Thơ

Kẹo bông gòn

ReadzoVà cũng có những kỉ niệm không chỉ là kỉ niệm đâu…

Feliht

Feliht

04/03/2015

1269 Đã xem

Như bao đứa trẻ khác

Tôi thích ăn chơi ngủ

Như thế là hạnh phúc

Như thế là ấu thơ.

 

Là trẻ em ai chẳng thích hét

Và à ư kêu ca, thích được quà

Tôi khi ấy cũng không ngoại lệ

Xe hàng trước mặt, tôi ư à khóc than.

 

Xóm tôi có chiếc xe

Chuyên bán kẹo bông gòn

Vì sao kẹo bông gòn?

Khi ấy tôi nào hay.

 

Kẹo bông gòn có sức mê hoặc kì diệu

Tiếng leng keng như tiếng trống gọi bầy

Như phong thanh mơ hồ, chớm thoảng

Tôi ì ạch chạy lại… đứng nhìn… thôi…

 

Mẹ tôi không cho tôi kẹo bông gòn

Người luôn miệng bảo nó không ngon

Tôi giỗi hờn vì người nói dối

Người ăn bao giờ mà biết ngon?

 

Tôi nhìn lũ trẻ như nhìn lũ đỉa

Con nào con nấy béo tốt đầy

Chúng nó tụm quanh “trắng, xanh, hồng”

Không nhờ kẹo chúng có sướng đến kia không?

 

Và như một bảng cửu chương học thuộc

Như cái đơn điệu và tuần hoàn của cuộc sống

Cứ mỗi khi lũ trẻ quay quần

Là khi tôi bần thần, mắt xa xăm…

Rồi một ngày kia tôi nhìn mẹ

Tôi gào thét muốn được kẹo kia.

Mẹ chỉ nhìn tôi trong im lặng

Nước mắt mẹ rơi: “Nhà mình nghèo…”

 

Kể từ khi ấy tôi bớt khóc

Bớt kêu than réo rắt vòi quà

Bớt ham ăn mê chơi ưa ngủ

Và thường hỏi mẹ: “Mẹ cần gì không?”

 

Mẹ tôi hiền lắm lắm lắm lắm

Mẹ chẳng cần gì từ tôi cả

Nhưng có một điều tôi khó hiểu

Mẹ cần tôi học, nhưng tôi vẫn học thế thôi?!

 

Mẹ bảo tôi phải học cho giỏi

Học giỏi để không giống như mẹ

Tôi ôm bụng mẹ ngứa ngoáy đầu

“Khỏi học! Được như mẹ thì tốt hơn!”

 

Và thế là tôi bị ăn đòn

Về câu nói không thể chân thật hơn

Mẹ bảo tôi không bao giờ được bỏ học

Nếu học ngoan mẹ mua kẹo bông gòn.

 

 

Tôi luôn nhớ lời mẹ dặn.

 

 

Tôi học giỏi cực

Theo tôi thì tôi học cực giỏi

Ngày ấy khi tôi được vinh quang

Tôi mang quang vinh đi mua kẹo bông gòn.

 

Tôi mua sạch những thứ mình được hưởng

Vì tôi nghĩ nó xứng đáng nên mua

Kẹo bông gòn, nhờ nó và chính nó,

Mẹ con có ăn dù phải mang tiếng nghèo.

 

Trắng xanh hồng lần đầu tiên tôi chạm

Nghe người ta, tránh gió kẻo gòn bay

Tôi he hé mở bao và chạm khẽ

Là kẹo bông gòn, mẹ chẳng phải mua!

 

Khi tôi chờ mẹ về ăn kẹo bông gòn.

Tôi tự hỏi mẹ sẽ giận hay vui

Khi tôi đã làm vượt lời mẹ dặn

Khi tôi đem vinh quang đổi lấy thứ cầu kì.

 

Tôi chờ mẹ về ăn kẹo bông gòn.

 

Và...

Và tôi chờ và tôi chờ mãi

Mẹ tôi không ăn kẹo bông gòn

Mẹ tôi không về ngày hôm ấy

Gòn theo hồn bay phách hư không...

Mỗi năm cứ đến ngày ấy

Tôi ra công viên nhìn kẹo bông gòn

Người ta đẩy gòn đi tha phương

Tôi mua gòn như mua chút linh hương.

 

Giờ đây

 

Tôi vẫn thích kẹo bông gòn

Tôi yêu nó như yêu một cổ vật

Kể từ bao giờ, và đã tự bao giờ,

Tôi gửi gòn bay theo gió xa.

 

Tôi biết mẹ tôi không nói dối

Gòn không ngon không phải vì không ngon

Mà vì ăn gòn không ăn bằng nếm

Mà bằng mắt tim, thánh thót khúc nhạc đời.

 

Với tôi,

 

Kẹo bông gòn là một kỉ niệm đẹp

Đẹp là nhớ, là thương, là yêu vô vàn

Dù đời mẹ ngắn ngủi, không sang,

Đời con xin nhớ, xin trân mang đết hết đời.

Có những kỉ niệm người ta nâng niu gìn giữ

Có những kỉ niệm người ta mong ước trở về

Có những kỉ niệm nhô lên từ hiện thực

Lại bì đè, bị ước rằng chỉ kỉ niệm thôi.


Có những kỉ niệm làm chấn hưng một cuộc đời

Có những kỉ niệm làm kẻ sa đà thành quân tử thiên lương

Có những kỉ niệm thêm hương kí ức

Và cũng có những kỉ niệm không chỉ là kỉ niệm đâu…

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Kẹo bông gòn

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính