Tình yêu học đường

Anh Không Thích Em - Phần 1

ReadzoNăm ấy trời đông buốt giá, tiếng phong linh rung động lòng người. Năm ấy môi hôn ai tan chảy trên trán ai, lời hứa hẹn của ai dành cho ai.

Raxu Nguyễn

Raxu Nguyễn

25/01/2015

1375 Đã xem

2010

 

Dòng người hối hả lướt qua, mất hút sau cánh cổng trường đại học phía sau cô. Trúc Linh đưa cánh tay lên cao huơ đi huơ lại, miệng cười tươi rói khi trông thấy bóng dáng Thanh Phong thấp thoáng từ xa.

 

"Phong, em ở đây!" Linh kiễng chân hết cỡ, chới với giữa biển người.

 

Phong chạy đến bên Linh, đặt lên trán cô một nụ hôn phớt nhẹ. Linh lùi lại phía sau theo phản xạ tự nhiên, đôi bàn tay bất giác nắm chặt.

 

"Em đợi anh lâu không?" Phong hỏi.

 

Linh lắc đầu, níu lấy cánh tay Phong. Lúc này cô mới nhận ra toàn thân Phong nhễ nhại mồ hôi, chiếc áo trắng anh đang mặc hằn lên những vệt đen có mùi dầu mỡ.

 

"Anh bị làm sao thế?" Linh nhìn Phong nghi hoặc.

 

Phong gãi đầu: "Xe đạp bị tuột xích giữa đường nên anh đành vác nó trên vai, một mạch chạy đến đây."

 

"Sao anh không đem vào tiệm mà sửa?" Linh vẫn chăm chú nhìn anh.

 

Phong lấy tay khẽ bẹo má Linh: "Còn phải nói nữa! Anh sợ em đợi lâu!"

 

Linh mỉm cười dịu dàng nhìn Phong. Gương mặt hoàn hảo của anh bừng sáng dưới ánh mặt trời cuối hạ. Những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn trán bị ánh nắng rọi thẳng vào, trở nên lấp lánh như những vì sao nhỏ.

 

"Phong! Anh vẫn ngốc như vậy!"

 

Linh cảm động đến mức cổ họng nghèn nghẹn, đôi chân mày hơi nhíu lại khi nụ cười an nhiên của chàng trai đối diện in lên võng mạc cô. Linh chỉ ước khoảnh khắc ấy mình có thể quên hết mọi chuyện trong quá khứ mà lao vào ôm lấy anh thật chặt, cảm nhận hơi ấm từ vòng tay anh một lần nữa.

 

Một năm rồi, đã một năm rồi nhưng anh vẫn không hề thay đổi. Vẫn là cái vẻ vẻ ôn nhu, dịu dàng ấy, vẫn là ánh mắt tha thiết ấy. Từng cử chỉ lời nói của anh đều khiến cô động lòng chẳng thể cưỡng lại. Ký ức dội vào trái tim cô như con sóng dữ phũ phàng cuốn phăng mọi vật cản, tuyệt chẳng thể trốn tránh.

 

Linh vẫn nhớ như in mùa hạ năm ấy, hai cái bóng áo trắng ngả đầu vào nhau dưới gốc cây sân trường. Những vạt nắng vàng ươm nhuộm lên người họ một màu hạnh phúc. Cô tựa cằm mình lên vai Phong, ghé sát tai anh thì thầm: "Anh thích em chứ?"

 

Phong lặng thinh không đáp, cô chỉ nghe thấy tiếng cành lá bị gió thổi va vào nhau xào xạc.

 

"Sao anh không nói gì?" Linh phụng phịu níu lấy cánh tay anh đẩy qua đẩy lại.

 

Phong quay sang nhìn cô, ánh mắt nhuốm màu phiền muộn:

 

"Chúng ta đừng nói về vấn đề này nữa, được không?"

 

"Tại sao lại không nói? Hôm nay anh nhất định phải trả lời em!" Linh hờn dỗi quay mặt đi nơi khác, ấm ức đến mức sắp khóc đến nơi.

 

Phong không dám nhìn thẳng Linh, gương mặt anh trở nên u ám như bầu trời trước mỗi cơn mưa dông. Anh đan tay mình vào tay Linh, siết chặt đến mức cô a lên kêu đau.

 

"Linh à!"

 

"Anh… không thích em!"

 

◆◆◆

 

2007

 

Buổi lễ chào cờ đầu tuần không thể diễn ra như dự kiến vì một sự kiện bất ngờ. Sân trường phủ kín những cánh hoa hồng đỏ. Bục sân khấu sáng rực bởi những cây nến đặt trong ly thủy tinh, xếp thành hình một trái tim lớn. Những hàng ghế mấy phút trước còn tăm tắp thẳng hàng bị lũ học sinh nhất quỉ nhì ma xô đi xộc xệch. Hành lang tầng hai, và cả tầng ba tràn ngập những cái bóng áo trắng đang mở to mắt hiếu kỳ, miệng không ngừng hò hét, gọi tên một người:

 

"Thanh Phong"

 

"Thanh Phong"

 

"Thanh Phong…"

 

Phong đứng bất động như tượng bên trong trái tim được tạo nên bởi vô số ánh nến lập lòe, điệu bộ ngượng ngập chẳng giống với một Thanh Phong phóng khoáng thường ngày. Trúc Linh ở cách anh chưa đầy ba tấc, gần đến mức chỉ cần anh bước thêm một bước thôi thì môi anh sẽ chạm vào trán cô.

 

"Linh! Làm bạn gái anh nhé!"

 

Phong nghiêng đầu nhìn cô, từng tế bào trên cơ thể anh bối rối nhảy lên loạn xạ.

 

Linh nghe tim mình đập thình thịch phía sau lồng ngực. Gương mặt cô đỏ bừng như bị những ngọn nến xung quanh thiêu đốt.

 

Những tiếng vỗ tay rào rào vang lên không ngớt, những tiếng hô vang "đồng ý", "đồng ý" náo động cả một khoảng trời. Nhưng cô dường như không nghe thấy gì nữa. Đầu óc cô hỗn loạn như đống tơ vò, càng gỡ càng rối. Hình ảnh duy nhất còn sót lại trong tâm trí khoảnh khắc ấy là mái đầu anh nghiêng nghiêng chờ đợi. Anh mắt thâm tình như nhất nơi anh khiến trái tim nhỏ bé của cô chẳng thể đập đúng một nhịp nào.

 

Nắng xuyên qua những tán lá trên cành cao, rọi thẳng vào đồng tử. Linh nheo mắt lại theo phản xạ tự nhiên. Gương mặt góc cạnh của anh phút chốc trở nên mơ hồ chẳng rõ. Cô bỗng cảm thấy cơ thể nhẽ bẫng như mây. Gió chạm vào bờ vai ai đang run rẩy, thổi cô ngả vào lòng anh.

 

"Em đồng ý!"

 

Đôi môi cô run run xúc động, giọng nói nghẹn ngào vì hạnh phúc. Cô nép mình vào khuôn ngực vững chãi, cảm giác bình yên kỳ lạ! Cánh tay cô vòng ra phía sau ghì chặt lên lưng anh. Giây phút ấy, cô cứ ngỡ tấm lưng thẳng của anh có thể vì cô mà chống đỡ cả đất trời.

 

Phong từng thắc mắc tại sao những đôi tình nhân khi ôm nhau hoặc hôn nhau thường nhắm mắt lại. Cuối cùng thì anh cũng đã hiểu: Bởi vì hương vị ngọt ngào của tình yêu là thứ không thể dùng mắt nhìn, mà phải dùng trái tim và tấm lòng cảm nhận. Nhìn Linh ngoan ngoãn như chú mèo con nằm gọn trong lòng mình, đôi mắt anh từ từ khép lại. Thanh Phong tự nhủ từ giây phút này, anh sẽ là một cơn gió mát quấn quít bên cô (1), đuổi theo cô đến tận chân trời góc bể.

 

Một bước chẳng rời…

 

◆◆◆

 

Anh ôm cô như thế chẳng biết bao lâu. Đến khi cô rời khỏi lòng anh, đưa mắt ngơ ngác nhìn bốn phía, anh cũng giật mình nhận ra không gian xung quanh đã im bặt, chỉ còn lại tiếng ve cuối hạ thiêu đốt trái tim hai kẻ đang yêu. Khung cảnh hỗn loạn lúc trước biến mất không lưu lại chút dấu vết. Sân trường vắng tanh không một bóng người, những chiếc ghế nhựa bị lật nằm chỏng chơ đè lên những cánh hồng bầm dập.

 

Mặt Linh trắng bệch không còn giọt máu khi trông thấy thầy giám thị đứng lừng lững ngay phía sau hai người. Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã nghe thấy Phong a lên một tiếng. Tai anh bị một bàn tay kéo lệch về một phía. Giọng nói trầm ổn đầy quyền uy vang lên khiến cô chẳng dám thở mạnh:

 

"Hay lắm! Trường học hôm nay bị cô cậu biến thành công viên ghế đá rồi!"

 

"Thầy…"

 

Phong luống cuống nhất thời không biết phải nói gì. Tai anh đỏ lừ vì bị véo mạnh, khuôn mặt nhăn nhó trông rất khổ sở. 

 

Trúc Linh nhìn Phong thương cảm nhưng chẳng dám mở miệng cầu xin, đành im lặng khoác tay anh đứng chịu trận.

 

"Hoa đẹp đấy!"

 

"Nến lung linh đấy!"

 

"Mời cô cậu lên phòng tôi uống nước nói chuyện!"

 

"Đừng thầy ơi! Chúng em…"

 

"Không xin xỏ gì cả!"

 

Thầy quát lớn khiến Linh giật nảy mình. Hai cái bóng áo trắng lặng lẽ cúi đầu đi theo người thầy đầu hai thứ tóc, thỉnh thoảng lại len lén ngẩng lên dò xét đôi mắt sâu xa ẩn sau cặp kính viễn dày cộp.

 

Phía sau ô cửa chớp im lìm đóng kín mỗi lớp học, những ánh mắt thơ ngây he hé chẳng dám nhìn thẳng quan sát tình hình bên ngoài. Những tiếng thở dài não nề nối tiếp nhau khiến nắng cũng buồn lây mà nhạt đi không ít. Những chú ve vắt vẻo trên cành cao dường như cũng cảm nhận được sự ngột ngạt trong không khí, biết điều thôi không kêu nữa…

 

Chợt nhớ ra mình vừa bỏ sót điều gì, thầy giám thị dừng bước, quay lại nhìn hai kẻ tội đồ phía sau, ngữ khí ôn tồn đến mức không thể tin được:

 

"À! Còn nữa! Cuối giờ mời phụ huynh cô cậu đến làm việc với tôi!"

 

◆◆◆

 

Phòng giám thị lúc năm giờ chiều.

 

Không khí bên trong im ắng đáng sợ, chỉ nghe thấy tiếng quạt trần quay vù vù trên đầu. Những dải sáng màu cam nhẹ nhàng lách mình qua song cửa sắt đã rỉ hoen, rón rén chui vào góc nhà. Lần đầu tiên Linh ngắm hoàng hôn mà không hề cảm thấy lãng mạn.

 

"Bố Thanh Phong, mẹ Trúc Linh! Hai người xem con trai con gái hai người đấy. Mới tí tuổi đã bày đặt yêu đương với tỏ tình, chẳng ra thể thống gì cả!"

 

Thầy giám thị vừa nói vừa chỉ tay vào hai đứa "nhóc con" đứng phía sau. Sắc mặt hai vị phụ huynh trở nên khó coi như bầu trời đang dần chuyển tối. Họ quay sang nhìn người ngồi bên cạnh, nhưng khi ánh mắt người này vừa chạm vào đôi mắt người kia, họ lại vội vàng làm ngơ quay đi nơi khác. Mặt trời ngày càng lặn sâu, để lại ánh tà dương nhá nhem hóa thành tấm bình phong che giấu tất cả những cảm xúc phức tạp trên gương mặt họ.

 

"Bố Thanh Phong, mẹ Trúc Linh! Hai vị có nghe tôi nói không đấy?"

 

Thầy giám thị hỏi lại khi thấy hai người có vẻ không chú tâm đến cuộc nói chuyện.

 

Vẻ bối rối thoáng qua trên gương mặt bố Thanh Phong, ông cất giọng buồn bã:

 

"Tụi nhỏ trẻ người non dạ nên chưa hiểu biết. Mong thầy giơ cao đánh khẽ! Tôi cam đoan chuyện tương tự sẽ không bao giờ xảy ra nữa!"

 

Thanh Phong nghiêng đầu nhìn người bố thường ngày vốn rất nghiêm khắc. Anh lấy làm lạ tại sao hôm nay ông không nổi trận lôi đình như mọi khi. Tại sao mắt ông lại trũng sâu, chất đầy vẻ ăn năn, day dứt chẳng khác nào một người lương thiện lần đầu biết trộm đồ. Trúc Linh cũng cảm thấy có gì đó khác khác ở mẹ mình. Từ khi bước vào căn phòng này bà thậm chí còn chưa mở miệng nói chuyện.

 

Sau rất nhiều lời hứa sẽ "dạy dỗ con cái đàng hoàng", Thanh Phong và Trúc Linh theo bố mẹ rời khỏi phòng giám thị, không ai nói với ai câu nào.

 

Trời lúc này đã nhập nhoạng tối. Những giọt nắng cuối cùng rơi vương vãi trên mái ngói, cố tỏa sáng lần cuối rồi tắt lịm. Không khí oi bức những ngày lặng gió khiến đôi bàn tay đan siết đổ mồ hôi, trở nên trơn tuột tưởng chừng chẳng thể giữ được nhau. Trúc Linh đợi "hai người lớn" đi khuất, cẩn trọng ghé vào tai Thanh Phong thì thầm:

 

"Bố anh hình như không thích em! Bác ấy cứ nhìn em chằm chằm."

 

Thanh Phong nhẹ nhàng đưa tay vuốt lại mai tóc cho Trúc Linh, nhìn cô lo lắng:

 

"Mẹ em hình như cũng không có thiện cảm với anh! Bác soi anh từ đầu đến chân."

 

Trúc Linh lững thững từng bước chân vô hồn bước xuống bậc cầu thang. Đó là lần đầu tiên cô bỏ Thanh Phong lại phía sau:

 

"Chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu, vậy mà đã kết thúc rồi sao?"

 

Phong vội vã chạy theo níu lấy cánh tay Linh. Cô xoay người lại, bắt gặp nét mặt hoảng hốt của anh:

 

"Em nói linh tinh gì thế?"

 

Linh bật cười vì sự thật thà đến ngây ngô của anh:

 

"Em chỉ đùa thôi mà!"

 

Phong thở ra nhẹ nhõm như người vừa ở dưới mười tám tầng địa ngục được trở lên thiêng đàng. Đôi mắt anh dịu dàng như ánh sáng vì sao đầu tiên xuất hiện trên bầu trời ngày hôm ấy.

 

"Dù có chuyện gì xảy ra thì chúng ta cũng sẽ mãi nắm tay nhau như thế này, được không em?"  Phong vừa nói vừa đan tay mình vào tay Linh, giơ lên cao, đưa qua đưa lại.

 

Linh thẹn thùng nhìn anh, nụ cười duyên dáng nở trên khóe môi, khẽ tan trong ánh trăng bàng bạc. Lần thứ hai trong ngày cô lặp lại câu nói ấy:

 

"Em… đồng ý!"

 

◆◆◆

 

2008

 

Tiếng trống trường báo hiệu giờ nghỉ giữa giờ vang lên rộn ràng. Những khuôn mặt ủ rũ đang gục xuống bàn bỗng trở nên vui tươi. Trúc Linh vội vàng gập sách vở lại, sau đó chạy ra cửa lớp tìm Thanh Phong. Bờ tường hằng ngày anh vẫn đứng dựa vào trong lúc đợi cô giờ trống trơn, lạnh lẽo. Lòng cô chùng xuống, hụt hẫng như đứa trẻ vừa đánh rơi mất cây kẹo ngọt.

 

Hôm nay anh không đến.

 

Linh nhìn trước ngó sau, lòng bứt rứt như có lửa đốt. Từ trước đến giờ cô không hề biết cảm giác chờ đợi một người lại khó chịu đến mức này, đơn giản vì Phong chưa bao giờ bắt cô phải đợi, dù chỉ một phút, một giây. Anh luôn là người đến trước trong mọi cuộc hẹn, luôn là người nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn phớt mỗi khi hai người gặp nhau. Có lần cô bâng quơ hỏi tại sao anh thường hôn lên trán cô như thế. Anh trả lời mình từng xem một bộ phim kinh dị, trong phim có một con quỷ có khả năng biến thành bất kỳ ai. Anh sợ có ngày nó biến thành anh đến lừa cô đi mất nên phải tạo ra cái mà anh gọi là "mật khẩu tình yêu" này, để cô biết chắc người đứng trước mặt là anh chứ không phải ai khác.

 

"Em nhớ nhé! Thanh Phong luôn hôn lên trán em!"

 

"Không hôn lên trán em chứng tỏ hắn không phải Thanh Phong."

 

Cô cười toét, nhưng khóe mắt lại cay cay như bị bụi bay vào.

 

Thế mà hôm nay anh nỡ không đến…

 

Cô chạy sang lớp anh, bạn anh bảo hôm nay anh không đi học. Cô gọi điện thoại, anh không nhấc máy, nhắn tin cũng không nhận được hồi âm. Cô thẫn thờ cả ngày hôm đó, chẳng thể tập trung làm bất cứ việc gì.

 

Liền mấy ngày sau Linh vẫn không trông thấy bóng dáng Thanh Phong. Cô bắt đầu nghĩ rằng anh đã bỏ rơi cô. Cô dùng đủ mọi lý lẽ để tự trấn an bản thân nhưng không thể ngăn nỗi sợ trong lòng ngày một lớn dần. Lẽ nào anh đã chán cô rồi, hay là gió vốn dĩ phải ngược xuôi khắp nẻo, chẳng thể mãi dừng lại bên cô?

 

Linh không biết phải làm gì ngoài việc ngày nào cũng chạy qua lớp tìm anh. Dấu chân cô in dọc khắp hành lang. Cô kiễng chân, chới với nhìn qua song sắt cửa sổ, ánh mắt ngập tràn hy vọng dừng lại nơi chỗ ngồi của anh, nhưng tất cả những gì nó nhận được chỉ là một khoảng trống mênh mang. Trái tim cô khó chịu như muốn nổ tung.

 

Cho đến một hôm cô thấy tại chỗ ngồi ấy xuất hiện chiếc balo quen thuộc.

 

"Thanh Phong! Tại sao anh…"

 

Cô lao đến trước mặt Phong, định chất vấn anh với hàng loạt câu hỏi, nhưng những câu chữ như bị nuốt vào trong không cách nào thành tiếng khi cô trông thấy bộ dạng tiều tụy của anh. Mái đầu anh rối bù, gương mặt hốc hác, đôi mắt ánh lên nỗi buồn xa xăm mà cô không cách nào nhìn thấu. Những giận hờn trong cô phút chốc tan biến như bong bóng xà phòng.

 

"Phong! Anh không sao chứ?" Cô lo lắng nghiêng đầu hỏi anh.

 

Thanh Phong không đáp, đôi mắt cụp xuống nhìn mặt bàn như muốn lảng tránh cô.

 

"Có chuyện gì thế anh?"

 

Cô ngồi xuống bên cạnh anh, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang run rẩy. Bàn tay ấm áp hằng ngày vẫn đan vào tay cô hôm nay lạnh ngắt, lạnh đến mức khiến cô khe khẽ rùng mình.

 

"Phong! Nói gì đi anh! Đừng làm em sợ!" Cô lay mạnh cánh tay anh, khóe mắt ừng ực nước.

 

"Anh bị cảm lạnh thôi! Không sao đâu em!"

 

Cuối cùng thì Phong cũng chịu mở miệng nói chuyện. Giọng anh khản đặc như tiếng băng đá vỡ tan, từng câu từng chữ thốt ra thều thào như sự sống mong manh đang bị rút cạn. Trái tim cô thắt lại, nhói đau như bị ai đó lấy tay bóp chặt.

 

"Anh ốm sao không nói với em? Em gọi điện cũng không thèm nghe máy?" Cô buông lời trách móc, sau đó lại tiếp tục thao thao bất tuyệt:

 

"Để em xem nào…"

 

"Tay anh lạnh quá!"

 

"Sao trán anh lại nóng thế này?"

 

"Mới có mấy hôm mà anh gầy đi nhiều quá!"

 

"Anh đúng là…"

 

Không để Linh nói hết câu, Phong vòng tay kéo cô vào lòng:

 

"Anh rất nhớ em!"

 

Cái ôm của anh chặt đến ngộp thở. Cô khép mắt, nép sát vào ngực anh, cảm giác cơ thể anh đang rung lên bần bật từng hồi. Những ngón tay anh hoảng loạn bấu lên lưng áo cô, sợ hãi như thể cô sẽ vô cớ mà bỏ anh đi mất.

 

"Hôm nay anh sao vậy nhỉ?" Cô thầm nghĩ.

 

Linh cảm mách bảo anh còn có chuyện giấu cô, nhưng cô quyết định không hỏi thêm nữa, dịu dàng đưa tay vuốt ve mái tóc anh an ủi:

 

"Em cũng nhớ anh!"

 

Đó là lần đầu tiên cô nhận ra tình yêu không chỉ có những khoảnh khắc ngọt ngào, mà còn là những giây phút nước mắt thấm đẫm vai áo chẳng rõ lý do, không chỉ là niềm vui giản đơn, mà còn là sự đồng cảm sâu sắc, không chỉ là thành thật với bản thân và đối phương, mà còn là những bí mật chẳng thể tỏ cùng ai.

 

Linh sợ những bí mật, càng sợ sự hiện thực tàn khốc. Nếu như sự thật khiến hai người phải chia lìa, cô nguyện cả đời sống trong lừa dối. Cô chỉ biết bản thân yêu anh, và anh cũng yêu cô, thế là quá đủ rồi!

 

Những thứ khác… tuyệt đối chỉ là tạm bợ!

 

◆◆◆

 

Những hàng rêu ẩm leo dọc bể chứa nước trông như những con sông cạn xanh biếc. Ngọn gió trên sân thượng cậy có độ cao chống lưng, chẳng kiêng dè thổi tóc cô phất phơ từng sợi. Cọng cỏ đơn lẻ chồi lên từ nền gạch khô cằn nghiêng ngả trong chớm lạnh cuối thu, hết đổ sang trái xong lại lật mình sang phải. Bầu trời và họ chưa bao giờ gần nhau đến thế, gần đến mức chỉ cần hai cánh tay dang rộng là có thể thu cả vũ trụ vào lòng…

 

Khó khăn lắm tâm trạng Thanh Phong mới bình lặng trở lại, nhưng Linh cảm nhận những nụ hôn anh đặt lên trán mình bắt đầu trở nên gượng gạo, bàn tay anh băng lạnh không chút ấm áp, còn ánh mắt anh nhìn cô chẳng biết từ lúc nào đã trở nên xa cách, lén lút đến thế. Cô giả bộ không muốn biết những gì đã xảy ra, anh cũng lặng thing không nhắc đến chuyện cũ. Ai ngờ một ngày bụi hồng trần cũng có thể xây nên thành lũy. Một bức tường vô hình xuất hiện, ngăn cách giữa hai người. Anh ở bên cô cũng như không ở bên cô.

 

Càng gần, càng xa...

 

Lần đầu tiên từ khi quen nhau, cô cảm thấy anh khó nắm bắt như một cơn gió vậy. Rút cuộc gió có hình thù như thế nào? Rút cuộc anh có còn là Thanh Phong mà cô biết không? Rút cuộc anh còn yêu cô không, hoặc đã từng yêu qua cô chưa? Nỗi sợ hãi len lỏi vào tim, từng giọt nước mắt lăn dài lạnh gò má, nhỏ xuống ướt tay cô.

 

"Linh, em sao thế?" Phong ngạc nhiên hỏi khi thấy cô khóc.

 

"Thế này giống hẹn hò sao? Nãy giờ anh để em ngồi lẩm bẩm một mình như con điên ấy!"

 

Cô nấc lên từng tiếng nghẹn ngào, khuôn mặt nhạt nhòa nước mắt. Anh cúi mặt chẳng dám nhìn cô như nhận hết tội lỗi về mình.

 

"Nếu anh không muốn ở cùng em thì không cần miễn cưỡng bản thân làm gì!"

 

Cô đứng lên, vùng vằng định bỏ đi, nhưng bước chân cô chợt khựng lại khi nhận ra bàn tay anh đang níu lấy cánh tay mình.

 

"Anh xin lỗi!" Phong hạ giọng, thuận thế kéo cô vào lòng.

 

Cô giả vờ không thèm để ý đến anh, đôi môi cong lên hờn dỗi. Phong cười hắt ra khi trông thấy vẻ đáng yêu ấy của cô. Hình như rất lâu rồi cô mới lại nhìn thấy anh cười.

 

"Sinh nhật em… qua mất rồi nhỉ?"

 

Không hiểu vì cớ gì mà Phong nhắc đến sinh nhật cô. Ngón tay anh lóng ngóng gạt đi những giọt nước mắt trên mặt cô.

 

Trúc Linh chẳng bao giờ giận anh được quá năm phút, nũng nịu quàng tay qua cổ anh:

 

"Qua rồi! Có người biết mà chẳng thèm mua quà cho em!"

 

Ngọn gió thổi đập vào trán cô lạnh buốt. Linh trở nên phân vân như vừa ngộ ra điều gì:

 

"Khoan đã! Sao anh biết được ngày sinh nhật của em?"

 

Phong thu lại nụ cười ban nãy, gương mặt thoáng buồn: "Có người nói với anh."

 

Linh ngây ngô không nhận ra thái độ khác thường của anh. Cô lại giả bộ thở dài, sau đó phụng phịu ôm mặt giận dỗi:

 

"Buồn quá đi mất! Có người biết mà vờ như không biết, đến một câu chúc mừng sinh nhật cũng chẳng thấy đâu!"

 

"Năm sau nhé…"

 

"Năm sau chúng ta tổ chức sinh nhật chung."

 

Phong mỉm cười đặt tay mình lên bàn tay cô, nhưng ngay sau đó lại cúi đầu trầm mặc, ánh mắt ân hận, day dứt như vừa làm sai điều gì. Cô vẫn vô tư không để ý:

 

"Sinh nhật chung? Ý anh là chúng ta sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm?"

 

Phong khẽ gật đầu thay cho câu trả lời. Linh ôm chầm lấy anh, reo lên đầy phấn khích:

 

"Hay quá! Anh hứa rồi đấy nhé!"

 

"Anh… hứa!"

 

Phong cố gằn giọng, khó khăn lắm mới thốt ra được một từ "hứa" ấy. Mắt anh hóa u ám như bị phủ lên một lớp sương dày đặc, còn gương mặt chợt tối sầm lại, tối đến mức ánh mặt trời rực rỡ nhất chiếu vào cũng không thể khiến nó bớt màu ảm đạm. Môi anh run run, mấp máy những lời mà bản thân chẳng hề muốn nói ra:

 

"Nhưng mà Linh à… anh không thích em đâu!"

 

Linh dường như không bận tâm. Cô vu vơ nghĩ rằng anh chỉ đùa thôi. Lòng cô lúc này ngập tràn những chờ mong, háo hức về ngày "sinh nhật chung" ấy chẳng khác nào một đứa trẻ được bố mẹ hứa sẽ mua quà. Gió sân thượng thổi càng lúc càng mạnh, cô càng ôm anh chặt hơn. Giọng cô dù đã hét lên vẫn bị tiếng gió vù vù nuốt chửng:

 

"Thanh Phong không thích em cũng được! Nhưng em vẫn thích anh."

 

"Mãi mãi thích anh!"

 



(1) Thanh Phong: Cơn gió mát.

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Anh Không Thích Em - Phần 1

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính