Tâm sự

Ngõ Cheo Đèn Lồng

ReadzoChuyện kể ngày cuối năm gửi từ Sài Gòn không có mùa đông…

598 Đã xem
Tag

Phải thế chăng..? Sài Gòn không có mùa đông. Khi ngày chớm lạnh tôi chưa kịp mặc ấm thì nắng đã lên? Vì Sài Gòn không có mùa đông nên cà phê sáng chưa kịp ấm ly trà nóng đã thì vội tan. Và có lẽ vì Sài Gòn không có mùa đông nên phải chăng người ta chỉ…lạnh ở trong lòng. Những buổi sớm mai cứ tưởng Sài Gòn đang đông để heo may đuổi nhau về?!!

Sáng nay thức dậy, cái cảm giác se lạnh buổi sớm làm tôi chợt chùn người lại vì nhận ra đã lâu rồi mình không cảm nhận được Sài Gòn đang có một buối sớm mai lành lạnh mơn man như vậy. Tôi nhoài người ra ban công, trời vẫn còn sương sớm lắm. Tuyệt thật! Nhìn sang mái nhà bên kia xơ xác những lá bàng khô rơi rụng xuống. Trên mái hiên đọng lại lớp mùn đen còn nham nhở ấy…Tôi đã thấy những cây bàng con bé xíu xíu mọc lên. Có lẽ sau mưa những trái bàng rụng xuống rồi tự mình đâm chồi, sự sống kỳ diệu thật. Nhưng tôi biết trên cái mái hiên không vững chắc ấy, một lúc nào đó những cây bàng con sẽ chết, nó không thể sống được trong cái khe nhỏ bé của mái nhà ấy. Sự sống cho nó cơ hội đâm chồi nhưng không cho nó cái “điều kiện cần và đủ” để nó phát triển. Và con người cũng vậy, sống thì dễ lắm nhưng quan trọng là sống thế nào mới phải. Cuộc sống cũng ví như cuộc sinh tồn vô hình. Không thích nghi được sẽ bị đào thải. Không vững vàng thì dễ dàng rơi vào tuyệt vọng. Nhiều lúc tôi hơi bi quan một chút vì nghĩ cuộc sống luôn có tính hai mặt. Cái gì cũng có cái giá của nó nhưng cái giá đó có đắt quá hay không thì lại do từng người chúng ta quyết định.

Đi qua nhiều năm tháng khi tôi nhận thức được cuộc sống không dễ dàng, tôi hiểu được nhiều quy luật (đừng nghĩ rằng tôi bảo thủ) nhưng có lẽ phần lớn là như vậy. Cuộc sống ví như một bóng nén tự do và chứa trong nó hỗn độn nhiều thứ. Nếu ta tác động vào nó một lực bao nhiêu thì nó sẽ dội ngược lại ta một lực bấy nhiêu. Cho nên khi vô tình làm tổn thương ai đó chưa chắc lòng ta được thanh thản cho dù sau một thời gian dài nghĩ rằng sẽ nguôi ngoai tất cả. Tất cả đâu đâu cũng vậy đều có sự “vô tình” và “tổn thương” đi liền kề nhau! Và với 2 điều ấy, tôi là người đã từng sở hữu nó.

Tôi rút ra được sự cay đắng khi vấp phải khó khăn, vấp phải nỗi buồn, vấp phải những mặt trái của cuộc sống nhưng từng ngày tôi lại nhận thấy sự trưởng thành của bản thân, cố gắng tiết chế nỗi buồn và kiềm chế cơn giận. Không gì là tuyệt vọng cũng không có gì là phẫn nộ. Cuộc sống “ KHÓ” tuy vậy cuộc sống lại ban cho chúng ta từ “NHƯNG” để thay đổi nó. “Hôm nay tôi buồn quá NHƯNG ngày mai tôi lại không buồn nữa. Hôm nay tôi không có tình yêu NHƯNG ai dám chắc ngày mai tôi không yêu ai nữa”.

Nhiều lúc tôi cảm thấy nên tập sống đơn giản thôi, chuyện gì cũng đừng nên đòi hỏi nó hoàn hảo quá vì cả bản thân mình cũng chẳng bao giờ hoàn hảo được cả. Sáng sáng, tôi thích nhâm nhi cốc cà phê nơi công sở, thêm vài viên đá nhỏ, thỉnh thoảng để cho nó tan hẳn cho miệng mình mát mát. Tôi thích những buổi sáng Sài Gòn chớm lạnh, nhìn dòng xe cộ cứ nối đuôi nhau chạy, người lên cơ quan, người đưa con đi học, người thì xui xẻo bị bể bánh xe giữa đường dắt bộ ngang qua mặt tôi. Mỗi người một kiểu, người thì bình thản lại có người vội vã. Tôi đã quen lắm những buổi sáng thế này, coi như đó cũng là một điều giản dị quen thuộc không muốn bỏ đi trong cuộc sống của mình. Cốc cà phê đen…thật đắng, có lẽ thiếu một điếu thuốc nữa thôi, không thì tôi đã thành một Manly thực sự…

Ai cũng có những vết sẹo riêng của mình. Nó đau nhưng xin hãy tôn trọng vì nó cũng là một phần đi qua trong cuộc sống của chúng ta. “Nỗi buồn” và “Tình yêu” giống như hình ảnh Khánh Ly trong lòng Trịnh. Cặp tình nhân không lời… không rời… không tuổi.

Nhìn ra ngoài kia, bầu trời đã sáng lên vì bóng đêm phai dần. Nắng sắp lên và cái cảm giác se lạnh này sẽ không còn nữa. Cuộc sống còn tiếp diễn nhiều lắm nhưng tôi đã quên tất cả rồi.

Sài Gòn có mùa đông hay không..? Tôi chưa biết nữa, khi nào vượt qua được mùa đông của mình tôi sẽ trả lời “Có hay Không?” Mùa đông Sài Gòn…

Con ngõ đó, tôi qua lại nhiều lần vì mỗi tuần tôi qua ngõ ba lần để học tiếng, vào tận sâu con ngõ đó.

Xẩm tối, khi nào tôi đi qua ngõ cũng vào thời điểm đó, lúc sự mệt mỏi át lấy tâm hồn người ta, con người cũng khó lãng mạn được, chính là thời điểm ai ai cũng muốn về nhanh nhà mình để ăn những bữa ăn nóng sốt, để đoàn tụ sum vầy.

Nhưng tôi khác, tôi chọn cho mình lớp học này, một phần vì thích, phần kia… tôi không muốn về nhà.

Hôm nào đi học, anh cũng đến trường đưa tôi đi và đón tôi về, đôi lúc đưa tôi đi la cà nhiều nơi. Tôi coi vậy là quá đủ cho một tình yêu, quá đủ, vì điều tôi không cần là gia đình thì anh giúp tôi thoát khỏi nơi trở thành nỗi ám ảnh, nơi được gọi là “tổ ấm” đó.

 

Tôi cần “đủ” chứ không cần “thừa”, tôi cũng không buồn quan tâm anh nghĩ gì. Anh nghĩ gì việc anh, tôi có trái tim và tâm hồn của tôi, anh có cuộc sống của anh. Tôi cũng chẳng hiểu sao chúng tôi quen nhau rồi yêu, có thể gọi tạm “yêu” theo định nghĩa của tôi – một đứa con gái chán ghét tất cả mọi thứ trên đời, muốn xa rời tất cả mọi thứ .

Và tôi cũng không để ý đến mọi thứ xung quanh nếu như không có ngày hôm đó … tại con ngõ có treo đèn lồng đỏ.

- Alo, anh à, hôm nay em tan sớm, em tự đi học, anh không cần đón em đi học đâu, em tự đi. Thế nhé!

- Tùy em thôi, nhưng em đi đường cẩn thận nghe nhóc, thế em có cần anh đón không?

- Để tính sau, thôi bye anh

Tôi tắt máy, mặc kệ hết, anh có gọi bao nhiêu lần tôi cũng mặc kệ, anh chả là gì cả. Tôi là tôi, tự do tự tại với những suy nghĩ của mình. Đã lâu, tôi chỉ biết theo hơi men để có hứng sống. Kể ra men rượu có ích thật đấy, ít nhất khi chìm trong men say, con người ta không suy nghĩ được gì nữa....

Tôi rảo bước trên con đường dài đến nơi học tiếng. Mưa bụi lất phất, cơn mưa giữa mùa đông, mưa càng làm cho cái lạnh thêm cắn rứt, thêm đau đớn, cũng như hàng ngàn mũi kim đâm vào da người. Lạnh toát. Tôi xoa hai bàn tay vào nhau, vội rút từ trong túi ra một điếu thuốc. Châm rồi hút. Làn khói mỏng, bay lên theo ngọn gió đông ớn lạnh, hơi khói bay từ phổi, qua cuống họng rồi ra đằng mồm, có vị cay cay đặc trưng. Ánh mắt tôi mơ màng, đứng tựa vào bức tường lạnh ngắt, ngón tay chơi đùa với làn khói thuốc mờ ảo bốc lên.

Bất giác, tôi nhìn vào phía sâu con ngõ. Hun hút, có điều duy nhất khiến tôi tò mò…cả con ngõ, đều có treo đèn lồng đỏ, trông y như những khu phố Tàu của người Hoa. Lần đầu tiên tôi để ý đến điều đó. Tiến vào phía bên trong con ngõ sâu hoắm đấy, như một tên say rượu. Ngõ tối, cả con ngõ bốc lên mùi ẩm của đất, mùi thức ăn đang được xào nấu, mùi khói thuốc của tôi. Âm thanh hỗn tạp. Tiếng xe cộ lao vù vù ngoài đường phố, có tiếng mấy bà mẹ người Hoa đang mắng con, có tiếng đứa trẻ khóc, tiếng người cười nói, sâu hơn trong ngõ còn là tiếng động những con chuột cống gây ra khi đang tíu tít đi tìm đồ ăn.

Bất giác, tôi ngước mắt lên trời, bầu trời bị che khuất bởi những mái nhà, có thấp có cao, nhưng đều cũ và nát. Thay thế cho ánh sáng từ mặt trăng, chính là những chiếc đèn lồng được treo cao. Có những mảng bụi bám chặt vào từng chiếc đèn lồng, như thể đèn đã có từ hàng chục năm trước rồi. Chợt cười, tuần nào đến đây nhưng tôi chưa bao giờ để ý đến cuộc sống trơ trọi và đơn độc của những con người nơi đây. Họ có thể là những người vô gia cư, họ cũng có thể là những kẻ sống ngoài luồng xã hội, đây là khu ổ chuột…có treo đèn lồng. Vào tiếp sâu con ngõ với sự chỉ đường của đèn lồng, đúng là con ngõ sâu thật, và chưa bao giờ tôi đặt chân đến tận nơi này của con ngõ. Mùi bụi bặm bốc lên, cay cay sống mũi, làm bàn tay tê tê, cảm giác dưới da cứ rân rân. Ngõ tối. Nghe thấy những từ tiếng Hoa khó hiểu, đó là từ những người dân nghèo đang sống cầu bơ cầu bất ở nơi đây, nơi gần cuối con ngõ. Khói thuốc làm mờ đi tâm trí tôi, tôi men theo chỉ một điều duy nhất, ánh đèn lồng…để mò ra khỏi con ngõ.

Có cái gì đó giật giật dưới tà áo của tôi, quay lại, một đứa bé đang khóc. Mắt sưng lên vì khóc, khuôn mặt lem nhem nhơ nhuốc. Nó mặc mỗi cái áo mỏng dính giữa trời đông lạnh giá.

- Cút đi ngay - Tôi mặc kệ. Tôi cầm lấy vạt áo mình và giật, chạy ra khỏi con ngõ tối để quay trở lại cuộc sống thường nhật của những người dân thành thị.

Đi ra gần đến đường lớn, tôi đứng tựa vào tường và hút thêm điếu thuốc nữa, cay thật đấy. Độp. Có tay ai đó đập vào vai tôi. Có vẻ như là một chàng điển trai và to lớn.

- Con gái hút thuốc không tốt đâu!

- Kệ tôi, anh là ai, tránh xa tôi ra, việc liên quan quái gì đến anh mà anh can thiệp nhỉ?

- Ơ nhưng mà…tôi muốn tốt cho cô thôi cô bé ạ, tôi sẽ bám theo cô cho đến khi cô trở lại bình thường, vì tôi đoán đây không phải bộ dạng bình thường của một cô gái đâu.

- Mặc kệ anh. Đúng là anh rỗi việc thật đấy, ai đâu dở hơi như vậy. Rồi để xem, đúng là cái đồ cứng đầu.– Tôi nhả khói thuốc vào mặt anh.

Tôi đứng đó, vẫn tựa vào bờ tường của con ngõ, và anh đứng cạnh tôi. Cứ như thế hàng tiếng đồng hồ, tôi hút đến cả chục điếu thuốc. Anh chỉ nhìn…và khẽ hắng giọng.

Tôi bỏ đi, đến một quán ăn nhỏ ven đường, gọi rượu và uống. Anh cầm lấy tay tôi, giật lấy chai rượu, uống hết, bế tôi ra khỏi quán, ra khỏi nơi “tăm tối” đó, tôi gào thét và đập vào người anh.

- Anh bị điên à, mặc tôi, anh là ai, anh là cái thá gì mà ngăn cản cuộc sống của tôi. Biến đi giùm tôi

- Cô gọi cái này là cuộc sống? Cô gọi sự bê tha từng ngày này là sống? Cô không có gia đình à? Cô không lo lắng cho họ sao? Họ đang lo cho cô đấy, cô về với họ đi - Anh hét lên

- Anh hiểu cái gì chứ? Gia đình à… Anh là cái gì mà anh nói thế? Anh là cái gì mà anh ngăn cản tôi làm những cái gì mình thích? Gia đình ư? Tôi quên nghĩa từ đó từ lâu rồi. Tôi không phải là đứa trẻ để anh dạy dỗ bài học đạo đức về gia đình. Tôi đã 18 tuổi rồi, tôi có quyền quyết định cuộc sống của tôi. Anh là cái gì…anh chỉ là một người lạ chen ngang vào cuộc sống của tôi mà thôi, không hơn. Anh hiểu chứ? Và bây giờ anh đi đi, đừng làm phiền tôi nữa, đi mà sống với cuộc sống yên bình của anh đi.

-Anh chợt khựng lại, mi mắt anh có chút gì đó có lẽ là nước. Không mưa, vậy là…nước mắt ư?

- Cô mới là người không hiểu gì cả, gia đình là thứ cô có, gia đình là nơi sinh ra cô, cho dù họ có ra sao, nơi ấy có tồi thế nào thì vẫn là nơi tạo nên cô trên cõi đời này. Cô thật tồi. Dù ít dù nhiều vẫn luôn yêu thương cô cho dù họ không thể hiện ra. Cô hiểu chứ…

- Anh…

- …Có nhiều người, họ chỉ mong được sống ấm áp bên gia đình mình, họ chỉ mong có được bữa cơm gia đình ấm áp hàng ngày, họ chỉ mong có đủ cơm áo gạo tiền để nuôi gia đình, họ chỉ mong gia đình họ được hạnh phúc. Cũng có nhiều người, họ chỉ đơn thuần muốn có một gia đình nhưng dường như là điều viển vông. Cô có gia đình mà lại không biết quý trọng.

Anh nói vậy rồi bỏ đi, tôi cũng quay đầu lại, bật khóc, khóc như đứa trẻ lên ba đòi mẹ. Khóc…òa.

Tôi chạy về nhà , vẫn là ngôi nhà ấy, tôi ngại không muốn vào nhà để nhìn thấy gương mặt của những con người ấy. Tôi lấy hết can đảm của mình để vào nhà rồi chạy biến lên phòng, những con người ấy vẫn tiếp tục cuộc sống của họ trong sự lãnh đạm. Ngôi nhà … không một tiếng nói.

Ngày hôm sau, tôi lại đến con ngõ đấy, vẫn là những âm thanh, sự bộn bề đấy. Nhưng tôi không hút thuốc nữa. Thằng bé đó giật giật áo tôi, nhưng tôi quay lại lau nước mắt cho nó, rồi tôi lại chạy ra ngoài con ngõ. Nhưng lần này…tôi ngồi ngắm đèn lồng. Anh lại đến ngồi cạnh tôi, như một cơn gió nhẹ thoảng qua, không nói gì. Anh ngồi ngắm đèn lồng cùng tôi.

Tôi về nhà.

Tôi chào mẹ, tôi chào ba.

Chợt hiện hữu hai nụ cười rạng rỡ từ hai con người ấy. Họ là ai vậy mà họ lại chạy ra ôm chầm lấy tôi? Có lẽ từ lâu, tôi đã cất họ trong ngăn kéo trái tim và khóa lại rồi, đến bây giờ, tôi mới biết mình có quá nhiều.

Từ bây giờ, anh không bao giờ phải đưa đón em nữa đâu.

Con ngõ có đèn lồng, lần này người đàn ông xa lạ đó nắm tay tôi đi vào sâu con ngõ, dường như ngõ có ma lực hút người khác vào. Tôi thích ngắm sự bộn bề nơi những mảnh đời đó.

Ngày mai là 25 Tết. Mưa vẫn giăng khắp phố phường.

Vẫn con ngõ đấy, tôi mua một bộ quần áo mới cho đứa trẻ và đưa nó về nhà

mình.

Anh nắm tay tôi… hôn nhẹ lên mi mắt…

 

Tag

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Ngõ Cheo Đèn Lồng

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính