Tâm sự

Anh trở lại sau 10 năm sống với vợ bé, còn đòi chia đôi tài sản với tôi.

ReadzoNgày trước, tôi là một cô gái cũng khá xinh đẹp vì thế luôn là đối tượng nhắm đến của các anh chàng trong cơ quan. Anh là hàng xóm của tôi - cũng không ngoại lệ

Vi Tử Thanh

Vi Tử Thanh

28/12/2014

2703 Đã xem

Ngày trước, tôi là một cô gái cũng khá xinh đẹp vì thế luôn là đối tượng nhắm đến của các anh chàng trong cơ quan. Anh là hàng xóm của tôi - cũng không ngoại lệ, tuy nhiên khác với những anh chàng kia, mồm mép dẻo quẹo, anh ít nói, lại chẳng biết ga – lăng vậy mà không hiểu sao tôi lại có cảm tình với anh nhất. Vì vậy, khi anh tỏ lời yêu, muốn tôi làm bạn gái và ngỏ lời cầu hôn thì tôi đồng ý không hề do dự.

Tôi và anh có khoảng thời gian cực kì hạnh phúc. Rồi đón nhận đứa con đầu tiên trong niềm hân hoan tột độ. Thời gian dần dần trôi qua, tôi mang thai lần thứ hai, lần này là một cậu con trai, ngay vào thời điểm này, một hôm ở cơ quan về, anh nắm lấy tay tôi bùi ngùi nói: Cơ quan anh suất nghiên cứu sinh ở nước ngoài, học xong thạc sĩ chắc chắn anh sẽ được cân nhắc lên chức, nhưng anh lại không muốn đi vì em đang mang thai anh phải ở nhà chăm sóc em, với lại anh muốn ở nhà chứng kiến con chúng mình ra đời.

 

Truyện dài kinh dị, hấp dẫn không thể bỏ qua: Những câu chuyện kinh dị - Chuyện thứ nhất: Con mồi và kẻ đi săn (Chương 1)

Tôi biết những lời nói đó của anh là thật lòng, anh là một người chồng tốt, người cha tốt. Tôi muốn tương lai của anh cũng như của gia đình tốt hơn nên sau một thời gian suy nghĩ, đắn đo, tôi động viên anh: Anh đừng bận tâm chuyện gia đình mà hỏng cả tương lai. Anh cứ đi, cố gắng học, 2, 3 năm trôi qua nhanh thôi. Việc ở nhà, có em và mẹ lo hết, anh đừng bận tâm”.  Lúc đó, tôi chỉ nghĩ một điều duy nhất, khi anh đi về, công việc và cuộc sống của ba mẹ con tôi sẽ tốt hơn. Có được điều đó, thì xa anh bao nhiêu lâu đó tôi thấy chẳng là bao.

Ba tháng sau, chồng tôi lên đường ra nước ngoài học tập. Ngày đưa anh lên sân bay, hai mẹ con tôi khóc hết nước mắt, anh cũng khóc nhiều, nhiều lắm. Thấm thoắt đến ngày tôi vượt cạn lần 2, không có anh bên cạnh tôi buồn, tủi biết bao nhưng cắn răng chịu đựng. Con trai tôi ra đời mà chẳng thấy mặt cha, mỗi ngày, mỗi ngày tôi tự an ủi mình rằng 3 năm nhanh lắm, đừng lo lắng gì cả.

Một mình tôi gánh vác công việc chăm sóc hai con nhỏ và gánh vác cả kinh tế gia đình.Thật sự, lúc ấy khi anh đi du học, gia đình tôi khá khó khăn. Thiếu đi 1 phần thu nhập, tôi phải bươn chải nhiều công việc làm thêm mới lo được cho cuộc sống của ba mẹ con. Thời gian đó, dù rất  mệt mỏi nhưng niềm an ủi duy nhất của tôi là thỉnh thoảng nhận được những cánh thư, hay lâu lâu có một cuộc điện thoại thăm hỏi của anh. Thấy anh thông báo tin mừng đã ổn định cuộc sống, học hành thuận lợi, ba mẹ con tôi mừng lắm. Nhớ lại lúc ấy xa anh buồn lắm, nhớ lắm  lúc ấy internet và viễn thông chưa phát triển như bây giờ, nên thứ để kết nối chúng tôi với nhau là niềm tin, tôi tin tưởng tuyệt đối vào chồng mình. Và tôi cũng đoan chắc rằng, lúc nào anh cũng nhớ vợ, nhớ hai con tới thắt lòng, não ruột.

 

Truyện dài kinh dị, hấp dẫn không thể bỏ qua: Những Câu Chuyện Kinh Dị - Chuyện Thứ Nhất: Con Mồi Và Kẻ Đi Săn (Chương 1)

Cái ngày tôi chờ đợi rốt cùng cũng đã đến, cơ quan báo tin khóa học của anh sẽ kết thúc vào đầu năm 2000. Tôi mừng rỡ, hạnh phúc vì không uổng công mình chờ đợi còn hai đứa con tôi háo hức được gặp mặt cha sau biết bao lâu xa cách. Gia đình tôi sẽ đón năm mới trong đoàn viên, sum họp cả gia đình. Nghĩ đến viễn cảnh ấy mà tôi mừng muốn phát khóc.

Tôi chờ mãi mà không thấy anh điện về thông báo ngày về. Tôi nghĩ anh bận bịu chuyện học hành nên chủ động liên lạc với anh, thì anh nói rằng đã tìm được một công việc tốt, và muốn gắn bó thêm vài năm nữa ở đây để kiếm thêm tiền lo cho gia đình. Tôi dù buồn nhưng ý anh đã quyết nên tôi lại tự động viên mình, đã 3 năm trôi qua, thêm vài năm nữa cũng chẳng đáng là bao. Anh ở lại cũng vì lo lắng cho tương lai, cho sự tốt đẹp của gia đình thôi mà. Hai năm trôi qua, tôi và chồng vẫn thường liên lạc với nhau, nhưng đều do tôi chủ động, tôi không hề nghi ngờ gì chồng mình. Tôi thấy anh vẫn lo lắng cho tôi, vẫn rất nhớ nhung các con, anh luôn nói nếu được anh sẽ bay về liền ôm ba mẹ con tôi vào lòng nhưng không thể vì tương lai của gia đình là trên cả. 

Thế nhưng, mọi hi vọng, niềm tin của tôi như vỡ tan khi trong một lần đi hội thảo, tôi gặp Nhân – một đồng nghiệp năm đó đi du học cùng anh. Tôi mừng quýnh, liền hỏi han tình hình cuộc sống ở bên đó, và tất nhiên là câu chuyện xoay quanh chồng tôi. Nghe tôi hỏi chuyện chồng tôi, Nhân ngập ngừng không muốn nói, anh tìm cách lảng tránh câu hỏi của tôi. Cuối buổi hội thảo, Nhân cho tôi một số điện thoại rồi bảo tôi gọi sẽ biết được mọi chuyện. Về nhà, tôi gọi liền vào số di dộng trên thì gặp được một người phụ nữ cũng học cùng lớp với Nhân, nghe tôi hỏi chuyện chồng tôi, chị ấy lặng đi giây lát rồi chị hẹn tôi cuối tuần uống cà phê rồi chị cho tôi biết mọi chuyện. Ngày hôm ấy chị kể nhiều lắm, từng lời của chị như xát muối vào vết thương lòng của tôi: chồng tôi có bồ bên đó, họ cùng đi du học và đã chung sống với nhau 5 năm. Tôi tức giận gọi điện cho anh, muốn làm lớn chuyện, tôi chết đứng, cay đắng và tủi nhục khi anh thản nhiên nói: Chúng ta không còn yêu nhau nữa, vậy nên, hãy giải thoát cho nhau. Tôi sẽ có trách nhiệm với hai con, tôi không cần bất cứ tài sản gì cả, chỉ cần chúng ta không ly hôn để bố mẹ tôi đỡ suy nghĩ.

 

Truyện dài kinh dị, hấp dẫn không thể bỏ qua: Những Câu Chuyện Kinh Dị - Chuyện Thứ Nhất: Con Mồi Và Kẻ Đi Săn (Chương 2)

Những ngày tháng sau đó, ba mẹ con tôi sống với nhau, tôi vẫn nói các con bố đi học, đi làm ở nước ngoài, còn chuyện riêng chúng tôi tự mình giải quyết. Một vài lần sau đó, tôi gọi điện, gửi thư sang muốn ly hôn nhưng anh ta không một lần hồi âm lại. Thi thoảng anh vẫn gọi điện về hỏi thăm con, nhưng hoàn toàn không một lời quan tâm, hỏi han tôi. Sau đó rất lâu, qua thông tin của vài người bạn, tôi được biết anh và cô bồ có cuộc sống rất khấm khá, họ có con với nhau và đang mở cửa hàng kinh doanh thêm. Cú sốc này không quật ngã tôi, trái lại, tôi cảm thấy mình mạnh mẽ hơn lúc nào hết. Tôi quay cuồng trong công việc, chăm con rồi dần dần người chồng bội bạc ấy như biến mất khỏi trái tim tôi. Nhưng giông tố dường như chẳng bao giờ chịu ngủ yên, khi đã quen với cuộc sống yên bình, lặng lẽ thì bất ngờ tôi nhận được cuộc điện thoại từ nước ngoài. Anh ta về nước và thăm các con tôi.

Nghe anh nói, tôi như không tin vào tai mình. Ngày anh về, thương con, tôi dẫn hai con ra đón anh, nhìn chúng ôm hôn anh, hỏi chuyện anh ríu rít mà tôi đau đớn xót xa. Đêm ấy, khi hai con đã ngủ, anh kéo tôi ra phòng khách bảo có chuyện quan trọng cần bàn. Vừa ngồi xuống ghế, anh to giọng: Chúng ta có thể chia tài sản được không? Trên danh nghĩa, tôi vẫn là chồng cô, chúng ta chưa ly dị. Tôi muốn bán căn nhà này, một số tài sản khác của tôi nữa, hoặc chúng ta có thể ly dị chia tài sản. Công việc ở bển của tôi gặp khó khăn rất nhiều, tôi phải bán nhà, vợ con tôi bên đó phải ở nhà trọ, rất thảm. Chúng tôi cũng cần ổn định chỗ ở mới để có thể gây dựng lại được kinh tế.

Nghe anh nói mà tôi choáng váng. Trời ơi! Đây có phải là chồng tôi không! Không anh là một kẻ phụ bạc độc ác. Anh bỏ rơi vợ con, chung sống như vợ chồng với người phụ nữ khác suốt 10 năm trời, anh không hề cho con tôi một đồng bạc quà bánh. Vậy mà giờ đây, anh ta về nước, đòi tôi phải bán căn nhà này, chia tài sản?  

Tôi hẹn lần hẹn lượt anh tôi sẽ có câu trả lời sau vài tháng nữa. Nhưng đầu óc tôi rối bời, tôi phải làm gì đây? Tôi phải làm gì cho vẹn cả đôi đường đây? 

 

Truyện dài kinh dị, hấp dẫn không thể bỏ qua: Những Câu Chuyện Kinh Dị - Chuyện Thứ Nhất: Con Mồi Và Kẻ Đi Săn (Chương 2)

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Anh trở lại sau 10 năm sống với vợ bé, còn đòi chia đôi tài sản với tôi.

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính