Ngôn tình

Có Khi Nào Rời Xa [c1]

ReadzoHoàng Khang kết hợp với tác giả Nhật Lệ.Đây là một câu truyện buồn, một tình yêu đau. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Hoàng Khang

Hoàng Khang

25/12/2014

1009 Đã xem

“Mình buông tay em nhé! Khi cô đơn hay yếu đuối, em  đừng khóc...



 

1. Mưa rơi ngoài ban công


Đoàng!!!

Tiếng sấm rền vang cả vòm trời, khô khốc. Bên ngoài cửa sổ, ánh sáng lóe lên rồi vụt tắt. Màn đêm lại đen kịt như tròng mắt người mẫu ảnh rồi lại lóe lên khi đèn flash nháy sáng.

Căn phòng riêng của Hoàng Yên bị độc chiếm bởi một màu trắng đơn điệu và ảm đạm. Trên cái bàn con chỉ có một nhành hoa sữa trắng xanh phảng phất hương thơm. Cô ngồi bó gối bên cạnh ô cửa kính. Hai giờ sáng, đáng lẽ ra cô phải là người thèm khát những giấc ngủ hơn ai hết nhưng không thể, chiếc giường đôi lúc bị ánh chớp chiếu rọi khiến cô hãi hùng…

 Tách…! Tách…! Tách…!

Những hạt mưa lớn đầu tiên rơi xuống ban công. Tiếng vỡ tan mỏng manh. Thế rồi chúng thi nhau rơi xuống. Ồ ạt. Vụn vỡ, nhưng chắc là hạnh phúc. Hoàng Yên đứng dậy, đẩy mạnh hai cánh cửa sổ . Gió đang thét gào và cuộn lại từng cơn. Cửa sổ quay lưng lại với hướng gió nên chỉ có luồng khí lạnh đưa những lớp bụi nước vào trong phòng. Cô ngẩng mặt nhìn bầu trời với những hạt mưa to và nặng trĩu. Những phân tử nước nhỏ bé nhiều dần, phủ lên người Hoàng Yên lớp bụi lạnh lẽo. Gió dần đổi hướng, ập tới như dòng thác kỉ niệm đang tràn về. Từng dòng, từng dòng một, lấp đầy con tim… Cô vội đóng của lại.


Một ngày mưa của nhiều năm về trước, cô ngồi cạnh anh trong quán cà phê tên Mưa với một ly đen đá.

-Em không muốn rơi nước mắt, cho nên mỗi khi buồn em sẽ ngước mắt lên nhìn bầu trời. Như vậy nước mắt sẽ không rơi nữa…

-Nhưng như thế, nước mắt sẽ chảy vào tim, và em sẽ đau thêm rất lâu, rất lâu nữa...! - Anh đặt lên bàn chiếc shortcake vani thơm hương hoa sữa.

-Không ai có thể hiểu em! Không ai có thể cho em một bờ vai để em có thể dựa vào đó mà khóc. Không ai cả… - Cô đưa ly đen đá lên môi.

 Những lúc như thế này chỉ có cái đắng ngắt của đen đá mới có thể dằn được thứ cảm xúc đáng ghét ấy xuống. Hoàng Yên chợt nhận ra, ngay từ lần đầu tiên thử thứ chất lỏng chứa đầy cafein này, cô chưa bao giờ nhíu mày khó chịu bởi hương vị của nó. Cô nhâm nhi từng chút một, cảm nhận hương thơm đầy mê hoặc của những giọt cà phê đang chậm rãi nhỏ xuống.

-Đừng ôm tất cả mọi thứ vào người như thế! Em không sợ một ngày nào đó sẽ nổ tung vì quá tải ư?

 Anh trầm ngâm cắt chiếc bánh ra từng miếng nhỏ. Hương hoa sữa nồng nàn ngoài kia đã bị mưa đánh tan, nhưng vẫn đọng lại trong từng miếng bánh.

- Đôi khi, em vẫn mong được như vậy!

Anh không nói gì cả, chỉ đứng lên và bước về phía quầy pha chế, rồi quay lại với một cốc chocolate nóng ấm. Chỉ cần ngửi thôi, Hoàng Yên đã biết trong đó có gì. Chocolate, kem, bột quế và mùi hương không thể nhầm lẫn của hoa sữa luôn có trong những món ăn anh làm.

-Vậy thì…  -  Anh lấy ly đen đá khỏi tay cô, đặt vào đó cốc chocolate để mong sao nó làm ấm đôi bàn tay đã lạnh ngắt của cô. - ... Anh có thể là người đó không? Chocolate đen sóng sánh với trái tim bằng kem sữa ở giữa.

 Hơi ấm từ chiếc cốc len lỏi qua từng ngón tay, sưởi ấm trái tim đang run rẩy của cô.

-Đừng khóc!

Giọng anh nhẹ tênh, nhưng dịu dàng như những sợi hương hoa sữa quấn quanh hạt mưa trong suốt ngoài kia, tràn đầy sự yêu thương. Lúc bấy giờ, cô mới biết rằng nước mắt mình đang rơi.

-Đừng khóc!

Anh ôm cô vào lòng và nhẹ nhàng hôn lên những giọt lệ trong vắt trên mi cô. “Anh sẽ không để em một mình đâu!” Mỗi từ mỗi chữ anh nói đều mang theo sự trân trọng và chia xẻ cảm thông. Đôi môi ấm áp của anh rời khỏi mắt cô, áp vào bờ môi lạnh lẽo.

-Anh yêu em! - Anh thì thầm và hôn cô. Nụ hôn tràn đầy hương hoa sữa quyện với vị shortcake vani. Đâu đó, cái đắng ngắt của đen đá vẫn còn vương.

-Em cũng yêu anh, Hà Vũ!


-Anh đang ở đâu chứ? Anh đã hứa là sẽ không để em một mình cơ mà!

 Hoàng Yên hét lên trong đêm. Âm thanh tuy lớn nhưng vẫn chẳng thể xuyên qua màn mưa dày đặc ngoài kia.

Ngoài trời lóe lên những tia chớp. Phòng không bật đèn. Dưới ánh sáng của đêm mưa, trông cô thật tiều tụy và yếu ớt.

- Quay về đi anh... Đi mà!

 Nói hai từ “đi mà” giọng cô lạc hẳn đi. Ánh mắt lạc lõng, tuyệt vọng giống như con chim nhỏ bé lạc đàn trong cơn giông bão đang tìm lối thoát, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thể tìm thấy gì cả. Mọi thứ vẫn cứ tối đen, cứ vô định… Hoàng Yên ngồi sụp xuống sàn nhà. Cô không muốn chống chọi một mình nữa. Cô đã mệt mỏi lắm rồi. Từng cơn sóng kí ức đang tràn về, nhấn chìm cô trong nỗi nhớ anh.

-Anh đang ở đâu? Anh đã từng nói sẽ lau khô nước mắt mỗi khi em khóc cơ mà?

Giọng Hoàng Yên ướt át, có phải vì mưa? Từng giọt nước mắt trong vắt như pha lê trào khỏi mi mắt, trượt qua hai gò má, rơi xuống sàn nhà lạnh toát. Khẽ khàng. Vỡ tan! Vỡ tan thành hàng ngàn hạt nước nhỏ.

Trời đổi gió, cánh cửa chưa khóa chốt lại bật mở toang ra.

Hoàng Yên vòng tay ôm lấy cả thân mình. Nước mắt vẫn không ngừng rơi, chảy tràn trên gương mặt gầy gò. Cả người cô ướt sũng, những giọt mưa lạnh lẽo kia cứ thế, qua lớp vải mỏng manh, có lẽ đang thấm dần vào tim cô. Con tim đầy những vết thương.

 Đoàng! Rầm!

Cùng với tiếng sét, là tiếng động ghê người của cánh cửa kính bị gió thổi đập mạnh vào tường. Những tấm kính vuông vức đều bị vỡ thành nhiều mảnh, với phần rìa sắc nhọn rơi xuống người Hoàng Yên. Cô không né tránh, cũng không kêu lên một tiếng nào, mặc cho chúng xé rách làn da xanh tái. Nỗi đau ấy sao có thể sánh được với vết thương trong tim, khi mà anh đã ra đi và để lại trong tim cô một hố sâu không thể lấp đầy!

Trên môi, Hoàng Yên chợt nở một nụ cười. Cô nhặt một mảnh vụn kính đặt nó lên cổ tay trái gầy guộc chỉ có da bọc xương. Dưới lớp da nhợt nhạt nổi lên là những mạch máu xanh xao. Ở đó, vẫn còn hằn một vết sẹo mờ. Cô cứa mạnh! Cho tới khi dòng chất lỏng đỏ tươi ồ ạt chảy. Cô vươn tay ra ngoài cửa sổ, để nó hòa lẫn vào mưa.

 “Em phải sống tốt thay cho anh..!” Tiếng anh ở đâu đó vọng về.

-Không! Em không thể!

Trong không gian, mùi tanh ngọt của máu phút chốc đã tràn đầy...

“Xin lỗi anh, Vũ à… Xin lỗi vì em đã chạy trốn thực tại để đến với anh. Khi gặp lại có lẽ anh sẽ nói em là  “Đồ ngốc!”. Em thèm nghe hai tiếng “Đồ ngốc” ấy quá!”

 

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Có Khi Nào Rời Xa [c1]

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính