Thơ

Control and Delete

ReadzoCâu chuyện về một đứa bé thiên tài và chiếc bàn phím quyền năng của nó

Summergrass

Summergrass

14/12/2014

567 Đã xem

Vận vừa tròn mười bốn tuổi. Người nó gầy không khác gì thằng nhóc mười tuổi thò lò mũi xanh.

Nó sống cùng mẹ - chủ một siêu thị mini luôn rất bận rộn và ít có thời gian dành cho con. Vậy nên sống cùng ở đây chủ yếu mang nghĩa cùng tồn tại trong một không gian.
Ở trường, Vận sống khép kín, không trò chuyện, không học thêm, không tham gia các hoạt động ngoại khóa. Chẳng câu lạc bộ nào thích mời nó vào. Thầy cô không thích một đứa trẻ lầm lì chưa bao giờ hoàn thành bài tập. Bạn bè không muốn gần gũi với một kẻ lập dị tự tách mình, tóc tai bù xù che lấp mắt. Đến những con chó hung dữ nhất của hàng xóm cũng thờ ơ trước nó. Giống như đi qua trước mũi chúng là một tờ giấy liêu xiêu chứ không phải con người bằng xương bằng thịt.
Những kẻ duy nhất còn nhớ tới Vận là mấy thằng đầu gấu lớp trên, vẫn hay coi nó như ngân hàng di động mỗi khi túng tiền chơi game hay mua quà làm màu trước đám con gái. Quy trình rút tiền cực kỳ đơn giản: chặn đường, chìa tay, nhận ví, đá vài cái rồi vui vẻ khoác vai nhau đi. Lúc nào cũng thế. Để lại phía sau một thằng nhóc bầm máu trên môi nhưng không tỏ ra đau đớn, không sợ hãi, không bất mãn.


Bởi không có ai đủ thân thiết nên cũng chẳng ai biết rằng IQ của Vận đạt mức thiên tài. Nó đem hết nguồn năng lượng sống đổ vào những chương trình máy tính. Với nó, thế giới thực rất xấu xí, méo mó, biến dạng. Chỉ có thế giới do nó tạo ra bằng hàng ngàn hàng vạn câu lệnh mới đầy màu sắc rực rỡ và đáng sống. Mọi thứ đều theo ý nó. Xấu cũng có thể chỉnh thành đẹp. Sự đen tối được gột rửa nhanh như chớp thành thánh thiện lung linh.
Vận không cần bạn bè quan tâm. Nó có hơn sáu tỉ người gửi thư mỗi ngày.
Nó chẳng ham lời khen của thầy cô. Triệu triệu sự ngưỡng mộ được thể hiện trước mỗi câu nó nói.
Vận đâu màng xem nó bị lột hết bao tiền hay ăn bao nhiêu cú đá. Karate, Aikido, Judo, Muay Thái, Vovinam hay Hàng Long Thập Bát Chưởng nó đều vận dụng thành thạo, phẩy ngón tay là thổi bay cả đám. Đây là nó không thèm đem ra xài thôi.
Thậm chí nó cũng không buồn khi mẹ chẳng có thời gian quan tâm mình. Nếu muốn, số người xếp hàng đăng ký yêu thương và chăm lo cho nó còn dài hơn đường bờ biển Việt Nam.

Chỉ một bàn phím điều khiển và nó là Hoàng đế. Thế giới của Vận nằm dưới mười đầu ngón tay, được xây lên bởi những ý niệm hoàn hảo, đầy mê đắm. Nỗi đau về thân xác không còn chút dư âm ảnh hưởng nào. Chỉ là một khối thịt hờ hững neo nó lại với cuộc sống thực bằng những quy luật lý hóa tầm thường đáng khinh bỉ.
 

*****

 

Vận thỏa mãn vặn lưng một cái. 
Trong căn phòng tối om hai mươi hai mét vuông, không còn một chỗ nào có thể đặt chân mà không đạp vào vỏ bánh, cốc mỳ ăn liền, vỏ chai nước ngọt… Mùi đồ ăn tích tụ lâu ngày trong không gian kín mít có thể khiến bất kỳ ai bước chân vào cảm thấy buồn nôn ngay lập tức. Nhưng Vận tất nhiên không nhận ra. Bóng tối khiến nó cảm thấy an toàn. Còn nhưng thứ mùi kia đã ám luôn vào quần áo, đặc trưng như thể mùi của chính nó.


Vừa trở về từ hội thảo Thiên tài của dài ngân hà, Vận có cảm giác mình đã mang lại vinh quang cho Trái Đất. Nó không ở lại dự tiệc do những đầu bếp hàng đầu vũ trụ nấu mà trở về luôn. Vận thầm nghĩ đó là lý do nó thấy hơi đói. 
Vận viết một câu lệnh, nhấn nút Enter. Nhưng chờ mãi mà vẫn chưa thấy đồ ăn xuất hiện. Có lẽ nút Enter gặp phải đôi chút trục trặc chăng? 
Nó đắn đo một hồi rồi chống tay đứng lên. Lẽ ra nó nên thử cái món lấp lánh như kim cương mà gã đầu bếp người cá làm. Ồ, hoặc là món bánh kem vị chân không của hành tinh Không trọng lực. Thôi, không sao, giờ cứ lót dạ tạm cái gì đó, rồi sửa bàn phim và tiếp tục chu du.

Đôi chân gầy yếu run run của Vận đạp lên mớ vỏ nhựa. Lúc mở cửa, nó vội đưa tay che mặt. Thứ ánh sáng tán xạ cũng đủ khiến mắt nó nhức nhối, thái dương giật giật. Làn da trắng xanh phủ trên khung xương còm cõi gần như trong suốt. Vận khẽ vén lọn tóc mái dài chọc vào mắt sang bên tai. Có thể thấy rõ, nó sở hữu khuôn mặt trắng sứ, đường nét V-line gầy guộc mà nhiều cô gái mơ ước. 

Đến đây, Vận chợt thấy tay chân thật trống vắng. Nó lội trở lại, cầm theo chiếc bàn phím quyền năng của mình. Hỏng một nút Enter không có nghĩa nó phải chịu đồng đẳng với những kẻ khác.
Vận chậm chạp bước xuống cầu thang, vừa đi vừa nghĩ đến chuyện có nên nhận lời làm ban giám khảo cho Cuộc thi sáng chế xuyên thời gian hay không? Nó không khoái ngồi chung bàn với mấy lão da xanh có mắt ở tay lắm.

Tiếng xèo xèo dưới nhà cắt ngang dòng suy nghĩ của Vận. Nó thấy một cảnh tượng đã lâu không xuất hiện trong nhà bếp: Mẹ nó đang mặc tạp dề, thả những miếng thịt tẩm bột vào chảo dầu sôi. 
Ờ, kỳ thực nó cũng không để tâm. Mẹ của Vận quay lại, nhìn nó nói cái gì đó nhưng nó không tài nào nghe rõ. 
Vận chỉ chú ý đến đống đồ ăn ở trên bàn. Cái bánh su kem trông có vẻ tạm được. Nó nhấn liên tiếp hai tổ hợp phím là Ctrl X và Ctrl V. Vậy nhưng chiếc bánh vẫn trơ trơ trên bàn chứ không hề di chuyển. Không lẽ mấy nút này cũng hỏng?
Vận thay Ctrl X bằng câu lệnh có tính cầu hòa hơn là Ctrl C. Thế mà cái bánh đâu có chịu nhúc nhích, dù chỉ một cm. 
Vận thở dài, nhấn nút tab để tiến lại gần hơn cái bánh. Một phút sau nó vẫn đứng y nguyên chỗ cũ. Nó bắt đầu bực mình. Liếc sang bên thấy mẹ cứ cặm cụi rán thịt, Vận mở miệng nhắc mẹ là nó muốn cái bánh su kem kia. Nó hài lòng khi nói ra đến đâu thì từ ngữ tự động chuyển thành mã nhị phân đến đấy.
Mẹ quay sang nhìn nó khó hiểu, cũng đáp lại. Khuôn miệng chuyển động theo hình dáng quái gở, âm thanh phát ra giống tiếng rít trong cổ họng của một con quái vật. Một loạt ký tự xuất hiện, vụt về phía nó. Vận dùng công cụ chuyển ngữ nhưng dường như thứ ngôn ngữ này không hề tồn tại trong bảng chọn. 
Vận ngỡ ngàng trong chốc lát rồi tự lết cái thân xác đến cạnh bàn để lấy bánh su kem. Nó càng chán nản hơn sau khi phát hiện nhấn Home cũng không mang nó về chỗ cũ được. 

Mẹ thấy nó đi lên thì càng nói to hơn. Vận nóng nảy ấn nút giảm âm lượng. Nhưng những ký tự kỳ quái màu đen, những âm thanh không tài nào giải nghĩa nổi cứ tới tấp bay về phía nó, như đợt tấn công của bầy côn trùng lạ. Vận chợt hoảng hốt, chạy lên cầu thang. Mẹ nó mang vẻ mặt kinh ngạc, khó hiểu, vội vàng giữ tay nó lại. Vận hất ra.

Trong khoảnh khắc chỉ một phần trăm của giây, bộ não thiên tài của Vận tính toán được; với góc độ đó, tốc độ đó, lực tay đó, tay trái của mẹ nó sẽ vướng vào cán chảo, khiến chảo dầu sôi ụp xuống người. Vận cũng nghĩ xong xuôi rằng, tuy không quan tâm lắm nhưng nó vẫn nên giúp mẹ.
Vận lập tức nhấn nút Pause. Mẹ chỉ kịp đẩy nó ra trước khi cái chảo đổ ụp xuống người bà. Nửa lít dầu sôi cứ thế chảy tràn lên lớp quần áo mùa hè, cắm sâu vào da thịt.

Vận có phần hoảng hốt nhìn người phụ nữ đang lăn lộn trên mặt sàn. Nhưng ấn đến gãy móng tay thì f5, esc hay backspace cũng không khiến mọi thứ quay trở về hay thoát ra được.
Những phím bấm thân thiết chợt hóa thành gai nhọn hoắt đen sì đâm xuyên mười ngón tay của Vận. Sự đau đớn khiến nó sợ hãi thực sự. Khuôn mặt mẹ nó bắt đầu biến dạng, phồng rộp và bong tróc... Trong lúc hoảng loạn tột độ, Vận điên cuồng nhấn nút Delete như sự cứu cánh cuối cùng.
Nó thở phào. Lần này, đã có tác dụng.
 

*****​


Khung cảnh khủng khiếp trước mắt mờ dần rồi mất hẳn. Trong gian bếp sạch sẽ, mẹ nó đang rán thịt tẩm bột chiên xù – món khoái khẩu của cả hai mẹ con. Vận cầm chiếc bánh su kem trên bàn rồi vùng vằng đi lên. Mẹ giữ tay nó lại và nó vẫn hất ra. Nhưng nhanh như chớp, nó chộp tay mẹ kéo ra xa, còn một tay chộp lấy cán chảo. 
Thật may, dầu trong chảo chỉ sánh đến mép chứ không hề tát ra ngoài. Vận thở phào, hít một hơi thật sâu. Mùi thơm của thức ăn len lỏi vào giác quan của nó.
Một bữa cơm nhà, ba món nóng hổi, chỉ hai mẹ con với vài câu chuyện về trường học và công việc ở siêu thị mini. Vận mỉm cười. Cảm giác khoan khoái nhẹ nhõm có thể nhìn rõ trên khuôn mặt đã lâu không tươi cười.

Nhưng Vận chợt thấy kỳ quặc. Nó đang nhìn thấy mẹ và chính mình ngồi ăn cơm. Vậy nó nhìn vào gương chăng?
Không phải, rõ ràng nó đang nhìn thấy một “nó” khác. Nếu nó vẫn chính là nó thì kẻ đang ngồi ăn kia là ai? Hay nếu kẻ đang ngồi kia chính là nó, thì bản thân suy nghĩ này từ đâu mà có? Hoặc giả cả hai đều là thật, vậy có cái nào "thật" hơn không? Hay nếu cả hai cùng là giả, vậy nó "thật" đang ở đâu?
Nó đang ở đâu? Và là ai?
Khung cảnh hiền hòa đầm ấm trước mắt bỗng nhòa đi như chực biến mất. Vận hoảng lên đưa tay níu lại. Đừng, nó đâu hề nhấn nút Delete lần nữa.

Nhưng kìa, mẹ và “nó” vẫn cười nói vui vẻ đấy thôi.
Vận chợt nhìn xuống bàn tay đang với ra của mình. Rất nhanh, nó nhận ra và chết lặng.
Chính nó mới là kẻ đang tan biến.

Cảm ơn vô cùng nếu bạn giúp mình nhận xét cụ thể ^--____--^

Quay lại

Bạn thấy truyện ngắn này thế nào?

Rất hấp dẫn
Tạm được
Bình thường, không có gì đặc biệt
Rất dở
Vui lòng nhập mã xác thực trước khi nhấp bình chọn Bình chọn

Xem kết quả

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Control and Delete

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính