Tâm sự

Có thứ hạnh phúc gọi là chia tay.

ReadzoAnh vẫn ở đâu đó trên thế gian nhưng không thuộc về em nữa...

Mộc Diệp Tử

Mộc Diệp Tử

19/01/2015

3760 Đã xem

1. Xanh:

Tôi tên Thủy Lam. Một cái tên không hẳn là đẹp nhưng lạ và phảng phất buồn. Dường như những ai tên Lam đều là những cô gái sinh ra để sống cho nỗi buồn. Tôi cũng vậy.

Ngày bé, tôi vẫn thường thắc mắc với mẹ vì sao lại đặt tên tôi là Thủy Lam mà không phải những cái tên công chúa khác như Quỳnh Lan, Yến Nhi, Trâm Anh...? Mỗi lần hỏi, mẹ tôi đều im lặng. Chỉ có một lần mẹ nói rất ngắn gọn: “Mỗi cái tên xuất hiện trên đời đều là khởi nguồn cho hạnh phúc mà chúng ta tìm kiếm, bản thân của cái tên đã là một hạnh phúc lớn” Từ đấy, tôi không bao giờ hỏi về cái tên của mình nữa. Nhưng, tôi chưa bao giờ yêu cái tên này, vì lẽ - tôi cho rằng nó là căn nguyên của mọi nỗi buồn và rắc rối mà tôi phải gánh theo từ khi có mặt trên cõi đời này.

Tôi không có bố. Mọi đứa trẻ không có bố trên đời này đều là những đứa trẻ sinh ra đã bị phủ nhận cho chính sự tồn tại của mình. Không được chấp nhận trong những cuộc chơi và luôn nhận về những ánh mắt dò xét lẫn thương hại khó hiểu của người lớn.

Có điều, tôi là một đứa trẻ xinh đẹp. Trên gương mặt xinh đẹp ấy là đôi mắt đen sâu thẳm và hàng mi rủ dài, che rợp những khoảng trời u buồn trong đáy mắt, khi cười cũng chẳng làm cho đôi mắt tôi trông vui hơn. Có lẽ, đó là đôi mắt đẹp và buồn nhất trong số tất cả đám con gái tôi đã gặp.

Nhưng sự ưu ái đó, cũng chẳng thay đổi được một điều: Tôi cô độc. Đứa trẻ sinh ra để nuôi dưỡng sự cô độc. 

2. Người Mang Nước:

Tôi sinh vào tháng một. Những ngày Hà Nội lạnh và mẹ tôi hạ sinh tôi, một mình. Một người phụ nữ phải làm mẹ đơn thân ở tuổi 20, không có sự gánh vác của người đàn ông bên cạnh, hiển nhiên là chẳng sung sướng và đủ đầy. Sinh ra một đứa trẻ còi cọc và ốm yếu, những ngày tháng vất vả với trăm ngàn nỗi lo dài theo từng phút giây, mẹ tôi trở thành một người đàn bà trầm tư và cay nghiệt với cuộc đời. Mẹ không cười. Chưa từng cười với tôi. Chỉ có ánh mắt nhuốm những giọt lệ buồn. 

Ấu thơ của tôi là những giọt nước mắt và sự im lặng đáng sợ của mẹ như thế. Tôi không muốn nhớ lại những ký ức buồn đã đeo đẳng một tuổi thơ vô vị, nhưng con người ta không thể phủ nhận những gì đã thuộc về gốc gác. Mẹ là một nửa quan trọng trong cuộc đời tôi, dù bà không phải là một người mẹ dịu hiền và vui vẻ với con cái. Thì có sao, bởi vì bà đã hi sinh tất cả để cho tôi có mặt trên đời này và nuôi dạy tôi khôn lớn, dù chẳng được bằng bạn bằng bè, tôi vẫn là một đứa trẻ có mẹ. Niềm hạnh phúc khi nghĩ đến mình không mồ côi đã kéo tôi lại gần với bà để gạt bỏ đi tất cả những oán niệm tủi hờn hay căm giận.

Tôi là người mang nước. Sinh ra trên những giọt nước mắt của mẹ và định mệnh đặt tôi vào cung của một vị thần mang nước. Nhưng tôi không khóc, chưa từng khóc khi bị mẹ đánh, chưa từng khóc khi lũ bạn bỏ rơi trong các cuộc chơi, chưa từng khóc trước những lời cay nghiệt của người lớn về một đứa trẻ không có cha.

Là nước, tôi sẽ đẩy cuộc đời đến tận cùng của những niềm khát khao. Không ai có thể điều khiển người mang nước… Tôi sinh ra để tự mình đứng lên từ những nỗi đau.

3. Đại Dương:

Năm thứ nhất đại học, tôi bắt đầu đi làm thêm ở một tiệm cà phê nhỏ gần nhà. Mẹ tôi đã yếu đi nhiều và kinh tế gia đình tôi không còn đủ để chu cấp cho tôi trong 4 năm đại học. Tôi cần tiền để có thể chia sẻ với mẹ gánh nặng tiền học. 

Chủ quán của tôi là một kiến trúc sư trẻ. Có lẽ vì thế, quán cà phê mang một không gian rất phóng khoáng và độc đáo, có nhiều người trẻ - đặc biệt là sinh viên trường kiến trúc, mỹ thuật hay đến đây ngồi. Cuối tuần quán còn có những ban nhạc hát sống. Mấy tháng làm ở quán, tôi hay gặp một người đàn ông lạ. Anh là người hay đến quán mỗi buổi chiều. Mỗi lần đều mang theo giá vẽ, những bảng màu và chọn ngồi trong một góc nhỏ ở ban công, nơi có cây sấu già xòe những tán lá như vòng tay ôm kín một khoảng trời xanh mát. Không đến với những người bạn. Gọi một ly đen đá và yên lặng làm việc của mình tới tận khi quán đóng cửa mới ra về. Sự kỳ lạ của anh khiến tôi luôn dõi mắt nhìn theo.

Một ngày, đúng hôm sinh nhật tôi – Lâm, chủ quán nơi tôi làm gọi tôi đến và đưa tôi một hộp giấy. Anh nói :

- Có một người nhờ anh gửi tặng em cái này. Về nhà mở ra xem nhé. À, chúc em sinh nhật vui vẻ. 

Trước nay, tôi đều không có bạn bè thân. 18 năm qua, sinh nhật là một cái gì đó mơ hồ và xa xôi. Với tôi, đó cũng chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác. Vì thế, tôi thật sự không giấu nổi nỗi băn khoăn và tò mò về món quà và ai là người đã gửi tặng.Về đến nhà, tôi mở ra xem, đó là một cuốn album, bên trong là 18 bức chân dung vẽ tôi ở tiệm cà phê. Nhưng đặc biệt nhất, có một tấm chỉ vẽ đôi mắt với một dòng chữ nghiêng nghiêng : “Sâu trong đáy mắt, em nói gì, đôi mắt huyền?” Cuối trang giấy, có một chữ ký rất đẹp: Đại Dương.

Hôm sau, tôi gặp Lâm và hỏi về người đã tặng tôi món quà. Ban đầu, Lâm chỉ cười và nhất định không nói. Đến ngày thứ sáu, anh rủ tôi đi đại hội sinh viên trường kiến trúc sẽ diễn ra vào tối thứ bảy này và hứa sẽ tiết lộ cho tôi về người tên là Đại Dương ấy. 

Nhưng rồi, tôi không có cơ hội gặp. Mẹ tôi bị tai nạn. Một chiếc xe đi ngược chiều đã đâm phải mẹ khi bà băng qua đường. Bà được đưa đi cấp cứu. Cũng may không quá nguy hiểm, chỉ bị gãy tay phải. Trong viện, tôi gặp người đã đâm phải mẹ tôi. Người đàn ông với những bảng màu bên góc cây sấu già ở quán. 

Người đàn ông lạ ở quán cà phê vẫn đến thăm mẹ tôi mỗi ngày. Ngày nào tan ca, tôi vào đã thấy anh ngồi nói chuyện và bón cháo cho mẹ. Sự ân cần, chân thành và vẻ điềm đạm lịch sự của anh dường như đã phần nào gần gũi được mẹ tôi. Tôi ít khi thấy mẹ nói chuyện với người lạ có phần thân thiết như vậy. Thật ra, đã vài lần tôi định hỏi anh, liệu anh có nhận ra tôi làm phục vụ ở quán cà phê anh hay đến không? Nhưng tôi không dám mở lời. Bỗng thấy mình thật vô lý khi làm vậy. 

Giữa chúng tôi không có nhiều chuyện để nói, chỉ là vài lời hỏi thăm của anh về sức khỏe của mẹ mỗi lần gặp mặt. Hai tuần trôi qua, cũng đến ngày mẹ tôi xuất viện. Anh đến và cùng tôi đưa mẹ về nhà. 

Lúc tiễn anh ra cổng, anh bỗng cười và nói: - Em tên là Lam và làm ở cà phê Lâm đúng không? Anh hay đến đó ngồi. Hôm gặp em ở viện, anh đã nhận ra và định hỏi em, nhưng thấy mình đường đột quá. Phải rồi, cho anh số điện thoại của em nhé, anh tiện hỏi thăm tình hình sức khỏe của bác. Anh tên là Dương. 

4. Duyên Phận:

Sau lần gặp cuối cùng ấy, rất lâu tôi không thấy Dương đến quán cà phê. Nhưng thỉnh thoảng, anh vẫn hay gọi điện hỏi thăm mẹ tôi. Có lẽ, dạo này anh bận việc gì đó .Mỗi lần nhìn ra góc ban công nơi cây sấu già lòa xòa bóng mát, trong lòng tôi, bỗng cảm thấy có một nỗi trống vắng mơ hồ. Dạo gần đây, tôi hay mơ thấy gương mặt anh.

Tháng 11, mưa phùn ẩm ướt và lạnh lẽo. Quán vắng khách, đóng cửa sớm. Lúc ra về, chủ quán – Lâm, rủ tôi đi tới một nơi nói chuyện. Trên đường đi, tôi cứ nghĩ mãi về cuộc hẹn bất thường này. Cho đến lúc Lâm giới thiệu người bạn của anh. Là Dương.

Tôi vẫn mơ hồ không tin vào mắt mình và cũng chẳng tin vào tai mình. Người đàn ông bí ẩn ở quán. Người đã đâm vào mẹ tôi. Và người đã xuất hiện trong những giấc mơ gần đây của tôi. Là bạn của Lâm.

Tôi không rõ mình cảm thấy thế nào trước sự xuất hiện của Dương trong cuộc đời tôi, nhưng tôi cảm thấy anh không phải vô tình xuất hiện, tất cả đều có sự sắp đặt vô hình nào đó. Nếu là số phận, có lẽ đây là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi cảm nhận niềm vui của số phận. Bởi những cuộc gặp gỡ trong đời vẫn không phải là vô ích. Là một người lạ, rồi là người quen. Và cuối cùng lã nỗi nhớ. 

Tôi và Dương dần dần trở nên thân thiết. Anh vẫn đến quán ngồi uống nước và đợi đưa tôi về khi tan ca. Đã bắt đầu những buổi hẹn hò. Và cuối cùng, chúng tôi cũng trở thành người yêu của nhau. Ngôi nhà của hai mẹ con tôi, giờ có thêm sự xuất hiện của anh, nhiều khi, tôi thấy mẹ cười, nụ cười vui vẻ hiếm hoi. 

Thứ quý giá nhất trong đời người, có lẽ chính là duyên phận.

5. Đứt Gãy:

Gần đây, mẹ tôi hay đi ra ngoài. Thường rất lâu mới về nhà. Và có biểu hiện rất lạ. Một tối tan ca trở về, tôi gặp một người đàn ông lạ đi từ nhà ra. Ban đầu, tôi hỏi mẹ không nói gì, chỉ bảo một người bạn cũ. Cho đến khi, người đàn ông ấy xuất hiện ở quán cà phê tôi làm và nói ông ấy là bố tôi. Tôi thật sự không tin. Tôi chưa từng nghĩ trên đời này, tôi còn có một người bố. 20 năm qua, tôi đã sống không biết mặt bố mình, tôi đã quen với một người thân duy nhất trên đời. 

Sự xuất hiện của người đàn ông ấy khiến những ngày tháng sau đó, tôi và mẹ như hai chiếc bóng lạnh căm trong ngôi nhà vốn đã quá trầm lặng. Nhưng tất cả không dừng lại ở đó, gần đến ngày sinh nhật tuổi 20, tôi biết được một sự thật khác – người đàn ông ấy, người bố đã bỏ mặc mẹ con tôi 20 năm qua, là bố dượng của Dương. 

Tôi quên mất rằng, tên tôi là Lam. Trong tiếng Anh là Blue. Là nỗi buồn. Là đứa trẻ sinh ra để nuôi dưỡng sự cô độc. 

Cuộc đời có những duyên phận kỳ lạ. Cuộc đời quanh co, cuộc đời muôn vàn lối, đi rất nhiều, gặp rất nhiều, trải qua rất nhiều nhưng tất cả đều sẽ có một ngày trở lại cái vị trí xuất phát ban đầu, từ người lạ rồi sẽ thành người quen và từ người quen bỗng trở thành người lạ. Duyên phận giống như trò đuổi bắt, vờn thật chán rồi sẽ trả lại người ta miếng mồi trong lúc đã ngắc ngứ nhất. 

Tôi chia tay Dương. Không một lý do. Anh vẫn đến tìm tôi, kiên nhẫn đợi ở quán cà phê, ở trước cửa nhà. Nhưng chẳng thể thay đổi. Ai có thể ngăn được dòng nước một khi nó đã quyết tâm đổi hướng?. Thời gian rồi sẽ làm anh quên. 

Tôi vẫn đi học, vẫn đi làm. Cuộc sống chẳng có gì thay đổi. Chỉ khác, giờ nó không còn anh nữa. Cũng đã 30 ngày. Có lẽ, anh sẽ quên được tôi.

Sự cô độc của trước đây cũng trở về. Lâu lắm rồi tôi mới cảm nhận rõ đến vậy. Có những đêm mưa, nằm một mình. Trong bóng tối cô tịch. Chỉ có tiếng mưa rơi. Gõ vào cửa kính, sắc lạnh. Thảng thốt tỉnh giấc. Nhìn mãi những hạt mưa rơi rớt bên hiên nhà, hiu quạnh một tiếng đời. Lại vòng tay tự ôm mình thật chặt, trong tư thế thai nhi, con người luôn cảm thấy an toàn.

Có những đêm mưa như vậy, nghe mãi một giai điệu lặp lại. List nhạc chỉ mở một bài. Do vô tình chọn. Chẳng phải bài tủ. Nhưng vô tình lại thành tiếng lòng. 

Cuộc đời vẫn luôn ngẫu nhiên như thế. Có những thứ không thích tập dần sẽ quen. Nhiều khi, tôi nghĩ tình cảm cũng như bài hát, có thăng có trầm, nhưng dẫu cao trào thế nào nghe đi nghe lại đến khi đã thuộc sẽ không còn thấy thú vị nữa. Nhưng vì sao, tôi tập mãi cũng chẳng thể quen nổi với việc, anh giờ đã trở thành người xa lạ ?.

Người đàn ông ấy vẫn đến nhà tôi. Có lẽ, ông ta nghĩ rằng, có thể bù đắp cho mẹ con tôi. Người ta thường vậy, sau khi làm tổn thương một ai đó lại giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Yêu một người là cho họ cái quyền làm mình đau. Phải vì thế mà họ có thể tin rằng họ có quyền làm ta đau hết lần này đến lần khác và chỉ cần sự bù đắp nào đó trong một khoảnh khắc là ta sẽ tha thứ và chấp nhận yêu thương quay về? Khi đã đánh vỡ rồi, đừng cố bù đắp, sự bù đắp nào cũng không khiến cho vết thương của người đó trở lại nguyên vẹn - không một vết tích. 

Mẹ tôi nói, tôi có thể quyết định. Nhưng tôi không cần quyết định. Tôi là đứa trẻ không có bố. Đến tận bây giờ, khi có một người bố bỗng dưng xuất hiện cũng chẳng thể xóa nhòa đi những năm tháng đã qua. 

Lam, 20 tuổi. Độc thân. Sống với mẹ. Đã từng có người yêu. Nhưng chia tay, bởi cái gọi là duyên phận. 
 

6. Có Thứ Hạnh Phúc Gọi Là Chia Tay.

Một năm sau ngày chia tay Dương. Ngày sinh nhật tuổi 21, Lam nhận được một bưu kiện gửi từ Mỹ. 

“ Lam. Anh gặp em ở quán cà phê của Lâm. Cô gái có đôi mắt đẹp nhưng thật buồn. Ngay cả khi cười vẫn chẳng thể xua tan đi nỗi buồn trong ánh mắt, anh đã nghĩ ước gì anh có thể mang niềm vui đến lấp đầy nỗi buồn trong đôi mắt ấy. Mỗi ngày trôi đi, anh không thể ngăn bước chân mình ngừng đến quán, để nhìn thấy em, để khắc ghi thật sâu gương mặt em trên từng nét vẽ.

Có lẽ, anh không nghĩ rằng, duyên phận lại cho anh gặp gỡ và quen biết em khi anh đâm xe phải mẹ em như thế. Khi thấy em ở viện, anh đã cảm thấy rất khó nghĩ. Anh sợ em nhận ra anh. Anh sợ mẹ và em không tha thứ cho anh.
 

Một năm ở bên em, được yêu em, hạnh phúc dù ngắn ngủi nhưng với anh mãi là tất cả. Chỉ có điều, anh vẫn không thể làm được điều mà anh muốn – đem lại niềm vui cho đôi mắt mà anh yêu. 

Lam. Cuối cùng anh cũng hiểu được nguyên nhân. Giá như ngày đó, anh có thể biết sớm hơn. Giá như anh có thể thay em gánh chịu tất cả những nỗi đau ấy….

Dù chẳng thể thay đổi, dù đã muộn… Nhưng Lam à, anh yêu em.
 

Sinh nhật vui vẻ. 

Đại Dương. “

Lam bóc từ từ từng lớp giấy. Bức tranh về một cô gái, với đôi mắt to tròn, hàng mi đen rợp dường như che phủ tất cả những nỗi niềm suy tư.

Cô ôm bức tranh vào lòng… Ở đâu đó, giọng hát của ai thiết tha: “ Sâu trong đáy mắt, em nói gì, đôi mắt huyền? Không là cao xa, không thật gần nhưng chứa chan. Khi anh mất lối trên con đường xa, trong đôi mắt em ấm lửa soi lối về…”

Cô là Thủy Lam, cho dẫu chỉ là một dòng nước cô độc và u buồn, nhưng những tháng ngày có anh bên đời - dòng nước ấy cũng đã hóa thành biển cả rộng lớn và tươi vui. Có lẽ, số phận không cho họ được ở bên nhau, nhưng số phận đã cho họ gặp gỡ và yêu thương, để họ mãi khắc ghi trong lòng về một tình yêu không thể nào quên. Số phận đã cho Lam một hạnh phúc mang tên anh. Đại Dương của cô.

Đâu đó trong cuộc đời, vẫn có thứ hạnh phúc gọi là chia tay !. 

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Có thứ hạnh phúc gọi là chia tay.

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính