Cuộc sống và xã hội

Tết đến rất gần!

ReadzoHương vị Tết đến rất gần

734 Đã xem
Tag

“Tết...Tết...Tết đến rồi....Tết đến trong tim mỗi người..."

Một năm đã qua đi… Càng đến những ngày giáp Tết lòng người càng nôn nao và có cảm giác hân hoan, vui mừng. Nô nức muốn sum họp, gặp gỡ những người thân, những người bạn lâu ngày chưa có dịp gặp lại. Tất bật tranh thủ chút thời gian ngắn ngủi được nghỉ học, nghỉ làm đi sắm đồ để chuẩn bị trang hoàng nhà cửa đón Tết, đón một năm mới nhiều may mắn và niềm vui.

Đâu đó khi đi xe vòng quanh phố xá ta nghe trong gió câu hát:

“Và một năm đi qua với bao kỷ niệm

Để ta nhớ mãi không quên…”

Bài hát “Phút giao thừa lặng lẽ” năm nào ta cũng hát vậy mà thoảng trong không gian lành lạnh của gió tháng Chạp, tí tách tiếng mưa rơi ngoài hiên lại khiến ta bồi hồi lạ!

365 ngày đâu có ngắn nhưng cớ sao cứ đến những ngày gần Tết ta lại thấy lòng chênh vênh khi nhớ đến những ngày đã qua. Và thời khắc cuối năm bao giờ cũng là những phút nhìn lại mình, nhìn lại những thành công, thất bại, những điều đạt được và chưa làm được để năm sau cố gắng hơn nữa.

Một năm với bao vui buồn, mất mát, hạnh phúc và những điều tuyệt vời nhất dần khép lại theo những tờ lịch cuối cùng.

Ngoài kia, đường phố nhộn nhịp người qua lại, cửa hàng bày bán những gói Mứt Tết màu đỏ rực, những cành đào tươi thắm, màu vàng của hoa mai, của những quả quất lấp ló sau tán lá xanh thẫm. Tất cả báo hiệu Tết đang hiện hữu trong từng hơi thở của mỗi người…

Hương vị Tết đến rất gần...

Gần y như mùi thơm bánh chưng vậy. Cứ dậy lên và lan tỏa trong không khí lạnh thấm qua từng lớp áo dày.Nhớ mùi bánh chưng này quá... Nhớ ngày bé... Đã bao năm rồi chưa từng biết đến cảm giác ấm cúng bên nồi bánh chưng ngày Tết. Lũ trẻ con lăng xăng chạy khắp ngõ cùng nơi rồi mệt lả về bên nồi bánh chưng.Không khí ngày Tết bây giờ không còn thấy cảnh các bà các mẹ tất bật những ngày giáp Tết, nào rửa lá dong, nào ngâm gạo hay đãi đỗ, cảnh trẻ con mặt mũi háo hức ngồi xem bố mẹ gói bánh, cảnh già trẻ lớn bé ngồi trông nồi bánh chưng qua đêm, ngoài trời sương lạnh, buốt giá không át được không khí ấm nồng quanh bếp lửa hồng. Thấy nhớ Tết ấy ...

Hương vị Tết đến rất gần...

Gần y như sắc thắm hoa đào nơi góc đường vẫn tấp nập người qua lại. Trong hương sắc ngàn hoa ngày Tết thì hoa Đào từ lâu như có linh hồn của chính mỗi người chúng ta. Nguyễn Bính trong bài “Xuân tha phương” đã từng tha thiết:

Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng
Vườn ai thấp thóang hoa đào nở
Chị vẫn môi son, vẫn má hồng

Cứ mỗi năm một lần để rồi không bao giờ sắc thắm đỏ có thể phai nhạt trong tâm trí mỗi người bởi Đào ấy là mối tương duyên giữa đất trời và con người...

Hương vị Tết đến rất gần...

Gần y như không khí náo nức như làm ấm cả đất trời giá lạnh bởi những dòng người xuôi ngược như nhanh hơn, vôi vã hơn và trong tâm trí họ là hình ảnh thân thương của ngôi nhà. Dù đi ngược về xuôi nhưng nhất định mỗi người sẽ cố gắng trở về nhà trước giao thừa. Bởi theo quan niệm của người Việt thời khắc ấy là vô cùng ý nghĩa.

Cảm giác lặng yên bên cửa sổ nhìn ngắm dòng người hối hả và cứ tự nhủ với mình rằng ai cũng sẽ có một cái Tết thật đầm ấm và hạnh phúc bên những người thân yêu!

Hương vị Tết đến rất gần...

Gần y như cảm xúc dậy lên trong lòng về "Đêm không mùi""Đêm không mùi" ấy gắn liền với thời khắc đón giao thừa - chuyển giao giữa năm cũ và mới, trong không khí đầm ấm của tình yêu thương. Thực ra nó có rất nhiều mùi vị, mùi nhang trầm, mùi rét ngọt lịm, mùi hương hoa thoang thoảng… nhưng nó không đặc trưng cho một hương liệu nào lưu lại trong khứu giác của một người đang hạnh phúc. Đó là mùi của lâng lâng, của những ánh mắt quen, đồng điệu, ấm áp, thân thiện và đầy vị tha sau khi đã trút lại mọi ưu phiền, mệt mỏi của một năm cũ.

Hương vị Tết đến rất gần...

Gần y như sự trông đợi của những đứa con về bóng dáng mẹ bên bếp... Nhớ mỗi năm khi gia đình sum họp rộn ràng tiếng cười... Tết ấm cúng và hạnh phúc khi được người thân hàn huyên những câu chuyện của năm cũ và chúc nhau những lời tốt đẹp nhất cho một năm mới an lành. Món quà nào quý giá hơn khi bên ta có hạnh phúc ngập tràn và yêu thương của gia đình.

Và Tết này, ước sẽ không ai chạnh lòng khi thiếu vắng đi một chút hơi ấm vì mỗi người sẽ có cái Tết hạnh phúc ấm áp theo cách riêng của mình.

Sẽ chỉ có cái Tết ngọt lịm thôi vì... Sẽ đong đầy yêu thương và ngọt ngào...

Thấy nhớ mỗi mùa cũ.... Và hân hoan chào mùa mới!

Tết đến nơi rồi!

Mọi xúc cảm hướng về Tết của mẹ là bằng mắt thông qua những hình ảnh đỏ rực hoa đào, màu xanh và vàng của quất cũng như màu đỏ của hàng hóa...

Đi xa nhiều lần, xa chồng nhiều ngày, xa con nhiều tháng với những đêm dài thế này không ngủ được khiến tôi tự hỏi bản thân mình có phải tôi là người bản lĩnh hơn những người khác hay không? Cũng chẳng biết phải trả lời thế nào cho đúng, chỉ biết sự học luôn rộng lớn như biển, luôn quý hơn vàng và khi mình có thứ quý giá thì mình nghĩ cuộc sống của mình và gia đình sẽ tốt hơn.

Tôi đang bị nỗi nhớ nhà, nhớ con quật ngã! Vì thế tôi cũng chẳng có bản lĩnh hay kiên cường gì hơn những người phụ nữ khác trên đời này. Tất cả những người phụ nữ xa con đi học, họ đều có tâm trạng giống tôi, có sự đau đớn trong từng tế bào khi nghĩ đến con nhỏ đang ở nhà mà thiếu vòng tay mẹ. Họ, những con người có khi còn vật vã vì nhớ hơn tôi nhưng họ không viết ra được, không thổ lộ được và có nhiều người lại không muốn thể hiện ra. Tôi khác, tôi thích được viết những cảm xúc riêng của mình và nó đã trở thành một thói quen khó bỏ trong nhiều năm trở lại đây. Máy tính cá nhân của tôi là rất nhiều những file chứa đựng những cảm xúc của riêng tôi, dài có, ngắn có, vui có, buồn có...

Ừ, có khóc cũng không dám khóc to và thôi cố mà nuốt nước mắt vào trong vì có khóc cũng không giải quyết được vấn đề gì nữa. Nhưng nỗi nhớ đang gặm nhấm tâm hồn và cơ thể tôi từng giây, từng phút...

Chồng tôi bảo "Thôi em cố gắng nhé!", bạn thân tôi bảo "Mày ơi cố lên", mẹ tôi chỉ hỏi có một câu chứa đựng buồn phiền "Tết con có được về không?", bố tôi chẳng bảo gì chỉ có cảm giác đôi mắt bố sau cặp kính không được vui như mọi lần. Các con tôi, những thiên thần bé nhỏ của đời tôi thì thỉnh thoảng lại hỏi "Khi nào mẹ về với con?" hoặc thổ lộ những ước muốn rất lộ liễu rằng "Mẹ ơi bỗng dưng con thích mẹ cơ". Có lẽ các con tôi cũng không tưởng tượng được sẽ xa mẹ trong 9 tháng là bao nhiêu lâu, chỉ có thể giải thích rằng khi Tôm học hết lớp 3 bắt đầu vào năm học lớp 4 thì mẹ về và nói với Tép rằng khi nào con vào lớp mẫu giáo nhỡ thì mẹ về.

Tôm có vẻ thấu hiểu hơn cho những cắn dứt trong mẹ nên cu cậu cũng hay động viên qua chát và kể lể sự tình. Tép thì có vẻ như không hiểu lắm nên thỉnh thoảng lại "Mẹ ơi, mẹ sắp về chưa?" vì những lần xa mẹ lâu nhất cũng chỉ là 2 tháng, đã bao giờ xa 9 tháng đâu.

Ừ, thì tôi đang cố đây. Tôi đang cố tỏ ra mình là người bản lĩnh đây nhưng bên trong lại là sự yếu mềm. Vẫn xác định rõ đây là con đường mình chọn, đây là lý tưởng của mình nhưng đôi khi những đêm dài vẫn tiếp tục hành hạ tôi và tôi lại "phải" nằm để nghĩ xem mình có phải là "người đàn bà bản lĩnh hay không?".

Tết rồi nhưng tôi không thể về nhà…

Chợ quê. Hai tiếng ấy thật gần gũi với mỗi chúng ta. Càng gần gũi hơn với những người đã từng gắn bó nhiều năm với chợ quê nhưng giờ đây lại đang sống ở nơi đất khách. Mấy ai đã từng sống ở quê mà lại không biết đến chợ quê.

Quê tôi, một làng quê nhỏ nằm bên cạnh dòng sông Cầu lơ thơ nước chảy với những triền sông bên lở bên bồi. Những rặng tre xanh, những ngôi trường ngói đỏ, những mái đình cổ kính uốn cong như những dấu hỏi được treo giữa trời ngàn năm lơ lửng, những cây đa, cây gạo cổ thụ đã từng khắc ghi trong ký ức tuổi thơ tôi.

Tuổi thơ của tôi. Đó là những ngày bắt cào cào châu chấu, cùng bạn bè cắt từng cuống rạ giữa đồng chiều mênh mang gió. Tuổi thơ của tôi là từng đợt gió bắc tràn về rét căm căm những buổi chiều tan học. Lạnh là thế, mưa phùn gió bấc là thế nhưng không đứa nào là không tranh thủ ngắt trộm vài bông nếp cái hoa vàng trên đường đi học về. Chạy vội về nhà, cho ngay bông lúa vào bếp, tiếng nổ thơm giòn, nghe lách tách đến là vui. Rồi những chiều hè rủ nhau đi bắt hến, tiếng sáo diều vi vút đến nao nao. Hay những chiều đông tê tái cùng nhau nhặt những quả phi lao cho vào ống bơ, đốt lửa, túm năm tụm ba ngồi xung quanh sưởi ấm, tiếng nói tiếng cười râm ran. Ngày ấy không như bây giờ. Đồ chơi cũng không hiện đại và nhiều loại như bây giờ. Ngày ấy của chúng tôi chỉ có thế, thế mà vui. Vui hơn tất cả là thỉnh thoảng được theo bà đi chợ.

Chợ quê. Đó là hình ảnh thân thương nhất của mỗi vùng quê. Chợ quê tôi nằm cạnh bờ đê, dưới một gốc đa to. Chợ họp từ sáng đến trưa, mưa cũng họp nắng cũng họp, chợ họp theo phiên nên bà nội tôi gọi là chợ Phiên. Muốn biết sự phát triển của mỗi vùng quê ra sao người ta thường đi đến chợ. Chợ quê tôi cũng thế, chợ là nơi tụ họp của khách thập phương với đủ loại hàng quán. Chợ đông vui tấp nập, huyên náo ồn ào với đủ thứ âm thanh và mùi vị trộn lẫn vào nhau. Chỗ tanh tanh hàng cá, chỗ đăng đắng mùi vôi của hàng bánh đúc, chỗ mằn mặn hàng nước mắm, chỗ cay cay hàng ớt, nơi nức mũi hàng bánh đa vừng, nơi ngào ngạt hàng hương, nơi chát chúa hàng sắt hàng rèn…Từng đó thứ mùi vị và âm thanh cùng hòa quyện vào nhau tạo nên sự phát triển của một vùng quê nhỏ yên bình. Thích mắt nhất là mỗi khi sà vào hàng xén. Chao ôi ! Biết bao nhiêu là thứ. Nào cặp ba lá, nào lược nào gương, nào vòng tay vòng cổ óng ánh đủ màu và nhiều thứ khác nữa đã tạo nên nét duyên con gái quê tôi.

Mỗi khi ngày mùa về, chợ Phiên ngày mùa vẫn đủ loại hàng hóa nhưng được họp vội vàng chóng vánh. Vẫn đông vui tấp nập nhưng huyên náo, ầm ỹ hơn ngày thường. Người vội bán, kẻ vội mua. Ai cũng muốn mua thật nhanh, bán thật gọn để chạy ngay ra đồng kịp chở lúa về nhà trước khi ông mặt trời đổ lửa xuống lưng hoặc tránh những cơn mưa rào bất chợt, chớp xé dọc ngang trời. Chợ ngày mùa phảng phất mùi rơm, thơm nồng hương cốm, sớm họp sớm tan.

Những khi mùa lũ, nước dâng cao chỉ cách mặt đê chừng vài mét. Chợ quê khi ấy là những chiếc xuồng, chiếc thuyền con chở rau chở cá khua lách cách bên sông vẫn í ới kẻ bán người mua nhộn nhịp như thường.

Quê tôi mùa đông về, hoa cải nở vàng rực những triền sông. Từ xa nhìn lại, giữa những làn khói lam chiều bàng bạc, ta vẫn thấy những triền sông vàng tươi màu hoa cải như thắp nên màu vàng nắng mênh mang. Những gánh cải ngồng vừa cao vừa dài được các bà, các chị xếp ngay ngắn gánh ra chợ bán trông thật tươi ngon và đẹp mắt. Cái mùi ngai ngái nồng nồng ấy không biết từ bao giờ đã trở thành một mùi đặc trưng quen thuộc của mùa đông ở những phiên chợ quê tôi. Và tôi yêu cái mùi ngai ngái ấy từ khi nào không hay. Mùi ngô nếp thơm và dẻo, mía nướng ngọt ngào thơm mùi mật...tất cả lan tỏa vào nhau làm cho ta cảm thấy ấm áp đến không ngờ.

Lâu lắm rồi tôi mới có dịp về thăm lại chợ quê. Nơi hai mươi năm trước là chợ bây giờ vẫn là chợ. Nhưng chợ bây giờ không phải là những mái lều được lợp bằng rơm, cói, lá dừa hay những mảnh vải bạt dựng tạm để tránh nắng trú mưa mà thay vào đó chợ đã được quy hoạch gọn gàng, hàng hóa phong phú đa dạng. Đường vào chợ không còn lầy lội, chênh chao giữa mùa mưa phùn gió bấc như trước đây nữa mà được sửa lại khang trang rộng mở. Vẫn thơm mùi gừng khi đi ngang qua hàng ốc luộc, vẫn mặn mòi mùi hến, vẫn nặng lòng mùi nước ngọt phù sa, vẫn nửa đục nửa trong, vẫn cây đa bến nước, vẫn đắng vẫn cay hanh hao mùi gió, vẫn “từng vị heo may trên má em hồng”… Chợ quê ngày nào, bây giờ càng thêm đông đúc nườm nượp hơn xưa.

 

Tag

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Tết đến rất gần!

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính