Thơ Thụy Phiên

Chuyện của em và người đến trước (5)

Readzotự đan những ngón tay, không cho ai kia một lần được nắmEm gói đủ lá vàng đắp kín con tim...

434 Đã xem

 

Có bao giờ quên đâu mà gọi là chợt nhớ
từng cái nắm tay như trải hết cả mùa
hay một chiếc ôm đủ vừa ngăn sóng gió
Người từng là tất cả, nơi góc nhỏ tim em !

 

Dù cho em học được cách đi xuyên mùa đông
Tự nhắc mình khoác thêm áo ấm
tự đan những ngón tay, không cho ai kia một lần được nắm
Em gói đủ lá vàng đắp kín con tim...

 

Dù cho em giữ được ánh mắt điềm nhiên
Khi vô tình tên người ai nhắc
-cái tên em gào trong khản đặc-
những đêm tàn mảnh giấc mơ buồn..

 

Thì em vẫn nhớ người đến vụn vỡ hư hao
sợi tóc mòn theo những lần giật mình nửa đêm về sáng
là lúc trái tim vượt qua vô vàng cấm cản,
lại sưởi mình trong những cánh tường vi...

 

Em nhặt từng dấu chân người để theo đó em đi
Ướm mùa đông này vào những lần có bờ vai dựa dẫm
Người chưa từng rời xa dù bây giờ giữa hai ta là vạn dặm
Bởi có quên đâu mà gọi chợt nhớ đôi lần...?

 

                                 Thụy Phiên Nguyễn Phúc

 

 

 

 

 

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Chuyện của em và người đến trước (5)

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính