giờ mất đi ngay cả khi nó đã lành miệng, đã hóa thành sẹo, chỉ là nó đã lắng xuống, chìm sâu dưới ngàn mét đại dương để những lúc chênh chao một mình, con sẽ bình thản đối diện, bình thản đau. Bố, đêm nay bố sẽ về thăm con chứ?

Dạ Vũ vừa kết thúc thì que hương bùng cháy. Trong di ảnh, người đàn ông hình như vừa gật đầu. Cô mỉm cười, có lẽ bố đã nghe thấy tất cả những nguyện vọng của Dạ Vũ. Bố chưa bao giờ từ chối những mong muốn của con gái. Dạ Vũ đưa tay vuốt nhẹ lên lớp cỏ non: - Con về đây bố ạ.

Cô vẫy tay rồi quay bước. Chợt cô dừng lại - trước mặt cô, một bà cụ đang gào khóc thảm thiết bên ngôi mộ nhỏ còn chưa xanh hết cỏ, phía trên bia đá in hình một cậu bé với gương mặt xanh xao, tiều tụy, duy chỉ có đôi mắt sáng lấp lánh đang hấp háy cười. Gương mặt này,cô đã từng thấy ở đâu rồi. Giật mình ớn lạnh, cô nhớ lại, toàn thân run rẩy. Cậu bé với câu chuyện về mẹ ở nghĩa trang ngày mưa cách đây một năm trước. Cô thu hết can đảm, khẽ hỏi một người đang đứng gần ngôi mộ cậu bé.
- “Người đứng trước mộ là ai vậy cô?”
- “Bà ngoại của thằng bé”.
- “ Cô có biết vì sao cậu bé mất sớm thế không ạ?”
- “Thằng bé mất vì ung thư. Tội nghiệp nó lắm ! Mới mười mấy tuổi đầu mà bị ung thư máu”.
- “Mất lâu chưa hả cô?”
- “Nó mới mất được gần 2 tháng. Hôm nay 49 ngày…”

Dạ Vũ bàng hoàng, cúi mặt bước vội khỏi khu mộ. Nhưng tiếng bà ngoại cậu bé vẫn còn văng vẳng bên tai, day dứt: “Con ơi,về với ngoại đi. Ngoại không trách con đâu…Con không có lỗi… Cho ngoại xin lỗi”.

Kể từ ngày ngoại rồi bố qua đời, Dạ Vũ đã sống với nỗi ám ảnh về những nỗi đau tưởng như suốt kiếp này cô sẽ phải gánh chịu. Quãng thời gian dài đã qua ấy, Dạ Vũ đã sống như một kẻ vô hồn, bạc nhược, hời hợt với mọi thứ quanh mình, ngoài việc nhốt mình bên khung cửa, đổ lỗi cho số phận bất hạnh vì phải sinh ra vào ngày mưa, cô đã cho mình là người bất hạnh nhất. Cô hận mưa đã cướp đi hai người thân yêu, đã khiến cho cuộc sống của cô trở thành vô nghĩa, đã biến cô thành kẻ ích kỷ. Cô cho mình lý do để hèn nhát, để lẩn trốn cuộc đời bằng việc dồn nén tất cả nỗi bực dọc lên người mẹ của mình. Cô không muốn tha thứ cho mẹ bởi cô đã từng nghĩ lòng cô sẽ nhẹ nhàng hơn khi đổ lỗi cho một ai đó. Nhưng rồi giây phút này – ký ức về cuộc gặp gỡ với cậu bé tại nghĩa trang một năm trước trở về cùng hình ảnh người bà gục khóc trong tiếc nuối bên mộ người cháu bất hạnh, cô thấy mình như thoát khỏi cơn mê quá dài, những màn sương đã che phủ đôi mắt của cô, đã làm băng giá trái tim của cô đang từ từ tan chảy. Trong khoảng khắc, vòng hoa trên mộ bố hiện ra, hình ảnh người đàn bà cúi mặt khóc bên mộ và bố đang mỉm cười vỗ về: “Hãy tha thứ cho mẹ đi con”.

Cô chua xót nhận thấy mình không thể cứ sống mãi trong những nỗi đau đã ngủ vùi lâu rồi. Có lẽ, bố sẽ không vui nếu biết Dạ Vũ ngoan ngoãn lại đi thù hận người mẹ đã mang nặng đẻ đau ra mình. Còn ngoại nữa, ngoại sẽ đau lòng biết mấy khi biết con gái bị chính đứa cháu thân yêu quay mặt thù ghét. Dạ Vũ đứng ngửa đầu lên trời. Những hạt mưa lộp độp rơi. Mười chín năm, mười chín năm tồn tại trên đời, Dạ Vũ chưa bao giờ cảm thấy cơn mưa rơi xuống lại ý nghĩa như lúc này. Phải rồi, cô mới chỉ có mười chín tuổi thôi, mới đi qua 1/3 cuộc đời – quá ngắn ngủi để cho cuộc đời là vô nghĩa. Cảm giác như đã ngủ một giấc quá dài giờ đây được tỉnh giấc, Dạ Vũ thấy trái tim mình đang đập những nhịp đập khao khát, mãnh liệt, thấy lồng ngực vẫn căng tràn hơi thở, sự sống thì ra chỉ đơn giản như vậy thôi. Dạ Vũ cúi xuống nhìn đôi cánh tay, chằng chịt những vết sẹo do cô tự rạch, có vết đã mờ đi, có vết đang lên da non, tất cả đều sẽ hóa thành sẹo không thể xóa mờ trong cuộc đời cô. Nhưng có sao đâu, những vết sẹo sẽ nhắc nhở cô biết đối diện, biết cách bước qua nỗi đau và trân quý sự sống. Mười chín tuổi – vẫn chưa bao giờ là muộn để Dạ Vũ bắt đầu lại một hành trình mới – có khao khát, có dại khờ nhưng không bao giờ còn là “kẻ tự kỷ vì mưa” nữa.

“ Sống trong đời sống,cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi… Để gió cuốn đi…”

 

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Kẻ tự kỷ vì mưa.

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính