Tâm sự

Gió - Duylinh Ariance

ReadzoMột tình yêu mãnh liệt...... khiến cô, bằng mọi giá, kiên quyết trả thù cho anh...... và khiến anh, bằng mọi giá, nhất định phải bảo vệ cô...

Lan Anh

Lan Anh

25/12/2014

698 Đã xem
Tag

Gió (Phần 1)

Mũi tên xé toạc không khí lao đến, sượt qua mảng da người làm lóe lên một tia máu đỏ thẫm giữa không trung, rồi ghim phập vào bức tường sơn trắng toát. Lão già bị bật ngửa ra đằng sau, lấy tay ôm vội vết thương trên vai, choáng váng. Xung quanh lão, những tiếng ầm ĩ bắt đầu vang lên:

 

- Có kẻ ám sát ông chủ, bắt lấy nó…bắt lấy nó…

 

Một vài đứa thân cận đã chạy đến, nâng lão già ngồi dậy và chăm sóc cho vết thương của lão. Ngồi trên chiếc ghế bành quen thuộc, lão già nhìn đăm đăm ra khu vườn đang chìm trong màn đêm đen đặc qua khung cửa sổ, lẩm bẩm:

 

- Mẹ kiếp, nhóc con – lão khạc nhổ một bãi nước bọt – Bất kể mày là ai, đời mày kể từ đây chấm dứt!

 

Lúc bấy giờ, khuất sau một bức tường gạch, cô gái bỗng rùng mình. Cảm giác lành lạnh rợn người đang chạy dọc sống lưng khiến mấy sợi tóc tơ sau gáy dựng lên. Một bàn tay lạnh toát bỗng nhiên chạm nhẹ lên vai cô khiến cô giật thột, sợ hãi. Rồi, từ từ, cô lịm đi và chìm vào một cơn mê miên man giữa màn đêm lạnh giá, hoàn toàn chẳng biết gì nữa…

 

 

 

1. Ngọn đồi nhìn ra biển ấy, không hiểu từ bao giờ, đã có tên gọi là đồi gió. Cũng chẳng biết từ bao giờ, hang gió nằm đó, trên đỉnh đồi, đêm ngày hát đi hát lại những khúc nhạc gió, dai dẳng và ám ảnh. Tuổi thơ của tôi gắn liền với mảnh đất đó, với những ngọn gió đã trở thành bất tận. Gió biển rì rào. Gió đồi vi vút. Gió thảo nguyên dào dạt. Lúc vui. Lúc buồn. Khát khao. Sợ hãi… tôi yêu tất cả những cung bậc cảm xúc của gió. Thế giới của gió và tôi, là mảnh đất và khoảng trời rộng ấy, bao la, bất tận, chỉ trừ một nơi tôi không bao giờ dám tới: Hang gió.

 

- Tại sao em không vào thử? – thủ lĩnh của đám trẻ con trong làng hỏi tôi.

 

Tôi lắc đầu sợ hãi. Thực ra, ngoài cậu bé thủ lĩnh ấy, cũng làm gì có ai dám vào? Hang gió là khái niệm ma mãnh đầy uy lực gắn liền với một truyền thuyết cổ xưa của làng chúng tôi. Chẳng rõ truyền thuyết ấy là giả hay thật, chỉ biết nỗi sợ hãi đã cắm rễ vào sâu thẳm trái tim tôi mà chưa một điều gì có thể xóa bỏ.

 

Hang gió – nơi lẩn trốn của những linh hồn biển không thể siêu thoát…

 

 

 

2. Bản nhạc vang lên, với một âm sắc cao lạ lùng, khác hẳn với thứ nhạc nhẹ nhàng tôi vẫn hay nghe từ cây đàn dương cầm cổ giờ đây đã phủ bụi nằm ẩn ở góc nhà. Tôi giật mình tỉnh giấc. Chiếc chuông gió làm từ ốc biển treo chơi vơi trên thanh xà gần cửa sổ, đung đưa, ủ dột. Là chuông gió đã chơi khúc nhạc lòng tôi, hay là tôi đã vô tình mơ về nó?

 

Có tiếng cửa lạch cạch, nhưng tôi vẫn nằm im. Cửa không khóa, San bước vào, lặng lẽ, đặt túi quả rừng lên bàn, cũng lặng lẽ, và trở lại bên tôi, không một tiếng động.

 

- Cậu đừng như vậy nữa, được không? – cô ấy rụt rè lên tiếng

 

Tôi ngồi dậy để có thể nhìn thẳng vào mắt San. Đôi mắt cô ấy đỏ hoe, mệt mỏi, và cố tình che giấu một nỗi sợ vô hình. Lòng tôi quặn thắt lại. Tôi thương cô ấy, nhiều lắm, nhưng giá như cô ấy hiểu, tôi cũng mong đôi mắt tôi có thể đỏ hoe được như thế. Nếu vậy, có lẽ tôi cũng không đau khổ nhiều như bây giờ…

 

- Tớ biết cậu đang che giấu điều gì. Nhưng không cần đâu, tớ đủ can đảm để đối mặt mọi chuyện – tôi nói.

 

- Không phải – San lắc đầu – chỉ là, cậu nghĩ rằng cậu không còn gì để mất, phải vậy không? Đúng không?

 

San nhìn xoáy vào tôi. Tôi cúi đầu, im lặng.

 

- Là cậu làm điều đó. Tớ biết. Tất cả chúng tớ đều biết.

 

Câu kết luận của San không làm tôi ngỡ ngàng. Họ hiểu tôi, hơn ai hết.

 

- Rút cuộc lại không thành công – tôi cắn môi, chua chát nói – nhưng các cậu không cần làm thế. Đáng lẽ tớ đã chết, đêm hôm qua. Tớ chấp nhận tất cả. Trước khi hành động, tớ đã quyết định như vậy rồi. Cứu tớ, đưa tớ trở về, hay bất cứ điều gì liên quan đến tớ, các cậu đều sẽ gặp nguy hiểm.

Đôi mắt của San tròn xoe, ngạc nhiên. Cô ấy không hiểu lời tôi nói. Tôi bỗng nhiên giật thột: “Họ đâu có biết gì về kế hoạch của mình cho tới sáng nay, khi mọi sự đã rồi?”. bất giác, tôi mơ hồ nhớ lại cái lạnh rợn người của đêm hôm qua, ngay trước khi tôi bất tỉnh hoàn toàn.

Giờ thì tôi biết, người đưa tôi về đây, không phải là họ.

 

- Lão còn sống – San nói – và giờ đang đi săn, y như những ngày cuối tuần trước kia của lão. Thanh, hãy ngừng lại đi. Cậu chỉ là một cô gái yếu đuối. Cậu thậm chí còn không thể làm thay đổi một buổi sáng trong cuộc đời lão, thì làm sao có thể giết lão? Nhưng lão sẽ cảnh giác. Lão còn sống, cũng có nghĩa cậu đang gặp nguy hiểm thực sự.

 

San nói dài như vậy, nhưng tất cả những gì tôi để ý, chỉ là một mảnh thông tin cực kỳ nhỏ nhoi:

 

- Lão đi săn?

 

- Phải… a… - San cảnh giác nhìn tôi. Có lẽ đôi mắt tôi đang biến thành màu lửa. Tim tôi cũng đang đập thình thịch trong lồng ngực.

 

- Đừng nói là cậu…

 

Nhưng quá muộn rồi. Khi San thốt lên những lời này, tôi đã với lấy bộ cung tên treo ngay gần đó và vụt chạy. Không gì có thể ngăn cản tôi lúc này, kể cả San. Cô ấy đuổi theo tôi, nhưng chỉ trong thoáng chốc tôi đã trốn khỏi tầm mắt của cô ấy. Đây là cuộc chiến của tôi!

 

 

 

3. Cỏ lướt dưới chân tôi, rậm rạp. Gai đâm vào da thịt tôi, sờn toạc. Gió lúc đưa, lúc đẩy, khi hối thúc, khi lại bắt tôi phải chùn bước. Một cơn gió lạ lùng! Nhưng đôi chân tôi thì dường như không hề dừng bước, nó tiếp tục chạy với nhịp tăng dần. Chỉ khi đã tới gần con đường nhỏ xuyên rừng, tôi mới dừng lại.

 

Và chờ đợi.

 

Lão già xuất hiện đúng vào khoảng thời gian mà tôi dự liệu, cũng trên con ngựa nâu gầy hốc ấy, với đoàn lâu la hộ tống y như bao lần trước. Tôi mỉm cười. Tôi đã thuộc lòng mọi thứ liên quan đến lão.

 

Tôi giương cung, nheo mắt. Lão đi săn thú rừng, còn tôi thì săn lão. Ngày hôm nay, với lão chỉ là một thú vui. Còn với tôi, đó là cả sinh mệnh. Dưới con mắt nhìn của người xạ thủ, tôi biến lão trở thành một con thú lớn xác, không hơn, và ghê tởm. Gió xì xào một lời nói bên tai tôi: “Giết lão… Giết lão…”

“Vút” – mũi tên lao đi, xé toạc không gian.

 

Một cơn gió khác, mạnh mẽ, lạnh buốt, bất ngờ thổi xốc lên… Đó là tất cả những gì tôi nhận biết… trước khi có cái gì đó nặng trình trịch đập vào gáy tôi… Tôi ngất lịm…

 

Tôi tỉnh lại ở một nơi chẳng hề xa lạ: hang đất – một cái hang được ngụy trang kín đáo, nằm sâu trong rừng.

 

Họ đang ở đó, bạn bè tôi. Sáu người: San, người bạn gái thân nhất của tôi; Long, với một vết sẹo dài trên khuôn mặt; Sơn, nhỏ con, nhưng nhanh nhẹn; Toản, vạm vỡ, đầy sức mạnh; Hưng, tóc dài, màu vàng kì lạ; và Lâm, người thủ lĩnh mới trẻ tuổi, khuôn mặt rắn rỏi, da ngăm. Tất cả họ đều mặc đồ đen, trừ San – cô gái duy nhất, đang băng bó vết thương cho thủ lĩnh.

 

Lâm bị một vết toạc ở tay, khá sâu và đang rỉ máu. Khi San rắc thứ bột thuốc nhức nhối ấy vào vết thương sâu hoắm và đỏ thẫm, anh chỉ hơi nhíu mày. Nhưng khi anh nhìn tôi, tôi biết, đó là một ánh mắt xót thương, và đau đớn.

 

Tôi ngoảnh mặt đi, nhắm mắt. Tuyệt nhiên, không hề có một giọt nước bị ép ra khỏi khóe mắt của tôi. Tôi đã mong họ bỏ rơi tôi, nhưng họ lại không thể làm thế. Tôi biết chính họ, chứ không phải ai khác, đã đánh ngất tôi, giấu tôi vào một bụi cây nào đó, và đánh lạc hướng đội quân của lão. Vết thương của Lâm, chắc chắn đã bị liên lụy từ tôi.

 

Không một ai quát mắng, cũng chẳng hề có một ánh mắt trách móc. Lâm chỉ nhìn tôi hồi lâu, rồi nói:

 

- Nhìn ánh mắt của em, tôi biết tôi có nói gì đi nữa em cũng không thể từ bỏ. Lão chưa biết là em, nhưng lão chắc chắn sẽ tìm. Hãy cẩn thận! Đừng hành động tùy ý, chúng tôi sẽ luôn sát cánh cùng em. Em biết như vậy mà, phải không?

 

Tôi gật đầu. Ánh mắt anh mỉm cười. Nhưng tôi không thể đối mặt với cái cười ấy. Tôi không muốn họ bị liên lụy. Chưa ai thành công trong việc lật đổ lão, và họ sẽ phải hy sinh bao nhiêu người nữa để có thể làm việc đó? Tôi thì không sao. Tôi chẳng còn gì để mất. Và như tôi đã nói từ đầu: đây sẽ là cuộc chiến của riêng tôi.

 

- Để mặc anh, San, em đưa Thanh về đi. Sơn, Toản, hai cậu cũng theo luôn bảo vệ họ.

 

Tôi có thể về một mình, nhưng không thể từ chối Lâm. Chúng tôi đi trong im lặng, chỉ có những cơn gió vẫn xì xào, bất tận. Gió! Thủ phạm! Ngay khi cơn gió lạnh ấy thốc lên, tôi đã biết mũi tên của tôi chệch hướng, không gì có thể cứu vãn. Khi lão già thoát chết một lần nữa, lão sẽ càng đề phòng nhiều hơn, và khoảng cách giữa tôi và lão sẽ lại càng xa hơn.

 

Chúng tôi bình yên. Sơn và Toản, sau khi dặn dò chúng tôi đủ điều mới yên tâm trở về hang đất. San ở lại với tôi. Cô ấy sợ, sợ rằng tôi sẽ lại làm liều. Cô ấy canh chừng tôi. Nếu tôi có muốn đi, San cũng không thể giữ chân tôi được. Chỉ là, tôi thương cô ấy quá, nên đành đi vào một cách ngoan ngoãn. Ngay khi tôi quay lưng, San ôm lấy tôi.

 

- Cậu khóc đi… khóc đi… được không? – cô ấy nói, bằng một thứ giọng gần như là van nài, đau đớn.

 

- Tớ xin lỗi – Tôi cười buồn – tớ cũng muốn vậy… mà không thể…

 

Tôi nuốt một giọt đắng vào lòng, mặn chát.

 

 

 

4. Từ sau lần ấy, tôi không thể tiếp cận lão bằng bất cứ cách nào. Tòa nhà của lão được canh phòng cẩn mật. Mỗi khi lão ra ngoài, có tới ba đến bốn tầng người bảo vệ, luôn chuẩn bị sẵn sàng để ứng phó khi có điều bất thường xảy ra. Tôi nấp từ xa, thất vọng. Dù là một xạ thủ cũng không thể chọc thủng lớp giáp bảo vệ kiên cố ấy.

 

Tôi lang thang trên đồi gió, rồi dừng lại trước cửa hang gió, ngồi bệt xuống bên cạnh một nấm đá. Có hàng chục nấm đá như thế… một rừng nấm đá… nơi tôi vẫn chơi ngày thơ bé… Gió biển thổi rì rào, cuốn theo những cọng cỏ đứt gãy đến vướng vào mái tóc của tôi. Hoàng hôn buông… khoác theo màu đỏ máu…

 

Buổi tối hôm đó, gió kì dị đến lạ thường. Nó tràn đến, gào thét, mang theo hơi lạnh có mùi tanh nồng phả vào căn nhà gỗ run rẩy dưới chân núi, xoáy quanh. Cửa đập qua đập lại từng tiếng rợn óc. San chốt cửa bằng một thứ gỗ chắc chắn, nhưng ngay cả khi đó, gió vẫn làm cho khung cửa vang lên những âm thanh cót két dị thường. Tranh nhau xuyên qua những lỗ hổng trên vách nhà, gió tràn vào, tru lên những tiếng hú dài, vang vọng. Chúng tôi: tôi và San, thiếp đi trong một nỗi lo sợ vô hình.

 

Tôi xuất hiện trở lại trong một căn phòng sang trọng với dãy bàn dài kê sẵn bộ đồ ăn và những giá nến khảm bạc. Tranh ảnh và hoa tươi được trang trí nhiều đến thừa thãi. Nhà của lão, được xây dựng nên từ những quyền lực và tiền bạc mà bàn tay bẩn thỉu của lão tạo ra. Đây là một giấc mơ, nhưng mọi thứ đều là thật. Tôi chạm tay vào ánh nến, cảm nhận sự đau đớn từ ngọn lửa đang liếm dần nơi đầu ngón tay. Cả tòa nhà im ắng, không hề có tiếng người, hay thậm chí là tiếng một con dế kêu trong bụi cỏ. Hít một hơi dài, tôi sải bước thật nhanh ngang qua căn phòng, ngang qua cánh cửa sang trọng cuối phòng, bước vào một hành lang dài và sâu hun hút.

 

Quãng đường tôi cần đi đã được soi sáng bằng những ngọn nến mờ ảo hai bên hành lang. Ở những đoạn hành lang khác, nến không hề được thắp lên, tạo nên những khoảng tối lạnh lẽo và ma quái. Đi theo con đường đã được định sẵn, tôi bước vào một căn phòng khác, tối và ít sang trọng hơn. Có lẽ đó là nơi duy nhất trong nhà mà chính lão già chẳng bao giờ lui đến: nơi dành cho người ở, nằm ngay cạnh khu vực nhà bếp. Là có ý gì? Tôi chưa thực sự hiểu rõ giấc mơ này.

 

Bỗng nhiên, một thứ âm thanh lạ lùng vang lên giữa không gian. Âm thanh của chuông gió. Nó không xuất phát từ nơi nào cụ thể, nhưng lại vang vọng trong đầu tôi, rõ nét. Một giai điệu thân quen, nhưng lại ẩn trong một âm sắc rất cao. Tôi bất giác ôm lấy đầu… đau đớn… quằn quại… và nhớ… Không! Tôi không thể yếu mềm trong lúc này được. Khúc nhạc ấy nhỏ dần, nhỏ dần, rồi tắt lịm trong đầu tôi.

 

Một cơn gió lạnh lùng bỗng nhiên ùa vào thổi tắt nến trong phòng. Không gian đen kịt, âm u. Ánh trăng tù mù le lói xuyên qua tấm rèm bay dập dờn, đổ bóng mờ ảo xuống nền nhà. Có tiếng cửa mở, kẽo kẹt… một cái cửa mà trước khi nến tắt vẫn chưa hề xuất hiện. Người tôi đầm đìa mồ hôi khi tiến tới gần. Bàn tay ướt nhoẹt bám nhẹ vào cánh cửa gần như đã mục nát và có mùi ẩm mốc. Tôi bước qua.

Một nơi nào đó… tôi chưa hề đến… nhưng tôi biết… Một vật đen xì rơi xuống, đập vào chân tôi.

“Meo”

 

Con mèo đen quắc mắt nhìn tôi với một ánh nhìn sắc lẹm. Đôi chấm sáng lân tinh chuyển động theo một quỹ đạo ma quái, rồi, rất từ từ, tắt dần theo hành động xuay lưng của chủ, và con mèo đi vào vùng bóng tối, mất hút.

 

Tim tôi đập thình thịch. Mỗi bước đi là một nỗi sợ hãi vô hình. Tay tôi chạm vào vách đá, men theo những đường vân – di tích của đá đã bị gió mài mòn. Gió vờn qua vờn lại, chui qua khe nọ, lỗ kia, xuyên vào cả mái tóc ướt mùi mồ hôi của tôi. Gió vẫn hú lên những âm thanh ghê rợn.

Hang gió tới đây chia làm ba cửa. Khi đôi mắt sáng quắc của con mèo đen bất chợt hiện ra ở cửa thứ hai, thì tôi biết, đó là cái đích mà tôi cần đến. Và tôi bước vào.

 

Mùi hôi thối xộc lên. Tôi đứng sững lại, ngừng thở. Không thể bước tiếp nhưng cũng không đủ sức để có thể quay lưng. Chân tôi hóa đá. Cảm giác buồn nôn trực trào ra khỏi miệng.

 

Ánh trăng trắng toát, xuyên qua lỗ hổng trên trần hang, chiếu thẳng xuống những hình bóng lờ mờ. Xác chết nằm ngổn ngang trên sàn, hàng chục, hàng trăm. Chúng cứng đờ, trắng bệch, và bợt bạt. Có những thân hình vẫn còn đỏ máu, có những cái xác vẫn còn đang phân hủy, nhưng có khi chỉ còn là cái đầu lâu dị hình và bộ xương trắng ởn, rơi rụng. Chúng nằm đủ mọi hình dáng: co quắp, gãy gập, chồng chéo lên nhau, vắt ngang vách hang. Những khuôn mặt hằn vẻ đau đớn…

 

Nhưng cái đáng sợ nhất không nằm ở đó. Nó được treo thẳng đứng trên một cột đá to giữa hang bằng cuộn dây thừng bện từ tóc. Ánh sáng xuyên thẳng từ trên xuống, chiếu vào cái xác, tạo thành những mảng tối sáng mờ ảo trên thân hình. Cái đầu ngoẹo sang một bên, kì dị. Máu đỏ thẫm nhuốm nửa khuôn mặt. Một con mắt mở to, trừng trừng nhìn tôi. Con mắt đó đang lồi dần, lồi dần ra ngoài…

Con mắt của lão già…

 

Mồ hôi lạnh toát ra, ướt đầm. Tôi muốn quay lưng, tôi muốn chạy thật xa, trốn khỏi những hình ảnh ma quái này. Nhưng có cái gì đó chặn lại, sau lưng tôi…

 

Ngồi tựa vào vách đá, gần chân tôi, cái xác chỉ ngỡ như đang ngủ. Hàng lông mi dài phủ xuống che kín đôi mắt. Máu tươi từ vết thương lớn bên thái dương và trên ngực chảy ra, nhỏ từng giọt lên sàn, đều đặn. Tôi từ từ quỳ xuống… như bị thôi miên…

 

Âm thanh của chuông gió vang lên, lớn dần, lớn dần bên tai tôi. Lại là khúc nhạc ấy, nhưng nó không đủ sức ám ảnh tôi bằng thứ ở trước mắt. Tôi đưa tay ra, chầm chậm, và chạm vào dòng máu đang chảy trên khuôn mặt kia…

 

Máu bỗng dưng tràn ra, lênh láng khắp sàn. Mùi tanh trộn vào mùi xác rữa, bốc lên nồng nặc. Máu đang dâng dần, dâng dần, ngập hết những ngón chân, rồi mắt cá chân… bất thình lình, bàn tay của cái xác giơ lên, nắm chặt cổ tay tôi…

 

Âm sắc cao vút chói tai của chuông gió bỗng nhiên khuấy động, điên cuồng. Tôi nhắm tịt mắt lại, đầu đau như muốn vỡ tung. Tôi thét lên một tiếng vỡ òa trước khi cả thế giới tối sầm và tôi bị trôi tuột vào một cái hố đen hư không, lơ lửng.

 

Tôi giật mình, choàng tỉnh. Gió đã ngừng tác oai tác quái từ lâu. Ánh trăng bàng bạc vẫn trôi xuyên qua tấm rèm, kì dị. Chiếc chuông gió đung đưa gần cửa sổ đang chơi những nốt nhạc cuối cùng, quen thuộc, và rồi, từ từ tắt lịm theo một cơn gió nhẹ vừa bay ngang qua. Bên cạnh tôi, San vẫn ngủ như thể chưa hề có điều gì xảy ra.

 

Là một cuộc phiêu lưu, hay chỉ là giấc mơ? Tôi tự nhiên đã biết lời giải. Bàn tay, bàn chân tôi vẫn trắng sạch, nhưng tôi có thể cảm nhận rõ sự nhớp nháp. Bất giác, tôi đưa tay lên ngửi. Mùi tanh nồng của máu… một thứ máu vô hình…

 

Giấc mơ đã chỉ cho tôi thấy… nhiệm vụ của tôi đã quá rõ ràng…

 

Tôi phải GIẾT LÃO!

 

 

 

5. - Cô có thực sự đảm đương nổi không đấy? – Bà quản gia vòng qua vòng lại xung quanh tôi, cân nhắc – Nếu chỉ sai sót một chút thôi… chắc cô tự biết hậu quả?

 

- Cháu biết. Xin cứ cho cháu thử, cháu sẽ cẩn thận hết sức.

 

- Thôi được. Nếu cô đã nói vậy, tôi sẽ để cô thử xem sao. Nhưng tôi nói trước, đây chỉ là một việc làm tạm thời, cho tới khi người cũ có thể làm việc trở lại.

 

Bà quản gia nói xong là đi ngay, để mặc tôi tự làm quen với mọi thứ. Tôi đang đứng trong khu vực nhà bếp. Giống hệt như trong giấc mơ, chỉ có điều, căn phòng không hề chứa một cánh cửa mục nát nào cả. Không rõ là trùng hợp hay không, một người phụ bếp làm việc tại đây đã bị ngã gãy tay, nhờ thế tôi mới có thể xin vào. Nhưng điều đó bây giờ không thể làm tôi bận tâm bằng cái điều mà trước khi vào đây, tôi đã xác định.

 

Tôi búi tóc lên bằng một cái trâm cài, và lao vào công việc, chăm chỉ, cần mẫn như một con ong vàng biết giấu nọc độc vào bên trong. Tôi cần người ta giao việc cho tôi, tôi cần người ta tin tưởng tôi. Và tôi, đơn giản là tôi chờ đợi. Một cơ hội.

 

Lão già thích những món ăn mới lạ của tôi, bà quản gia cho tôi biết điều đó. Hai tuần trôi qua, tôi trở thành một phụ bếp không thể thiếu của bếp trưởng, vì tôi có thể tư vấn cho ông những gia vị lạ khó tìm. Không thể đầu độc lão già bằng những gia vị đó, bất cứ món ăn nào dâng lên cho lão đều phải được kiểm tra kỹ càng. Tôi biết, và tôi tìm một cơ hội khác.

 

Một chiều nọ, khi đang dọn dẹp ở khu vực bàn ăn, tôi bất ngờ trông thấy một bóng đen lướt qua bên ngoài khung cửa sổ kính. Cảm giác ngờ ngợ. Tôi biết chủ nhân của bóng đen đó là ai.

 

Kéo cao cái mũ trùm đầu, tôi lấy cớ vào rừng tìm thảo dược để qua mặt bọn lính gác. Đây không phải là việc làm thường xuyên của tôi, và cũng là một việc phải hạn chế khi làm việc tại nhà lão.

 

Một bàn tay chạm nhẹ lên vai tôi. Tôi quay lại. Là Hưng. Anh chưa cần bỏ hết mũ và khăn bịt mặt xuống tôi đã có thể nhận ra anh nhờ mái tóc dài màu vàng hết sức đặc biệt. Anh đưa mắt ý bảo tôi theo anh. Chúng tôi dừng lại ở góc khuất sau một cây sồi lớn.

 

- Chúng tôi tìm em khắp nơi – anh nói – em liều quá. Có biết rằng nguy hiểm đang rình rập quanh đây không? Có biết rằng lão đang ráo riết tìm em không?

 

- Em biết. Nhưng chẳng lẽ vì thế mà em bỏ cuộc.

 

Anh lắc đầu, cười nhẹ: - Em là một cô gái bướng bỉnh. May mà tôi đã tìm ra em.

 

- Tại sao anh lại ở đấy? – tôi hỏi.

 

- Nghe ngóng tin tức. Một công việc mà hội giao phó.

 

Một tiếng thét nho nhỏ vang lên từ xa. Tôi quay người lại. San chạy đến, ôm chầm lấy tôi. Lâm đi ngay sau cô ấy.

 

- Tại sao?... tại sao?... – lời của San nghẹn lại không thành tiếng.

 

- Tớ xin lỗi – tôi nói. Thực sự, bây giờ tôi chỉ có thể nói được như vậy thôi.

 

- Ít nhất em bình an – Lâm nói – Em thấy đấy, chúng tôi cũng có kế hoạch của mình, chúng tôi cũng chống lại lão. Em không hề cô độc đâu!

Ánh mắt của Lâm không hề thay đổi kể từ lần trước chúng tôi gặp nhau. Tôi âm thầm cúi mặt xuống.

 

- Cậu đang làm gì? – San nhìn tôi, cảnh giác – Một điều gì đó rất nguy hiểm, phải vậy không?

 

Tôi không trả lời. Nhưng Hưng đã trả lời giùm tôi.

 

- Phải. Cô ấy đang ở tại nhà lão – (San rên lên khe khẽ) – Đấy! Em định phớt lờ tất cả sự quan tâm của chúng tôi dành cho em hay sao? – Hưng nói với tôi – Hãy thôi làm ở đó, và trốn đi!

 

- Em không thể! - Tôi lắc đầu.

 

Một quãng im lặng kéo dài bao phủ lấy chúng tôi. Dù không nhìn, tôi có thể tưởng tượng rõ trước mắt cái lắc đầu nhẹ của Hưng, khuôn mặt nước mắt của San, và ánh mắt kiên định của Lâm. Nhưng cuối cùng, chính Lâm lại là người lên tiếng.

 

- Em đúng. Giờ em không thể trốn ra được nữa. Sự biến mất của em sẽ khiến lão nghi ngờ, và khi đó mọi sự sẽ còn nguy hiểm hơn. Ở lại nơi nguy hiểm nhất, hóa ra lại là nơi an toàn nhất. Suốt thời gian qua em không có hành động gì dại dột, tôi tin là em đã có một kế hoạch rõ ràng hơn. Nhưng hãy cẩn thận từng hành động. Chúng tôi sẽ để mắt tới em! Giờ em về đi, nhanh lên, trước khi trời tối. Sự biến mất quá lâu của em có thể gây ra nghi ngờ.

Nhìn vào mắt Lâm, tôi thầm cảm ơn anh. Lời nói của anh có một uy lực đặc biệt. Giờ anh là thủ lĩnh. Hưng và San chỉ có thể im lặng chấp nhận. Tạm biệt họ lần cuối, tôi quay đầu bước đi.

 

Lũ lính gác đòi kiểm tra người tôi khi tôi trở về. Dĩ nhiên chúng chẳng thể lôi ra được một vật nào khả dĩ gây nguy hiểm cho lão già cả.

 

 

 

6. Thời gian lặng lẽ trôi qua như cuộc sống của chính tôi trong tòa biệt thự có bức tường cẩm thạch trắng, tẻ nhạt và tù túng. Khi cây cối trong vườn đã ngả sang màu vàng, ngửa mặt lên trời, thấy được cái sự khô khốc như muốn vỡ vụn của mây, tôi mới biết trời đã sang thu. Một tháng, hai tuần, và ba ngày…

 

Một đêm nọ, khi tôi đang làm nốt công việc cuối cùng trước khi đi ngủ, có một tiếng động rất khẽ vang lên khiến tôi giật mình. Một bàn tay trong bóng tối đưa ra, bịt chặt lấy miệng tôi. Tôi cố vùng vẫy, nhưng không thể thoát ra, cũng không thể kêu lên. Tôi bị đưa ra khỏi tòa nhà, qua đồi gió xuống bờ biển. Mấy chiếc thuyền buồm lớn đã được neo sẵn ở đó. Là thuyền của lão. Tất cả đều hành động trong im lặng, và trong bóng tối, không hề có một ngọn đuốc được thắp lên. Cách làm việc của lão già!

 

Không chỉ có tôi, bếp trưởng và một người phụ bếp khác cũng bị đưa đến. Chúng tôi được dẫn lên thuyền chính, giao cho một căn bếp và mấy phòng ngủ nhỏ. Mấy tiếng sau, thuyền nhổ neo, và bước vào màn đêm của biển.

 

Đó là một điều lạ lùng. Lão già chưa bao giờ đi biển trở lại kể từ lần thoát chết mười năm về trước. Nhưng tôi đã gặp lão khi đưa thức ăn đến phòng vào trưa hôm sau. Trong phòng lão còn có mấy người nữa. Và - tim tôi đập thịch trong lồng ngực - trên tường phòng có treo một bộ cung tên nhỏ, như một vật trang trí.

 

Tôi bí mật quan sát những người trên thuyền. Hầu hết là những tên tay chân phục vụ lão từ trước tới nay, tôi đã quen mặt. Số còn lại tôi không biết, chỉ khoảng năm tên, lúc nào cũng trùm đầu kín mít và khoác áo choàng xám. Chắc chắn, họ là những cao thủ.

 

Đêm hôm ấy, tiếng huyên náo vang lên, khuấy động khắp bốn thuyền: có tiếng bước chân rầm rập, tiếng người hò hét, và tiếng sắc lẹm của vũ khí lao đi trong không khí. Có điều gì đó đang xảy ra. Tôi lẻn lên trên.

 

Hàng trăm mũi tên lửa đang lao đến, cắm phập vào sàn tàu và cột buồm. Cả đoàn thuyền của lão già bị bao vây bởi những con thuyền màu đen. Là họ, tôi biết, một kế hoạch tuyệt vời. Và cơ hội dành cho tôi!

 

Hầu như tất cả lũ tay chân đều tập trung ở trên. Tôi bí mật xuống phòng lão. Không có một ai canh bên ngoài căn phòng. Cánh cửa cũng không hề được khóa. Bên trong trống trơn không bóng người. Dĩ nhiên lão không ngu để ở lại chết. Tôi với lấy một thứ treo trên tường, mà với lão, chỉ là vật trang trí, nhưng với tôi, lại là vũ khí chiến đấu.

 

Tôi ngắm cho mình những góc khuất. Chúng không đề phòng tôi. Chúng phải chiến đấu với những người khác. “Vút” – mũi tên lao ra, găm trúng lưng một tên lính. Người xạ thủ trong tôi đã quay trở lại.

 

Tôi tiếp tục di chuyển qua những góc tối, vài tên lính đã bị tôi hạ. Một mũi tên lửa bắn sượt qua sườn tôi, bỏng rát. Nhưng tôi không dừng lại. Tôi đi tìm con thú của mình. Lão ở đâu? Ở đâu?

 

Những mũi tên lao đến ngày càng dữ dội. Cột buồm bắt đầu bốc cháy. Một trong bốn chiếc thuyền của lão già đã bị đắm, chỉ còn lại những mảnh gỗ vỡ vụn không giá trị trôi nổi trên mặt sóng.

 

Một âm thanh sắc lẻm vang lên bên tai. Mũi tên găm phập tay áo tôi vào chiếc cột. Những giọt máu túa ra từ vết da bị trầy xước. Tôi mở to mắt nhìn một bóng áo choàng xám tiến đến gần.

 

- Thì ra… - một giọng rất cao vang lên, giọng nói của một đứa con gái.

 

Cô ta tước đoạt vũ khí từ tay tôi rồi lôi xềnh xệch tôi xuống tầng hầm. Rõ ràng, cô ta có sức mạnh của một thằng con trai được học võ. Trói tay trói chân tôi lại bằng dây thừng, tên sát thủ trùm mặt nói:

 

- Cứ nằm đây mà chờ đợi cái chết. Chết cháy, hoặc chết đuối, cũng có thể sẽ bị đè bẹp. Nhanh thôi! Đồ gián điệp khốn kiếp!

 

Cô ta đá thốc vào bụng, vào đầu tôi liên tiếp. Ruột gan tôi như muốn nổ tung… đau quá… thế giới trước mắt tôi chìm trong màu đen của bóng tối, và màu đỏ của máu… tôi lịm dần…

Tag

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Gió - Duylinh Ariance

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính