Truyện Ngắn

Anh ấy sẽ gọi cho em mà

ReadzoHay em sẽ từ chối cuộc gọi đến, không có tâm trí dành cho anh hay sợ anh chiếm mất sóng cản ngăn cuộc gọi của người ấy?

1460 Đã xem
Tag

Cuộc gọi đầu ngày

Đại khái , chắc hôm nay là một ngày không nắng cũng không mưa em gọi cho anh và nói nhìn bầu trời nhạt nhẽo quá.

Nhưng em không biết rằng, giây phút tấm hình chân dung của em hiện lên trên màn hình điện thoại, anh đã đưa tay vỗ vỗ vào mặt mình mấy cái để biết đó có phải là mơ hay không? Và đến lúc anh cầm điện thoại lên mà trả lời em một cách vờ như bình thản, thì thật ra đôi tay anh vẫn đang run rẩy.

 

_Bầu trời đẹp mà em, trời xanh trong cao vút, ít mây và nắng vàng ươm nhẹ, em còn muốn gì nữa?

 

Em tin không, anh không hề thấy bầu trời trong phút giây anh tả. Đó là bầu trời trong tưởng tượng của anh. Bầu trời nảy ra trong niềm vui và sự hân hoan. Ngày em gọi cho anh thì  bầu trời phải đẹp xanh như thế.

Hình như sự buồn chán và trống rỗng đẩy em đến với cuộc gọi này. Anh đủ nhạy cảm để nhận ra điều đó. Nhưng bây giờ anh không để tâm. Nhất là khi cuộc gọi ấy đưa đến một cuộc hẹn.

 

_Anh, em muốn đi đâu đó!

 

Anh đón em ở đầu ngõ. Em mặc  một  chiếc váy màu trắng tinh khôi, đôi mắt long lanh biết cười chào anh một cách thân thiện. Và hành trình bắt đầu bằng những câu bông đùa của anh làm nụ cười của em phản chiếu qua gương chiếu hậu lung linh.Em tin không, bầu trời đẹp khi nãy anh tả giờ chẳng có chút ký lô cân nặng nào với khung ảnh hiện ra từ chiếc gương ấy.

Và trong suốt hành trình của chuyến du ngoạn không định trước, không ít lần anh mãi mê ngẩn ngơ nhìn vào chiếc kính nhỏ nhắn vốn dĩ được gắn trên xe chỉ để đối phó với luật giao thông đường bộ, nay lại trở thành nơi đong đầy những ảnh hình diễm kiều của người con gái anh mơ mộng mỗi đêm. Cảm giác cứ như giấc mơ từng bước hóa thành sự thật.

Cuộc gọi đầu ngày mở ra một ngày vui xanh đến thế.

 

Tin nhắn cuối ngày.

“Hôm nay em có vui không?”

“Vui. Nhưng mà anh ơi, em bị giận rồi…”

Nhận được tin nhắn đó, anh đủ hiểu chuyện gì đang xảy ra rồi.

Ấy vậy mà, đến phút đó,em tin không, anh vẫn cố níu giữ một chút ảo vọng mong manh dại khờ đến đáng thương.

“Ai giận em? Ai chơi kỳ vậy, sao lại giận một người dễ thương như em?”

Anh vẫn nói như mình không biết gì, như một gã vô tâm mãi chỉ hồn nhiên với những câu trêu đùa. Để rồi anh nhận lại từ em một đáp án gãy gọn,lạnh lùng và tàn nhẫn.

“Bạn trai em”

Em à, hơn một lần anh thấy người ấy đón em về trong những buổi chiều mà lòng anh như tắt nắng. Hơn một lần em ngồi bên anh ( chắc cũng là những ngày sự chán nản và trỗng trãi đẩy em đến) , em trả lời tin nhắn của người ấy kèm với một nụ cười, dĩ nhiên không phải dành cho anh. Hơn một lần em đứng lên vội vã , cắt ngang câu chuyện của chúng ta không cần biết anh có kịp khép lại vành môi hay chưa,cứ thế mà đi tìm một góc khuất để trả lời một cuộc gọi đến.

 

 “chà , căng vậy, tại em đi với anh nên bị giận rồi hả?”

“không , anh không có lỗi , tại em thôi…”

 

Hơn một lần anh đã hỏi dò em về người ấy. Nhưng em lãng tránh và bảo anh đừng hỏi gì nữa. Em sợ những câu hỏi, nó như những chiếc móc câu làm rách tươm những điều em giữ trong trái tim mình.

Em nói vậy, nên vô hình chung, giữa chúng ta hình thành một quy luật. Anh không hỏi và em không trả lời, như một phương thức để người ấy-người mà cả hai ta đều nhận thức được sự tồn tại- không hiện diện vào câu chuyện. Vậy mà ngày hôm nay , có phải  có quá nhiều xúc cảm đẩy chúng ta đi vượt xa những rào cản lý trí nên quên hết mọi thứ , phải không em ?

Gần như quy luật bị phá vỡ.

Và những mãnh vỡ ấy như những lưỡi dao cắt vào trái tim anh đang đong đầy niềm vui sau một ngày gần như trọn vẹn bên em và cái nắm tay gần như vừa xuất hiện. Đã có nhiều cái gần như ló mặt ra trong một ngày xanh tươi vậy mà cuối cùng , khi hoàng hôn khép lại, nỗi đau vây kín anh.

“Em gọi giải thích đi, chắc không có gì đâu, em nói là đi với bạn bè bình thường thôi mà.”

“Em gọi mà không liên lạc được,lo quá không biết có bị gì không nữa.”

 

Hơn một lần em hỏi anh vì sao anh cứ xuất hiện bên cạnh em trong những lúc em cần, hơn một lần em hỏi sao anh lại quá tốt với em, hơn một lần em hỏi là bạn thôi  anh đâu cần phải thế ? Vậy mà khi bây giờ anh gọi mối quan hệ lưng chừng của chúng ta là “bạn bè bình thường thôi mà” ,em chẳng buồn phản đối.Hay bây giờ tâm trí em chẳng còn khoảng không mà để ý đến anh và những định nghĩa về anh. Lúc này tất cả chỉ dành cho người ấy mà thôi, phải vậy không em?

 

“ Em đừng gọi nữa, em tin không,khi em im lặng, tự nhiên , anh ấy sẽ gọi lại cho em mà!”

Anh gửi tin nhắn kèm theo một emotion biểu cảm của niềm vui. Nhưng mà, khuôn mặt cười ấy gượng gạo quá.

Anh ấy sẽ gọi cho em , em đừng lo mà.

Nhưng trong khoảng thời gian này nếu anh gọi cho em thì em có nghe máy không em? Hay em sẽ từ chối cuộc gọi đến, không có tâm trí dành cho anh hay sợ anh chiếm mất sóng  cản ngăn cuộc gọi của người ấy?

Anh chỉ nghĩ thôi mà thấy lòng mình vỡ nát.

Anh ấy sẽ gọi cho em mà, em đừng lo.

Anh biết là vậy.

Anh biết , nửa đêm nay em sẽ gọi cho anh và nói với giọng reo vui như thể tìm ra kho báu trên hoang đảo: “anh ơi, anh ấy gọi cho em rồi”

Kho báu trên hoang đảo, những giấc mơ thành sự thật.

Kho báu và giấc mơ đều lung linh.

Những thứ lung linh thường dễ vỡ.

Và những thứ dễ vỡ là những thứ khó quên.

Nhưng dù gì thì gì, em tin không, anh ấy sẽ gọi cho em mà….

 

Thụy Phiên Nguyễn Phúc

Tag

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Anh ấy sẽ gọi cho em mà

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính