Blog của tôi!

Bánh kem và sinh nhật

ReadzoMột tình cảm học trò nhẹ nhàng giữa những người bạn...

SMILE

SMILE

14/03/2015

552 Đã xem

                                                                 BÁNH KEM VÀ SINH NHẬT

Á…

Nó nẩng mặt lên,”cười hiền”,cảm giác bị người khác phá giấc ngủ ngàn vàng thật khó có thể nói bằng lời.

-Ông muốn chết hả?

Đáp lại câu nói(ngọt hơn mật) cộng ánh mắt hình viên kẹo đầy ẩn ý của con bạn,Quân cười:

-Sorry…hihi.

Nhận thấy vẻ lạ lạ trong lời in lỡi đầy thành khẩn,nó thừa biết cậu bạn thân này đang có chuyện cần nó.Thường ngày,cậu sẽ “khuyến mại” thêm cho nó vài quả đấm nữa mà chạy đi,bỏ nó nhăn nhó một mình kêu trời.

-Nói đi!

-Nói cái gì?-Cậu nhóc vờ không hiểu mặt ngờ nghệch.

-Được.

Gục đầu xuống bàn,nó chờ Quân định thế nào

-Tôi không ngờ chơi cùng bà hơn thập kỉ nay mới biết cũng có lúc bà hiểu tôi.

Vừa dứt câu,bắt gặp gương mặt thân thiện ngược thiên thần lần hai,Quân nhận ra sự ngốc nghếch đến bó tay của mình.Vào vấn đề ngay và luôn.

-Bà dạy tôi làm bánh kem nha???

Nó bật dậy,tỉnh ngủ.Chỉ vỏn vẹn bảy từ của Quân mà sức mạnh bằng bảy mươi gáo nước lạnh.Đầu óc nó cố bình tĩnh để khẳng đinh mình không nghe lộn.

-Ông bảo sao?Dạy ông làm bánh kem?

-Uh.

Cậu bạn gật đầu.Mắt cô bé dò xét kiểm tra vẻ nghiêm túc trên gương mặt thân quen,chẳng tí xíu gì là đùa giỡn.

-Một năm 365 ngày,364 ngày ông cầu Trời khấn Phật không phải ăn bánh,thậm chí là nhìn.Hôm nay uống nhầm thuốc đòi làm bánh…Hay là có ý đồ?

-Bà dạy không thì bảo?

-No never.Không nói rõ thì đừng hòng.

Nó vênh mặt,xem hắn ta làm gì được nào.Đúng nó dự đoán,có lí do cả.Quân kể cho nó nghe về cô bạn cậu thầm thương bấy lâu-cô bạn may mắn sẽ được tặng bánh kem do chính tay cậu làm vào sinh nhật.Nói nhiều đấy nhưng nó chẳng muốn nghe tí nào,cố gắng lục lọi trong đầu “trí nhớ vui vẻ” biểu hiện ra khuôn mặt đang đơ của mình.

-Kinh,có bạn gái quên luôn bạn bè!

-Cô ấy còn chưa nhận lời tôi.

-Thôi đừng chém nữa.Mà cô nàng đen đủi là ai thế?Tôi quen không?

-Thời cơ chin mùi thời bà biết.

-Gì chứ?

-Tóm lại có chịu làm “thầy” không?

-2h chiều,tiệm bánh của bà,qua đón tôi với đem theo học phí.Nhớ đấy!

Quân hơi ngạc nhiên trước thái độ của nó.Cậu tưởng phải tốn hàng song nước bọt (theo dự định) để thuyết phục nó.Ai dè mọi chuyên suôn sẻ đến mức khó tin.

                                                                           ***

Nó tới tiệm bánh từ trưa.Thứ bảy,đông hơn.Nó phụ cười cười nói nói với khách hàng,còn trong long hoàn toàn ngược lại.Quân bước vào,trên tay cầm túi đồ nặng toàn sách làm cậu mỏi tay.Nhìn cô nhóc vẫn bình thường như thể chưa có chuyện gì,khiến cậu ức chế.Mất ba mươi giây dành cho ánh mắt đầy sát khí về phía nó,rồi cậu bạn biến thành phục vụ chuyên nghiệp.

Tiệm đóng cửa sớm hơn.Vì hết bánh.Nó và Quân ở lại dọn dẹp linh tinh.Hai đứa chả thèm nói với nhau câu nào cho đến khi cậu bạn không chịu nổi,lên tiếng:

-Bà được lắm,kêu tôi 2h…

Chưa hết câu,nó cắt ngang chỉ tay vào chiếc ba lô trên ghế,cạnh Quân

-…Mệt quá..Đưa tôi..

-Xin lỗi.Tôi muốn về nhà sớm.

Thực sự nó không muốn lạnh nhạt với Quân đâu.Muốn trêu chọc,vui vẻ mà chém bão hay nhõng nhẽo đòi ăn kem như trẻ con mà không tài nào được.Nó lấy cuốn sổ ghi của mình cho cậu bạn.Ở đó có tất cả những gì cần thiết với người thợ làm bánh,cùng một vài mẹo nhỏ,được ghi chép cẩn thận.Nó coi quyển này như báu vật nên khi Quân lật mạnh tay,con bé đã trừng mắt nhìn cậu.Lát sau,nó bắt tay vào thực hành,vừa nói vùa làm những bước đầu tiên…

22h,ngồi vào bàn học

22h30’,não không hề có chút kiến thức nào.

Nó lên facebook,gửi tin nhắn cho Phương Anh.Mai chủ nhật,sâu ngủ chắc đang say giấc nồng.

Hướng Dương: What an awful day!!!!!!

Hồng Bạch: What?Làm ơn nói tiếng việt đi.

Hướng Dương: Mày chưa ngủ hả?

Hồng Bạch: Uh,có chuyện gì à?

Hướng Dương: Ko.Mệt thôi.

Hồng Bạch: Nói nhanh.

Hướng Dương: seven love  :((

Hồng Bạch: Đứa nào?

Hồng Bạch: À,hóa ra là thế,thằng Quân

Hướng Dương:MÀY DỞ À?LIÊN QUAN GÌ TỚI HẮN.TAO NÓI ĐÙA THÔI.KHÔNG CÓ GÌ HẾT. 

Hồng Bạch:Mày dở mới đúng,tao nói gì đâu.Đang định nói là nhắn tin với Quân,hắn bảo hôm nay mày cứ sao sao ý.Nhấn nhầm enter.

Hồng Bạch: Xem ra tình hình này là có biến rồi.Mày thích Quân thật hả?

Hướng Dương: Không.Mày làm nhà văn đi,trí tưởng tượng của mày không hợp chuyên Toán.

Hồng Bạch: Vì tao theo Toán nên mới suy luận logic như thế..hehe

Hướng Dương: Bótay.com.Tao ngủ đây.

Nó thoát FB,leo lên giường.Có lẽ tâm trạng nó giống với nhân vật chính trong bài hát này?Một ít.

“…Sẽ mãi mãi anh không biết không hề hay biết em là

Người bạn thân bao năm qua cùng sớt chia

Bao vui buồn nhưng em còn giấu anh

Là một niềm yêu thương em giữ cho riêng em lâu lắm rồi…”

                                                                              ***

Chiều thứ tư,nó học tuyển Anh về muộn.Trời mưa mà không đem gì.Đứng trên hành lang,con bé mơ màng nhìn sân trường,nhìn những chiếc lá theo gió rơi xuống mặt đất,nghĩ vu vơ.

-Hù…Giật mình,nó quay người lại nhìn chủ nhân của trò đùa khiến người khác sợ hết hồn.

-Sao cậu ở đây?

Đáp lại câu hỏi của nó,Nam-cậu bạn lớp bên,8-3 tỏ tình nhưng bị nó từ chối khéo,cười:

-Nè,cầm đi,là áo mưa.

Nó ngần ngại:

-Không cần đâu,tớ đợi…

-Bà đợi tôi lâu lắm à?Xin lỗi nha,tại…Nam cũng ở đây?-Quân từ cầu thang chạy xuống.

-Tớ về với Quân.

-Vậy tớ đi trước.Tạm biệt.

May quá,Quân đến kịp không nó chẳng biết làm thế nào.Từ cái vụ công khai theo đuổi ,nó thấy  hơi khó xử,đôi lúc là bực mình.Và bây giờ là trốn tránh.

-Khi nãy tôi không phải kì đà cản mũi đấy chứ?

-Nói ít đi,để dành sức chở tôi về.Mà dạo này gặp ông khó hơn gặp sao nhỉ?

Nó giận giận.Từ khi Quân có thể tự làm được một chiếc bánh kem tạm đạt yêu cầu(không phải tặng thùng rác) đồng nghĩa tần số nó và cậu gặp nhau giảm dần.Cậu thường biến mất ngay sau giờ học,rồi xuất hiện bất ngờ.Nó cũng chịu.

-Thứ hai tuần sau sinh nhật bà muốn tặng gì?

Nó bất ngờ.Thường đến sinh nhật hay Noel hay dịp đặc biệt gì đấy,đều là nó đòi quà,và thể nào cậu cũng giả bộ làm ngơ.Rồi các món quà nó nhận được từ cậu đều là đồ ăn: 16 cây kẹo mút như sinh nhật năm ngoái hoặc những phong kẹo béo ngày phụ nữ Việt Nam 20-10 hoặc túi kẹo dừa chẳng hạn.Dù biết thế nhưng vẫn muốn nghe.Vậy mà quy luật thay đổi dần…

                                                                            ***

Sinh nhật

9h tối mọi người ra về.Sinh nhật nó năm nay thật buồn.Quân đến chừng nửa tiếng sau bốc hơi vì việc bận.Phương Anh gọi điện tám linh tinh mà chả đả động gì,kiểu như quên chọn lọc cho đời nó tươi.Nó cảm thấy thất vọng và rất rất buồn.Nhớ năm ngoái ba đứa cùng làm bánh,cùng cắm nến,cùng dọn dẹp nhà cửa,cười nói vui vẻ thì hoàn cảnh nay đã đổi thay.17 cây nến,nhiều hơn,mình nó đặt từng cây lên chiếc bánh tự biên tự diễn(tự làm tự trang trí).Tâm trạng nó lẫn lộn trong mớ bòng bong khó gỡ.Thực ra đối với nó,Quân là người đặc biệt.Không chỉ đơn giản cậu luôn giúp đỡ nó,bảo vệ nó,đánh nhau tới nỗi phải nhập viên vì chút anh hùng rơm của nó;cậu còn là thằng con trai duy nhất(đến thời điểm này) khiến nó cười khi gặp chuyện buồn.Lúc nó nghe cậu nói đã thích một người,cảm giác như vừa mất đi thứ quan trọng,muốn khóc.Chính tại cậu quá tốt nên nó giúp cậu,coi như “trả ơn”.Hai đứa dừng lại ở ranh giới tình bạn thì tốt nhất.

Cốc…cốc…cốc.

“Happy birthday to you!

Happy birthday to you!

Happy birthday,dear Mai!

Happy birthday to you!”

Là Phương Anh.Mắt chữ A,miệng chữ O.

-Sao mày ở đây?Không phải mày đang trong Đà Nẵng à?Tao nằm mơ?

Con bạn thân cố ý véo thật đau vào má nó.Nó cảm nhận rõ ràng là sự thật.Cái đứa thường ngày nó mong gặp nhất đang đứng trước mặt nó.Vui mừng đến phát khóc.Gần một năm rồi,nó chưa được “vỗ vai” hỏi thăm sức khỏe Phương Anh,khi gia đình cô chuyển nhà.Bình tĩnh trở lại,lau hết nước mắt,nó trách.

-Mày về sao không báo…

-Mai tao giải thích sau,còn bất ngờ khác cho mày nè!

Phương Anh cắt ngang.Phần do cô biết “ngân hàng câu nghi vấn” chờ cô,và đa phần nhiệm vụ tiếp theo của cô cần thực hiện ngay,nếu không muốn ai-đó sốt ruột.

Mai chẳng hiểu cô bạn làm gì thì đã bị lôi ra khỏi phòng.Bất ngờ ư?Với nó việc bất ngờ và vui nhất là gặp cô.Chưa kịp nghĩ xem “bất ngờ” sở hữu hình dạng nào thì nó đã ở ngoài sân.

                                                                          ***

2 tuần sau,

Hồng Bạch(to Hướng Dương):Tao thực sự xin lỗi mày,xin lỗi mày nhiều lắm.Cầu mong sự tha thứ từ mày(đùa thôi,mày không tha thì vào Đã Nẵng nói chuyện,hehe)…Thật ra tao là biên kịch kiêm luôn diễn phụ của bộ phim ngắn mà mày-nữ nhân vật chính(chưa hỏi chính chủ) và nam chính-Quân.Đầu tiên tao rất rất không muốn viết kịch bản đâu nhưng “bạn trai” mày cứ năn nỉ ỉ ôi.Mày biết tao đầy tình thương người mà,chả lẽ tao bỏ mặc bạn bè :))

Hồng Bạch(to Quân): Tôi không ngờ ông thỏ đế thế!Trời ơi,làm gì có thằng con trai nào tỏ tình nhát hơn ông. “Tôi thích bà”  xong chạy biến.Cái kết tôi nghĩ nát óc(+tham khảo phim ảnh) mấy đêm trời,ông bỏ xó biến nó thành hàng tồn kho.May mà kết quả vẫn như ý…

….Hehe..Hạnh Phúc….1 năm Hoa Học Trò và Trà Sữa free đang chờ mình.

P/s: có n người đang ngồi tủm tỉm cười.

                                                                                                                                     

Bạn nghĩ sao về bài viết này ?

Bình luận về bài viết Bánh kem và sinh nhật

Bài viết mới đăng

wanna join us!

Hãy tham gia cùng chúng tôi

Tại ReadZo, có rất nhiều cơ hội để phát triển kĩ năng viết đồng thời tạo dựng nguồn doanh thu. Nếu bạn đang tìm kiếm một phương thức kiếm tiền online thì ReadZo sẽ giúp bạn.

Tìm hiểu thêm
Trở thành tác giả chuyên nghiệp và tự chủ tài chính