Truyện Dài

Tình Yêu Mười Nghìn Đồng

ReadzoNước mắt đã ngừng rơi ...Rõ ràng không còn nhớ ...Vậy nhưng sao, anh vẫn không thể quên được em ...

Lan Anh

Lan Anh

01/01/2015

2033 Đã xem

Chương 1: Đánh Rơi Kí Ức.

Chapter 1: Đánh Rơi Kí Ức.

***

"Đồng ý lấy anh nhé?" Thiên dịu dàng quì gối, hai tay đưa cao chiếc hộp nhung đỏ thẩm, nhìn người con gái trước mặt bằng ánh mắt trân thành.

Ly Hương xúc động đến không nói thành tiếng, ánh mắt tràn ngập niềm hạnh phúc tuột cùng. Cô gật đầu. Lòng Thiên như hoa nở, anh rút chiếc nhẫn bạch kim tinh tế, nhẹ nhàng luồn vào ngón tay cô và cả hai bắt đầu một tình yêu mới bằng nụ hôn ngọt ngào.

***

Đông sang mang theo cái lạnh buốt giá. Ngày cưới mưa phùn rơi, chiếc container cỡ lớn mất đà lao về phía xe hoa tráng lệ.

Máu hòa trong nước, thấm đỏ chiếc váy cô dâu xinh đẹp trắng xóa. Từng dòng người vội vã dừng chân, âm thanh của chiếc cấp cứu não nề ngân vọng.

***
Tang lễ có mưa bay, Hải Thiên quì gục trước bia mộ mới mọc, bàn tay gầy guộc khẽ khàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn trên ấy.

Ly Hương, rốt cuộc anh đã làm sai điều gì? Tại sao cô lại nhẫn tâm rời xa anh? Cô đã hứa lấy anh, hứa bên cạnh anh mãi mãi, vậy mà giờ đây, cô chỉ im lặng mỉm cười nhìn anh, suốt đời chỉ mỉm cười với anh. 
Mưa to như nước trút, lệ hòa với đắng cay, Hải Thiên ngước mặt lên trời, khóe môi chua chát bật cười thống khổ. Tình yêu của anh? Trái tim của anh? Giờ đây... đã chết.

***
Hai năm sau …

" Thị trường chứng khoán đột ngột chao đảo, tập đoàn bất động sản Hải Thị tạo ra bước đột phá mới khi vươn lên đứng đầu Top mười công ty sở hữu lượng cổ phiếu cao nhất cả nước. "

Hải Thiên lạnh lùng tắt TV, tách cà phê đen ngòm nguội ngắt bị anh lãng quên một cách phũ phàng. Ngày nào cũng thế, truyền thông chỉ biết ca ngợi Hải Thị thế này, Hải Thị thế kia, chẳng có thứ gì đáng xem vào buổi sáng.

Luxury - đây là tiệm cà phê nhỏ do chính tay Ly Hương tự mình thiết kế, cô luôn mong ước sau khi kết hôn, sẽ được hằng ngày nhìn anh ngồi trầm ngâm bên khung cửa sổ cùng tách cà phê ấm nóng, ngắm cảnh thành phố nhộn nhịp sáng sớm. Nhưng giờ đây, vật còn người mất, mặc dù đã hai năm trôi qua, nhưng Hải Thiên vẫn không thể xóa đi bóng hình người con gái anh yêu tha thiết. Luxury - Quán cà phê đong đầy nỗi nhớ, của anh dành cho Ly Hương.

***
- Chúng ta chia tay đi. - Chàng trai tóc đỏ phũ phàng nhấn mạnh từng chữ. Một câu năm chữ, tuy ngắn gọn nhưng đủ để đè nát trái tim của một cô gái mỏng manh.

Ly Tâm thẫn thờ cầm tấm menu, cơ mặt bỗng chốc đơ cứng. Chia tay? Anh ta nói muốn chia tay cô?

Lưu Ly Tâm cô, cả một đời con gái, chưa bao giờ bị trai đá mà chỉ tự mình đá trai, vậy nhưng hôm nay,gã bạn trai khốn kiếp kia lại cả gan bỏ rơi cô. Được lắm, những kẻ nào dám đùa giỡn cô, tuyệt đối cô sẽ không tha thứ.

Nghĩ đoạn, Ly Tâm quay mặt đi, giọng khẽ phát ra tiếng thút thít nho nhỏ. Vâng, bề ngoài nhìn vào, 100% ai ai đều nghĩ cô đang khóc, thậm chí cả tên người yêu đầu đỏ kia cũng ái ngại toan đưa tay chạm vô người cô với ý định an ủi. Mọi người bắt đầu dồn sự chú ý về đôi nam nữ xinh đẹp ngồi trong tiệm cà phê cổ điển Luxury.

Cùng thời điểm đó, Hải Thiên chỉnh chu lại âu phục, lịch lãm vén tay áo xem đồng hồ, song gạt nhẹ tách cà phê đen ra khỏi quán. Đến trước cửa, bước chân anh bỗng khựng lại, đôi mắt chợt ánh lên tia xao xuyến, trái tim băng giá khẽ lỗi nhịp. Cảm giác này, đã rất lâu rồi anh chưa cảm thấy, mỗi lần bên cạnh Ly Hương, tâm anh lại một màn xáo trộn thế này, nhưng hiện tại thì khác, người khiến con tim anh trở nên xốn sang, không phải Ly Hương của anh, mà là một cô gái hoàn toàn xa lạ.

Cái hành động kì cục mà cô ta đang làm lúc này, chính là ra sức chét thuốc nhỏ mắt cho loang lổ khắp mặt. Còn người con trai tóc đỏ đối diện cô, thì rối rít luống cuống dỗ dành. Thể loại yêu đương dị hợp mèo khóc chuột này, đúng là lần đầu tiên anh thấy qua, hơn hết, hiện trường xảy ra, lại là tiệm cà phê Ly Hương yêu thích nhất.

Khẽ nhếch mép cười, Hải Thiên không buồn quan tâm cặp trai gái trước mắt, lạnh nhạt đẩy cửa lên xe về công ty.

***
Ruby Bar Club ...

Mười hai giờ đêm, cơn giận dữ của gió gầm rít qua từng góc phố, tiếng nhạc sập sình hòa quyện với mùi rượu nồng nặc, tô đậm phần nào cái âm hưởng bụi bặm của một quán Bar xa xỉ.

Hải Thiên mặc vest chỉnh tề, hai tay bỏ hờ ngoài túi, mái tóc ngang gọn gàng che đi phân nửa dáng vẻ cô độc trong con người anh. Vừa bước tới cửa, một nhân viên bảo vệ nhìn anh hớt hải.

- Ông chủ. - Tên bảo vệ cung kính cúi chào, trên trán còn lấm tấm vài hạt mồ hôi.

Hải Thiên nhẹ gật đầu, hướng mắt vào Bar hỏi.

- Có chuyện gì?

- Dạ, thưa... - Ấp úng cúi gằm mặt, hắn run sợ khó nói.

Không một chút chần chừ, Thiên lướt qua gã bảo vệ, tiến sâu vào trong Bar.

Trên dãy bàn pha chế rượu sập soàng màu sắc, Ly Tâm chao đảo ném mạnh chiếc cốc thủy tinh xuống đất, miệng nhè nhè hơi cồn chửi bới.

- Cho tôi gặp ông chủ các người, gọi ông chủ các người ra đây, gọi ra đây.

Chàng Batender bối rối không biết làm thế nào, cô gái xinh đẹp này sau khi uống cạn năm ly Venus, liền nổi khùng đập nát mấy chiếc cốc thủy tinh của quán, đã vậy lại mạnh miệng chê rượu dởm, nằng nặc đòi ông chủ ra gặp mặt.

Thấy Hải Thiên đột ngột xuất hiện, chàng Batender vui mừng như bắt được vàng, xúm xít thuận lại đầu đuôi sự thể. Trên khuôn mặt hoàn mĩ lạnh lẽo, bỗng lóe lên một tia phức tạp, anh nhìn cô gái xiêu vẹo đối diện, chân mày chợt càng cau có hơn. Cô ta, chẳng phải là người chơi trò nước mắt tình yêu trong tiệm cà phê anh ư? Bây giờ lại tới đây làm loạn, rốt cuộc cô gái đấy và anh, là oan gia hay trùng hợp?

Như một phép lịch sự, Hải Thiên tiến gần Ly Tâm, thân hình cường tráng che lấp mọi ánh đèn quanh chỗ cô đứng. Hai tay vẫn bỏ hờ ngoài túi bằng vẻ bất cần, anh lạnh lùng lên tiếng.

- Quán chúng tôi phục vụ không tốt, xin tiểu thư thứ lỗi.

Ly Tâm lờ đờ ngẩng đầu, đập vào mắt là khuôn mặt điển trai tuấn tú của một anh chàng. Dụi mắt để nhìn rõ hơn, cô cười khẩy đặt một tay lên vai anh, nhẹ nhàng phây phẩy y hệt phủi bụi. Kiểu hành động thô lỗ này, chẳng khác nào một trò khiêu khích đối với mọi nhân viên trong quán. Nhưng còn Hải Thiên, anh vẫn thặng thinh như không có chuyện gì.

- Anh chính là ông chủ ở đây? - Ly Tâm nhướn mày hỏi. - Đúng lúc lắm, tôi nói rượu quán các anh pha chế nhạt nhẽo, uống như uống nước lèo, vậy mà tên Batender còn mắng tôi không biết thưởng thức rượu. Anh xem xem, hành vi đó thế nào?

Tên nhân viên bối rối nhìn về phía Hải Thiên bằng ánh mắt oan ức, anh bình thản bước xa cô vài thước, cầm lên chai rượu thượng hạng, rót từ từ vào cốc sành, chất lỏng đỏ quánh trong veo sóng sánh, được anh nhẹ nhàng nốc tuột xuống họng.

Ly Tâm thoáng chút bàng hoàng trước thái độ khinh người của anh, dạ dày bỗng trào ra cảm giác khó chịu. Định bụng mở miệng chửi bới, từ thanh quản cô chợt xộc lên cơn nôn ọe. Ly Tâm bụm miệng, láo liếc tìm hướng toilet, nào ngờ lúc chạy chân nam đá chân chiêu, lại lao đầu vô người Hải Thiên. Theo bản năng vốn đã định sẵn, anh liền đỡ trọn người cô. Ly Tâm chịu hết nổi, bất quá đành làm đại tại nơi mình ngã.

Chàng Batender há hốc mồm hoảng hốt. Hải Thiên gượng mình vực dậy, phát hiện bãi chiến trường do Ly Tâm gây ra, nét mặt cực kỳ khó coi.

Ly Tâm vất vưởng nấc một cái, nhìn Hải Thiên với bộ dạng nhếch nhác, rồi gật gù bất tỉnh nhân sự. Cùng khi ấy gã bảo vệ hớt hải chạy vào, run rẩy toan đỡ Ly Tâm hộ Hải Thiên, anh nhíu mày ra hiệu cho gã im lặng, song dịu dàng đỡ cô sang quầy nghỉ ngơi của nhân viên.

Chàng Batender ấp úng gặng hỏi.

- Ông chủ, cô gái này không mang theo bất cứ giấy tờ tùy thân nào, bây giờ phải làm sao ạ?

Hải Thiên đanh mày, đưa tay xem đồng hồ bạch kim. Đã quá một giờ sáng, mai anh lại có cuộc họp quan trọng. Nếu cứ ở đây mãi, thì trời sáng mất, đấy là còn chưa kể bộ âu phục anh mang, hiện tại đã bị cô gái kia, nôn mửa đầy mình. Cô ta thân thế không rõ, quán Bar lại là chỗ thị phi, mặc dù anh và cô không quen không biết, nhưng nếu để cô ở đây một mình, thật sự chẳng an toàn cho lắm.

- Ông chủ, hay để tôi gọi cảnh sát...

- Không cần. - Lời anh Batender còn chưa hết, Hải Thiên liền dùng ngữ lệnh, bảo anh ta ra ngoài, mọi chuyện trong này, Thiên sẽ tự lo liệu.

Chàng Batender cung kính cúi chào, song quay gót đẩy cửa về chỗ làm việc, trước khi ra khỏi phòng, anh ta khẽ liếc Hải Thiên bằng nửa con mắt nghi hoặc. Cô nam quả nữ ở chung phòng, ai biết chuyện gì sẽ xảy ra.

***
Trước đại sảnh Bar Ruby, chiếc Limouse ba cửa trịnh trọng đỗ xịch, gã bảo vệ khúm núm mở cửa, Hải Thiên bế cô gái trẻ trên tay, đường hoàng bước đi giữa lời bàn tán rôm rả của nhân viên lẫn khách ra vào. Cả cái quán Bar này ai chẳng biết, Hải Thị chính là nhà đầu tư lớn nhất ở đây, hơn tất thảy, ông chủ quán Bar - Hải Thiên, đẹp trai phong độ, vốn được mệnh danh là người lạnh lùng sắc đá, nhưng giờ đây lại bế theo một cô gái trẻ lên xe, đó quả là tin kinh thiên động địa khắp cả nước.

Chiếc xế xịn lăn bánh về ngôi biệt thự cận vùng ngoại ô thành phố, lão quản gia vội vã ra đón Hải Thiên, thấy anh tự nhiên mang về một cô gái xinh đẹp, trong lòng lão có chút cả kinh. Nhìn đám gia nhân ngạc nhiên bất động, Hải Thiên khẽ e hèm vài cái, lạnh tanh dùng ngữ lệnh như mọi khi.

- Chuẩn bị cho cô gái này một phòng. Lão Tôn, ông giúp tôi gọi người đem vài bộ quần áo sạch lên phòng cô ấy. - Nói đoạn, anh bế cô lên lầu, trước lúc đi, Thiên chợt nhớ toàn thân mình còn ám mùi kinh khủng, liền sai gia nhân chuẩn bị thêm nước tắm.

Tôn quản gia vâng dạ cung kính, rồi nhanh miệng sai người chuẩn bị chu đáo cho khách của thiếu gia.

***
Sáng sớm hôm sau, Ly Tâm thức dậy trên một chiếc nệm êm ái, bao quanh là hương thơm thoang thoảng của mùi lưu ly, đầu óc đau như búa bổ, các nơ ron thần kinh từ từ tỉnh táo.

Lưu Ly Tâm, rốt cuộc là cô đang ở chỗ nào thế này? Cái cảm giác sang trọng quý phái lâu lắm rồi cô chưa từng trải, sao đột ngột lại trở về trong cô nhỉ? Chẳng nhẽ, đêm qua ... đây là khách sạn?

Choàng ngồi bật dậy trên giường, Ly Tâm hoảng hốt đảo mắt chung quanh, bàn tay cơ hồ ôm tóc, toàn thân khẽ rét run lên.

Căn phòng cô ở, ngoài ba bức tường che kín, treo đầy tranh cổ điển, còn có một tấm kính ốp trong suốt lớn, nhìn xuyên qua khu vườn lưu ly tím biếc, một nơi cao cấp như vậy, chắc không phải khách sạn, thế nhưng, quần áo hôm qua của cô, hình như đã bị đổi trang phục mới, không lẽ, có kẻ giở trò sàm sỡ cô?

Cạch.

Suy nghĩ Ly Tâm vừa dứt, cánh cửa gỗ cao lớn trong phòng chợt mở, một người đàn ông quá tuổi trung niên, thân bận âu phục sang trọng, tay bâng khay bữa sáng, nhẹ cúi đầu, cất giọng.

- Tiểu thư đã tỉnh. Thiếu gia sai tôi mang bữa sáng lên cho cô, trong này tôi đã thêm thuốc giải rượu. Hiện tại thiếu gia đang bận việc, cỡ trưa cậu ấy sẽ về. - Hoàn thành nhiệm vụ, lão quản gia đặt khay đồ ăn lên bàn, cúi chào Ly Tâm, song quay người toan đóng cửa.

Ly Tâm ngơ ngác nhìn bác già, đôi mắt trợn tròn ra vẻ không hiểu. Bác ta vừa nói gì thế? Thiếu gia? Thiếu gia nào?

- Khoan đã. - Không kịp để Tôn quản gia đi mất, Ly Tâm bật mình gọi với. - Cho cháu hỏi, đây là ...

- Biệt thự Rose thưa tiểu thư. - Tôn quản gia tiếp lời dứt khoát. - Biệt thự này là một trong những bất động sản lớn nhất của tập đoàn Hải Thị.

- Hải Thị? - Bần thần một hồi, cô lễ phép chào bác quản gia, song lếch thếch húp từng muỗng cháo - bữa sáng trên khay đồ ăn.

Thế quái nào cô lại lạc vào tư dinh Hải gia nhỉ? Tối qua cô đã uống rượu ở Bar, sau đó chửi nhau với một anh chàng Batender khá đẹp trai, sau đó thì gặp một gã đẹp trai hơn nữa, rồi cô cảm thấy khó chịu trong cổ họng, và ....

Oh My God! Và cô đã ói lên người anh ta. Trời đất, chẳng nhẽ gã đẹp trai xấu số đó chính là thiếu gia Hải Thị?

Nghĩ tới đây, trán Ly Tâm bỗng tuốt mồ hôi hột, bàn tay cầm thìa cháo cũng theo đó mà run lên lẩy bẩy. Hải Thị, tập đoàn bất động sản Hải Thị, Ly Tâm cô dám đắc tội với thiếu gia bọn họ, bây giờ lại bị nhốt ở đây, những chuyện này, đừng nói Hải gia muốn xử cô đấy nhé? Không xong rồi, phải tìm cách thoát ra ngoài, nếu còn chần chừ, chắc chắn cô sẽ khó sống. Tô cháo do lão quản gia mang tới lúc nãy, omeoi, có khi nào họ hạ độc cô trong cháo không trời?

Liếc mắt một vòng quanh phòng, Ly Tâm vội vã thay bộ quần áo mới, với lấy chiếc giỏ xách tay trên bàn, song lén lút che mặt hướng lối cổng chính đi ra. Dọc đường, cô cực nhọc chôm đại một chiếc kính mát bản to ngụy trang, tránh gây sự chú ý, nhưng khổ một nỗi lại trở thành tâm điểm chú ý của toàn bộ gia nhân trong biệt thự.

Thoát khỏi tư dinh Hải gia một cách an toàn, Ly Tâm vuốt mồ hôi thở phào nhẹ nhõm. Đúng là trong cái rủi còn có cái hên, nếu để lão quản gia phát hiện, thế nào cô cũng bị ngũ mã phanh thây cho xem. Hải Thị thật đáng sợ, may mà cô thông minh sáng suốt, biết tận dụng cơ hội, êm xuôi trốn thoát.

Nhưng ....

Đường về nhà cô nằm hướng nào nhỉ?

***

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Tình Yêu Mười Nghìn Đồng

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính